Tôi còn nhớ rõ khách hàng đầu tiên của tôi, nói đúng ra, đó là người khách đầu tiên khi tôi lên đài. Dù sao trước khi tôi chào hàng thật thì tôi đã từng tiếp chay lâu rồi, chỉ nói chuyện cùng, không ngủ cùng. Một lão già năm mươi tuổi, hói đầu, cả một vòng trên đầu không có tóc, ở giữa lơ thơ vài cọng. Hắn không nhận ra tôi qua lớp trang điểm đậm, nhưng tôi lại nhận ra hắn. Đó là giáo sư hóa học nổi danh ở trường học của chúng tôi. Đêm hôm đó, bọn họ nguyên cả một đám người đến, người mời khách chính là ông chủ xưởng chế tạo thuốc của địa phương, khách mời chính là giáo sư hóa học. Tôi đi vào trong gian phòng ánh sáng mờ ảo, người đầu tiên tôi nhìn thấy chính là vị giáo sư đang ngồi ở giữa ghế sô pha. Hắn có chút mất tự nhiên, nhìn rất buồn cười. “Đây là tiếp viên mới tới của chúng tôi, vẫn còn là gái tơ đó!” Bà chủ đẩy tôi ra. Ông chủ béo mập của công ty chế tạo thuốc kéo tôi qua, đưa tay lên bóp ngực tôi hai lần, hai tờ tiền màu hồng cũng nhét vào trong: “Tiếp khách của bọn anh cho…

Chương 246: Cười như đồ Ngốc

Chồng Hờ Vợ TạmTác giả: Phong Qua Vô HằngTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTôi còn nhớ rõ khách hàng đầu tiên của tôi, nói đúng ra, đó là người khách đầu tiên khi tôi lên đài. Dù sao trước khi tôi chào hàng thật thì tôi đã từng tiếp chay lâu rồi, chỉ nói chuyện cùng, không ngủ cùng. Một lão già năm mươi tuổi, hói đầu, cả một vòng trên đầu không có tóc, ở giữa lơ thơ vài cọng. Hắn không nhận ra tôi qua lớp trang điểm đậm, nhưng tôi lại nhận ra hắn. Đó là giáo sư hóa học nổi danh ở trường học của chúng tôi. Đêm hôm đó, bọn họ nguyên cả một đám người đến, người mời khách chính là ông chủ xưởng chế tạo thuốc của địa phương, khách mời chính là giáo sư hóa học. Tôi đi vào trong gian phòng ánh sáng mờ ảo, người đầu tiên tôi nhìn thấy chính là vị giáo sư đang ngồi ở giữa ghế sô pha. Hắn có chút mất tự nhiên, nhìn rất buồn cười. “Đây là tiếp viên mới tới của chúng tôi, vẫn còn là gái tơ đó!” Bà chủ đẩy tôi ra. Ông chủ béo mập của công ty chế tạo thuốc kéo tôi qua, đưa tay lên bóp ngực tôi hai lần, hai tờ tiền màu hồng cũng nhét vào trong: “Tiếp khách của bọn anh cho… Tôi đang nhìn chính mình trong chiếc gương phía đối diện.Mặt mộc, không chút son phấn.Nhưng sắc mặt cũng không khó coi như tưởng tượng.Tôi nghĩ, chắc là sau khi trải qua chuyện lần trước, sức chịu đựng của tôi đã tăng lên, khẽ nhắm mắt lại, tôi nghĩ tới lời anh Trác nói, chỉ là chuyện nhỏ.Cuộc sống của con người, có người mãnh liệt như sóng tràn bờ, có người lại phóng khoáng không gò bò, có người sống cả đời thăng trầm, có người lại tầm thường không có chí tiến thủ... Mà tôi, chỉ mới gặp phải một sự khó khăn nhỏ, giống như một gợn sóng giữa biển cả mênh mông.Tôi không rơi một rọt nước mắt nào, cứ vậy mà đi ra khỏi phòng vệ sinh.Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ.Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ!Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ...Trong đầu tôi lặp đi lặp lại mười chữ này, nếu tôi là rừng cây kia, nếu tôi bị gió cố tình vùi dập, chẳng lẽ không làm cây nữa sao? Đáp án tất nhiên là không.Tôi có thể làm, điều duy nhất có thể làm chính là khiến mình càng thêm khỏe mạnh, khiến cơn gió muốn tàn phá tôi phải tránh ra hết!Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy như mình càng thêm kiên cường hơn.Trên người không có gương nhưng tôi nghĩ, khoảnh khắc này, ánh mắt của tôi chắc chắn là kiên định và thong dong.Sau khi trở lại văn phòng, tôi trầm ngâm nhớ lại mấy giọng nói vừa rồi trong nhà vệ sinh, tôi mở một tệp tài liệu, viết tên mấy người đó lên.Tôi tạm thời sẽ không trả thù nhưng tôi không ngại đợi đến khi tôi mạnh hơn, nói bóng gió nhắc nhở bọn họ mấy câu.Tôi tiếp tục làm việc.Trong lúc đó, tôi đứng dậy đi đến chỗ bình nước lấy nước, mắt quét qua tất cả mọi người trong văn phòng.Một trong mấy giọng nói vừa rồi có một người ở phòng chúng tôi.Cái gọi là biết người biết mặt không biết lòng, cái gọi là trước mặt khác sau lưng lại khác, cái gọi là nơi làm việc như chiến trường, tôi không khỏi suy nghĩ, tôi vẫn quá đơn thuần, cứ cho rằng sau khi làm nhiều việc như vậy rồi, mọi người sẽ thật lòng công nhận tôi...Từ lúc tôi thực tập cho đến bây giờ, có rất nhiều người cho rằng tôi quá thuận lợi, một bước lên mây.Tôi nghĩ, dựa theo tính cách của tôi,quả thực tôi muốn trực tiếp đến hỏi mấy người phụ nữ kia, lý luận một phen với bọn họ, hoặc là dứt khoát giống như em gái phòng thiết kế kia, hất cốc nước vào mặt bọn họ.Nhưng tôi lại không muốn làm to chuyện.Thân phận tôi không giống với nhân viên bình thường, tôi chịu ấm ức, anh Trác tất nhiên sẽ không hỏi đến, không muốn làm anh Trác khó xử."Anh Trác..." Tôi ấn vào nick của anh Trác."Tiểu cầm thú, sao vậy?" Anh trả lời."Anh gọi em là tiểu cầm thú, nhất định là đoán được em muốn gì rồi." Tôi cười, lại càng tủi thân, một khi đối mặt với anh Trác, hình như không còn thấy khó chịu như trước nữa."Hả?" Anh trả lời."Muốn ăn thịt..." Tôi đánh chữ đói bụng, rồi biểu tượng cảm xúc đói, rồi lại ấn vào biểu tượng cảm xúc đáng thương."Tối cho em ăn." Anh nói.Tôi đoán nhất định anh đang cười, thế là tôi cũng cười.Tay phải tôi che miệng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, cười hệt như đồ ngốc.Trong nháy mắt, tôi bỗng nhận ra một chuyện rất quan trọng, tôi đã bên anh hai năm rưỡi rồi, tình cảm luôn rất tốt, anh chưa từng đề cập đến vợ của anh, cũng chưa từng thấy vợ của anh gọi điện tới...Tôi gọi điện thoại cho anh vô số lần, anh cũng chưa từng vì vợ anh mà không tiện nghe điện thoại...Hai năm rưỡi, điều tôi sợ hãi như quả bom hẹn giờ vẫn chưa từng nổ lần nào...Thời gian của anh Trác hình như rất thoải mái, bất cứ lúc nào anh cũng có thể tới chỗ tôi...Vả lại, tôi với anh phóng túng như vậy. d*c v*ng, từ trước đến giờ anh không bao giờ kìm nén, không lo lắng bất kì điều gì...

Tôi đang nhìn chính mình trong chiếc gương phía đối diện.

Mặt mộc, không chút son phấn.

Nhưng sắc mặt cũng không khó coi như tưởng tượng.

Tôi nghĩ, chắc là sau khi trải qua chuyện lần trước, sức chịu đựng của tôi đã tăng lên, khẽ nhắm mắt lại, tôi nghĩ tới lời anh Trác nói, chỉ là chuyện nhỏ.

Cuộc sống của con người, có người mãnh liệt như sóng tràn bờ, có người lại phóng khoáng không gò bò, có người sống cả đời thăng trầm, có người lại tầm thường không có chí tiến thủ... Mà tôi, chỉ mới gặp phải một sự khó khăn nhỏ, giống như một gợn sóng giữa biển cả mênh mông.

Tôi không rơi một rọt nước mắt nào, cứ vậy mà đi ra khỏi phòng vệ sinh.

Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ.

Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ!

Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ...

Trong đầu tôi lặp đi lặp lại mười chữ này, nếu tôi là rừng cây kia, nếu tôi bị gió cố tình vùi dập, chẳng lẽ không làm cây nữa sao? Đáp án tất nhiên là không.

Tôi có thể làm, điều duy nhất có thể làm chính là khiến mình càng thêm khỏe mạnh, khiến cơn gió muốn tàn phá tôi phải tránh ra hết!

Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy như mình càng thêm kiên cường hơn.

Trên người không có gương nhưng tôi nghĩ, khoảnh khắc này, ánh mắt của tôi chắc chắn là kiên định và thong dong.

Sau khi trở lại văn phòng, tôi trầm ngâm nhớ lại mấy giọng nói vừa rồi trong nhà vệ sinh, tôi mở một tệp tài liệu, viết tên mấy người đó lên.

Tôi tạm thời sẽ không trả thù nhưng tôi không ngại đợi đến khi tôi mạnh hơn, nói bóng gió nhắc nhở bọn họ mấy câu.

Tôi tiếp tục làm việc.

Trong lúc đó, tôi đứng dậy đi đến chỗ bình nước lấy nước, mắt quét qua tất cả mọi người trong văn phòng.

Một trong mấy giọng nói vừa rồi có một người ở phòng chúng tôi.

Cái gọi là biết người biết mặt không biết lòng, cái gọi là trước mặt khác sau lưng lại khác, cái gọi là nơi làm việc như chiến trường, tôi không khỏi suy nghĩ, tôi vẫn quá đơn thuần, cứ cho rằng sau khi làm nhiều việc như vậy rồi, mọi người sẽ thật lòng công nhận tôi...

Từ lúc tôi thực tập cho đến bây giờ, có rất nhiều người cho rằng tôi quá thuận lợi, một bước lên mây.

Tôi nghĩ, dựa theo tính cách của tôi,quả thực tôi muốn trực tiếp đến hỏi mấy người phụ nữ kia, lý luận một phen với bọn họ, hoặc là dứt khoát giống như em gái phòng thiết kế kia, hất cốc nước vào mặt bọn họ.

Nhưng tôi lại không muốn làm to chuyện.

Thân phận tôi không giống với nhân viên bình thường, tôi chịu ấm ức, anh Trác tất nhiên sẽ không hỏi đến, không muốn làm anh Trác khó xử.

"Anh Trác..." Tôi ấn vào nick của anh Trác.

"Tiểu cầm thú, sao vậy?" Anh trả lời.

"Anh gọi em là tiểu cầm thú, nhất định là đoán được em muốn gì rồi." Tôi cười, lại càng tủi thân, một khi đối mặt với anh Trác, hình như không còn thấy khó chịu như trước nữa.

"Hả?" Anh trả lời.

"Muốn ăn thịt..." Tôi đánh chữ đói bụng, rồi biểu tượng cảm xúc đói, rồi lại ấn vào biểu tượng cảm xúc đáng thương.

"Tối cho em ăn." Anh nói.

Tôi đoán nhất định anh đang cười, thế là tôi cũng cười.

Tay phải tôi che miệng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, cười hệt như đồ ngốc.

Trong nháy mắt, tôi bỗng nhận ra một chuyện rất quan trọng, tôi đã bên anh hai năm rưỡi rồi, tình cảm luôn rất tốt, anh chưa từng đề cập đến vợ của anh, cũng chưa từng thấy vợ của anh gọi điện tới...

Tôi gọi điện thoại cho anh vô số lần, anh cũng chưa từng vì vợ anh mà không tiện nghe điện thoại...

Hai năm rưỡi, điều tôi sợ hãi như quả bom hẹn giờ vẫn chưa từng nổ lần nào...

Thời gian của anh Trác hình như rất thoải mái, bất cứ lúc nào anh cũng có thể tới chỗ tôi...

Vả lại, tôi với anh phóng túng như vậy. d*c v*ng, từ trước đến giờ anh không bao giờ kìm nén, không lo lắng bất kì điều gì...

Chồng Hờ Vợ TạmTác giả: Phong Qua Vô HằngTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTôi còn nhớ rõ khách hàng đầu tiên của tôi, nói đúng ra, đó là người khách đầu tiên khi tôi lên đài. Dù sao trước khi tôi chào hàng thật thì tôi đã từng tiếp chay lâu rồi, chỉ nói chuyện cùng, không ngủ cùng. Một lão già năm mươi tuổi, hói đầu, cả một vòng trên đầu không có tóc, ở giữa lơ thơ vài cọng. Hắn không nhận ra tôi qua lớp trang điểm đậm, nhưng tôi lại nhận ra hắn. Đó là giáo sư hóa học nổi danh ở trường học của chúng tôi. Đêm hôm đó, bọn họ nguyên cả một đám người đến, người mời khách chính là ông chủ xưởng chế tạo thuốc của địa phương, khách mời chính là giáo sư hóa học. Tôi đi vào trong gian phòng ánh sáng mờ ảo, người đầu tiên tôi nhìn thấy chính là vị giáo sư đang ngồi ở giữa ghế sô pha. Hắn có chút mất tự nhiên, nhìn rất buồn cười. “Đây là tiếp viên mới tới của chúng tôi, vẫn còn là gái tơ đó!” Bà chủ đẩy tôi ra. Ông chủ béo mập của công ty chế tạo thuốc kéo tôi qua, đưa tay lên bóp ngực tôi hai lần, hai tờ tiền màu hồng cũng nhét vào trong: “Tiếp khách của bọn anh cho… Tôi đang nhìn chính mình trong chiếc gương phía đối diện.Mặt mộc, không chút son phấn.Nhưng sắc mặt cũng không khó coi như tưởng tượng.Tôi nghĩ, chắc là sau khi trải qua chuyện lần trước, sức chịu đựng của tôi đã tăng lên, khẽ nhắm mắt lại, tôi nghĩ tới lời anh Trác nói, chỉ là chuyện nhỏ.Cuộc sống của con người, có người mãnh liệt như sóng tràn bờ, có người lại phóng khoáng không gò bò, có người sống cả đời thăng trầm, có người lại tầm thường không có chí tiến thủ... Mà tôi, chỉ mới gặp phải một sự khó khăn nhỏ, giống như một gợn sóng giữa biển cả mênh mông.Tôi không rơi một rọt nước mắt nào, cứ vậy mà đi ra khỏi phòng vệ sinh.Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ.Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ!Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ...Trong đầu tôi lặp đi lặp lại mười chữ này, nếu tôi là rừng cây kia, nếu tôi bị gió cố tình vùi dập, chẳng lẽ không làm cây nữa sao? Đáp án tất nhiên là không.Tôi có thể làm, điều duy nhất có thể làm chính là khiến mình càng thêm khỏe mạnh, khiến cơn gió muốn tàn phá tôi phải tránh ra hết!Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy như mình càng thêm kiên cường hơn.Trên người không có gương nhưng tôi nghĩ, khoảnh khắc này, ánh mắt của tôi chắc chắn là kiên định và thong dong.Sau khi trở lại văn phòng, tôi trầm ngâm nhớ lại mấy giọng nói vừa rồi trong nhà vệ sinh, tôi mở một tệp tài liệu, viết tên mấy người đó lên.Tôi tạm thời sẽ không trả thù nhưng tôi không ngại đợi đến khi tôi mạnh hơn, nói bóng gió nhắc nhở bọn họ mấy câu.Tôi tiếp tục làm việc.Trong lúc đó, tôi đứng dậy đi đến chỗ bình nước lấy nước, mắt quét qua tất cả mọi người trong văn phòng.Một trong mấy giọng nói vừa rồi có một người ở phòng chúng tôi.Cái gọi là biết người biết mặt không biết lòng, cái gọi là trước mặt khác sau lưng lại khác, cái gọi là nơi làm việc như chiến trường, tôi không khỏi suy nghĩ, tôi vẫn quá đơn thuần, cứ cho rằng sau khi làm nhiều việc như vậy rồi, mọi người sẽ thật lòng công nhận tôi...Từ lúc tôi thực tập cho đến bây giờ, có rất nhiều người cho rằng tôi quá thuận lợi, một bước lên mây.Tôi nghĩ, dựa theo tính cách của tôi,quả thực tôi muốn trực tiếp đến hỏi mấy người phụ nữ kia, lý luận một phen với bọn họ, hoặc là dứt khoát giống như em gái phòng thiết kế kia, hất cốc nước vào mặt bọn họ.Nhưng tôi lại không muốn làm to chuyện.Thân phận tôi không giống với nhân viên bình thường, tôi chịu ấm ức, anh Trác tất nhiên sẽ không hỏi đến, không muốn làm anh Trác khó xử."Anh Trác..." Tôi ấn vào nick của anh Trác."Tiểu cầm thú, sao vậy?" Anh trả lời."Anh gọi em là tiểu cầm thú, nhất định là đoán được em muốn gì rồi." Tôi cười, lại càng tủi thân, một khi đối mặt với anh Trác, hình như không còn thấy khó chịu như trước nữa."Hả?" Anh trả lời."Muốn ăn thịt..." Tôi đánh chữ đói bụng, rồi biểu tượng cảm xúc đói, rồi lại ấn vào biểu tượng cảm xúc đáng thương."Tối cho em ăn." Anh nói.Tôi đoán nhất định anh đang cười, thế là tôi cũng cười.Tay phải tôi che miệng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, cười hệt như đồ ngốc.Trong nháy mắt, tôi bỗng nhận ra một chuyện rất quan trọng, tôi đã bên anh hai năm rưỡi rồi, tình cảm luôn rất tốt, anh chưa từng đề cập đến vợ của anh, cũng chưa từng thấy vợ của anh gọi điện tới...Tôi gọi điện thoại cho anh vô số lần, anh cũng chưa từng vì vợ anh mà không tiện nghe điện thoại...Hai năm rưỡi, điều tôi sợ hãi như quả bom hẹn giờ vẫn chưa từng nổ lần nào...Thời gian của anh Trác hình như rất thoải mái, bất cứ lúc nào anh cũng có thể tới chỗ tôi...Vả lại, tôi với anh phóng túng như vậy. d*c v*ng, từ trước đến giờ anh không bao giờ kìm nén, không lo lắng bất kì điều gì...

Chương 246: Cười như đồ Ngốc