Tác giả:

Từ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ…

Chương 371

Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành NghiệnTác giả: skyheroTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTừ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ… Chương 371: “Được!” Ôn Nhiên không có ý kiến. Buổi trưa, mười một giờ bốn mươi phút, Mặc Tu Trần mới đến nhà máy. Ôn Nhiên đã bàn bạc xong chuyện bồi thường với hai nhà họ Trần và Vương, cô đang chờ đến ba giờ chiều cảnh sát tuyên bố nguyên nhân của tai nạn. “Nhiên Nhiên, em cực khổ Theo ý kiến của Mặc Tu Trần, anh không muốn Ôn Nhiên xử lý mấy chuyện này. Có thể là Ôn Nhiên cảm thấy nếu cô đã cam kết thì phải có trách nhiệm ra mặt, mà không phải chờ Đàm Mục xử lý tốt tất cả mọi chuyện rồi mới làm dáng, bộc lộ quan điểm của mình ở trước mặt truyền thông. Hôm đó Đàm Mục còn bị thương, đến bây giờ vẫn còn được tính là bệnh nhân đáy. *So với anh phải đi công trường hóng gió trong thời tiết lạnh lẽo như thế này, em ở trong phòng làm việc rất ấm áp, không có gì cực khổ, nhà họ Vương và nhà họ Trần cũng không có làm khó em.” Ánh mắt Ôn Nhiên lộ vẻ tươi cười, cô nhìn Mặc Tu Trần đầy chăm chú. “Chúng ta đi ăn trưa đã, ăn xong lại nghỉ ngơi một lát, buổi chiều còn phải cùng anh gặp gỡ mấy nhà báo kia nữa đó.” “Em sang phòng bên cạnh gọi anh trai em.” Ôn Nhiên cười, xoay người muốn rời đi. “Nhiên Nhiên, anh em đi đứng không tiện, chờ qua một thời gian nữa đi, đến lúc đó anh ấy hoàn toàn bình phục, anh sẽ mở tiệc ăn mừng luôn.” Mặc Tu Trần vươn tay siết cổ tay Ôn Nhiên, kéo cô vào trong lòng. Thật ra anh chỉ muốn cùng nhau ăn cơm một mình với Ôn Nhiên mà thôi. Ôn Nhiên biết suy nghĩ của anh, liếc mắt khinh bỉ, cong cong cái miệng nhỏ nhắn: “Cho dù không gọi anh ấy đi cùng thì em cũng phải báo với anh ấy một tiếng chứ, anh chờ em một lát, em sẽ sớm trở lại.” “Vậy em hôn anh một cái đã.” Đang lúc không có ai, Mặc Tu Trần không nhân cơ hội đòi tí phúc lợi thì thật xin lỗi bản thân mệt nhọc chạy xe một đường đến đón Ôn Nhiên. “Em với không tới nha.” Ôn Nhiên nhìn anh cười hì hì, Mặc Tu Trần cao hơn cô cả một cái đầu, néu không nhón chân thì cô thật sự không thẻ hôn anh được. Khóe miệng Mặc Tu Trần khẽ nhếch thành một nụ cười tà ác, chuyện này không thành vấn đề, cơ thể cao lớn của anh hơi cong, cúi đầu xuống, dâng khuôn mặt đẹp trai của mình tới bên miệng Ôn Nhiên chờ đợi nụ hôn của cô. Ôn Nhiên cười khẽ, trên gò má anh tuần của anh “chụt” một tiếng, không đợi Mặc Tu Trần bắt lại liền chạy trồn, cô đứng cách anh hai bước mới nhẹ nhàng n Anh nghỉ ngơi một lát đi, em báo với anh em một tiếng rồi quay lại liên.” Cũng không chờ Mặc Tu Trần đồng ý, cô đã chạy ra khỏi phòng làm việc, sang phòng bên cạnh tìm Ôn Cẩm. Bữa trưa, Mặc Tu Trân và Ôn Nhiên ăn đô Tây. Trong phòng ăn lãng mạn kiểu Pháp, lại có tiếng đàn bầu bạn, bầu không khí vô cùng ấm áp ngọt ngào. Mặc Tu Trần vô cùng quan tâm chu đáo phục vụ, điều khiến Ôn Nhiên vui mừng ngoài ý muốn chính là anh đi về vội vàng như thế vẫn còn mua quà cho cô, hôm qua cô không để ý, Mặc Tu Trần cũng không nói cho cô biết. Cho đến lúc ăn cơm trưa, anh mới lấy ra, là một sợi dây chuyền kim cương cực kỳ tinh xảo. “Nhiên Nhiên, em thích không?” Mặc Tu Trần cong eo, hai tay đặt lên bả vai Ôn Nhiên, ánh sáng lấp lánh từ kim cương phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của anh, ngay cả nụ cười xinh đẹp của cô cũng in vào trong mắt anh. Ôn Nhiên vui vẻ gật đầu: “Thích ạ.” Chỉ cần là quà của anh, cô đều thích hét. “Nhiên Nhiên, lúc chúng ta kết hôn, anh chưa có mua cho em cái gì, sau này anh sẽ từ từ bồi thường cho em, những người phụ nữ khác có gì thig em cũng có, bọn họ không có em vẫn sẽ có.” Ánh mắt Mặc Tu Trần quét qua cái nhẫn trên tay Ôn Nhiên, lúc ấy anh mua vội vàng, ngay cả chọn nhẫn cũng không thèm làm.

Chương 371:

 

“Được!”

 

Ôn Nhiên không có ý kiến.

 

Buổi trưa, mười một giờ bốn mươi phút, Mặc Tu Trần mới đến nhà máy.

 

Ôn Nhiên đã bàn bạc xong chuyện bồi thường với hai nhà họ Trần và Vương, cô đang chờ đến ba giờ chiều cảnh sát tuyên bố nguyên nhân của tai nạn.

 

“Nhiên Nhiên, em cực khổ Theo ý kiến của Mặc Tu Trần, anh không muốn Ôn Nhiên xử lý mấy chuyện này.

 

Có thể là Ôn Nhiên cảm thấy nếu cô đã cam kết thì phải có trách nhiệm ra mặt, mà không phải chờ Đàm Mục xử lý tốt tất cả mọi chuyện rồi mới làm dáng, bộc lộ quan điểm của mình ở trước mặt truyền thông.

 

Hôm đó Đàm Mục còn bị thương, đến bây giờ vẫn còn được tính là bệnh nhân đáy.

 

*So với anh phải đi công trường hóng gió trong thời tiết lạnh lẽo như thế này, em ở trong phòng làm việc rất ấm áp, không có gì cực khổ, nhà họ Vương và nhà họ Trần cũng không có làm khó em.”

 

Ánh mắt Ôn Nhiên lộ vẻ tươi cười, cô nhìn Mặc Tu Trần đầy chăm chú.

 

“Chúng ta đi ăn trưa đã, ăn xong lại nghỉ ngơi một lát, buổi chiều còn phải cùng anh gặp gỡ mấy nhà báo kia nữa đó.”

 

“Em sang phòng bên cạnh gọi anh trai em.”

 

Ôn Nhiên cười, xoay người muốn rời đi.

 

“Nhiên Nhiên, anh em đi đứng không tiện, chờ qua một thời gian nữa đi, đến lúc đó anh ấy hoàn toàn bình phục, anh sẽ mở tiệc ăn mừng luôn.”

 

Mặc Tu Trần vươn tay siết cổ tay Ôn Nhiên, kéo cô vào trong lòng.

 

Thật ra anh chỉ muốn cùng nhau ăn cơm một mình với Ôn Nhiên mà thôi.

 

Ôn Nhiên biết suy nghĩ của anh, liếc mắt khinh bỉ, cong cong cái miệng nhỏ nhắn: “Cho dù không gọi anh ấy đi cùng thì em cũng phải báo với anh ấy một tiếng chứ, anh chờ em một lát, em sẽ sớm trở lại.”

 

“Vậy em hôn anh một cái đã.”

 

Đang lúc không có ai, Mặc Tu Trần không nhân cơ hội đòi tí phúc lợi thì thật xin lỗi bản thân mệt nhọc chạy xe một đường đến đón Ôn Nhiên.

 

“Em với không tới nha.”

 

Ôn Nhiên nhìn anh cười hì hì, Mặc Tu Trần cao hơn cô cả một cái đầu, néu không nhón chân thì cô thật sự không thẻ hôn anh được.

 

Khóe miệng Mặc Tu Trần khẽ nhếch thành một nụ cười tà ác, chuyện này không thành vấn đề, cơ thể cao lớn của anh hơi cong, cúi đầu xuống, dâng khuôn mặt đẹp trai của mình tới bên miệng Ôn Nhiên chờ đợi nụ hôn của cô.

 

Ôn Nhiên cười khẽ, trên gò má anh tuần của anh “chụt”

 

một tiếng, không đợi Mặc Tu Trần bắt lại liền chạy trồn, cô đứng cách anh hai bước mới nhẹ nhàng n Anh nghỉ ngơi một lát đi, em báo với anh em một tiếng rồi quay lại liên.”

 

Cũng không chờ Mặc Tu Trần đồng ý, cô đã chạy ra khỏi phòng làm việc, sang phòng bên cạnh tìm Ôn Cẩm.

 

Bữa trưa, Mặc Tu Trân và Ôn Nhiên ăn đô Tây.

 

Trong phòng ăn lãng mạn kiểu Pháp, lại có tiếng đàn bầu bạn, bầu không khí vô cùng ấm áp ngọt ngào.

 

Mặc Tu Trần vô cùng quan tâm chu đáo phục vụ, điều khiến Ôn Nhiên vui mừng ngoài ý muốn chính là anh đi về vội vàng như thế vẫn còn mua quà cho cô, hôm qua cô không để ý, Mặc Tu Trần cũng không nói cho cô biết.

 

Cho đến lúc ăn cơm trưa, anh mới lấy ra, là một sợi dây chuyền kim cương cực kỳ tinh xảo.

 

“Nhiên Nhiên, em thích không?”

 

Mặc Tu Trần cong eo, hai tay đặt lên bả vai Ôn Nhiên, ánh sáng lấp lánh từ kim cương phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của anh, ngay cả nụ cười xinh đẹp của cô cũng in vào trong mắt anh.

 

Ôn Nhiên vui vẻ gật đầu: “Thích ạ.”

 

Chỉ cần là quà của anh, cô đều thích hét.

 

“Nhiên Nhiên, lúc chúng ta kết hôn, anh chưa có mua cho em cái gì, sau này anh sẽ từ từ bồi thường cho em, những người phụ nữ khác có gì thig em cũng có, bọn họ không có em vẫn sẽ có.”

 

Ánh mắt Mặc Tu Trần quét qua cái nhẫn trên tay Ôn Nhiên, lúc ấy anh mua vội vàng, ngay cả chọn nhẫn cũng không thèm làm.

Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành NghiệnTác giả: skyheroTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTừ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ… Chương 371: “Được!” Ôn Nhiên không có ý kiến. Buổi trưa, mười một giờ bốn mươi phút, Mặc Tu Trần mới đến nhà máy. Ôn Nhiên đã bàn bạc xong chuyện bồi thường với hai nhà họ Trần và Vương, cô đang chờ đến ba giờ chiều cảnh sát tuyên bố nguyên nhân của tai nạn. “Nhiên Nhiên, em cực khổ Theo ý kiến của Mặc Tu Trần, anh không muốn Ôn Nhiên xử lý mấy chuyện này. Có thể là Ôn Nhiên cảm thấy nếu cô đã cam kết thì phải có trách nhiệm ra mặt, mà không phải chờ Đàm Mục xử lý tốt tất cả mọi chuyện rồi mới làm dáng, bộc lộ quan điểm của mình ở trước mặt truyền thông. Hôm đó Đàm Mục còn bị thương, đến bây giờ vẫn còn được tính là bệnh nhân đáy. *So với anh phải đi công trường hóng gió trong thời tiết lạnh lẽo như thế này, em ở trong phòng làm việc rất ấm áp, không có gì cực khổ, nhà họ Vương và nhà họ Trần cũng không có làm khó em.” Ánh mắt Ôn Nhiên lộ vẻ tươi cười, cô nhìn Mặc Tu Trần đầy chăm chú. “Chúng ta đi ăn trưa đã, ăn xong lại nghỉ ngơi một lát, buổi chiều còn phải cùng anh gặp gỡ mấy nhà báo kia nữa đó.” “Em sang phòng bên cạnh gọi anh trai em.” Ôn Nhiên cười, xoay người muốn rời đi. “Nhiên Nhiên, anh em đi đứng không tiện, chờ qua một thời gian nữa đi, đến lúc đó anh ấy hoàn toàn bình phục, anh sẽ mở tiệc ăn mừng luôn.” Mặc Tu Trần vươn tay siết cổ tay Ôn Nhiên, kéo cô vào trong lòng. Thật ra anh chỉ muốn cùng nhau ăn cơm một mình với Ôn Nhiên mà thôi. Ôn Nhiên biết suy nghĩ của anh, liếc mắt khinh bỉ, cong cong cái miệng nhỏ nhắn: “Cho dù không gọi anh ấy đi cùng thì em cũng phải báo với anh ấy một tiếng chứ, anh chờ em một lát, em sẽ sớm trở lại.” “Vậy em hôn anh một cái đã.” Đang lúc không có ai, Mặc Tu Trần không nhân cơ hội đòi tí phúc lợi thì thật xin lỗi bản thân mệt nhọc chạy xe một đường đến đón Ôn Nhiên. “Em với không tới nha.” Ôn Nhiên nhìn anh cười hì hì, Mặc Tu Trần cao hơn cô cả một cái đầu, néu không nhón chân thì cô thật sự không thẻ hôn anh được. Khóe miệng Mặc Tu Trần khẽ nhếch thành một nụ cười tà ác, chuyện này không thành vấn đề, cơ thể cao lớn của anh hơi cong, cúi đầu xuống, dâng khuôn mặt đẹp trai của mình tới bên miệng Ôn Nhiên chờ đợi nụ hôn của cô. Ôn Nhiên cười khẽ, trên gò má anh tuần của anh “chụt” một tiếng, không đợi Mặc Tu Trần bắt lại liền chạy trồn, cô đứng cách anh hai bước mới nhẹ nhàng n Anh nghỉ ngơi một lát đi, em báo với anh em một tiếng rồi quay lại liên.” Cũng không chờ Mặc Tu Trần đồng ý, cô đã chạy ra khỏi phòng làm việc, sang phòng bên cạnh tìm Ôn Cẩm. Bữa trưa, Mặc Tu Trân và Ôn Nhiên ăn đô Tây. Trong phòng ăn lãng mạn kiểu Pháp, lại có tiếng đàn bầu bạn, bầu không khí vô cùng ấm áp ngọt ngào. Mặc Tu Trần vô cùng quan tâm chu đáo phục vụ, điều khiến Ôn Nhiên vui mừng ngoài ý muốn chính là anh đi về vội vàng như thế vẫn còn mua quà cho cô, hôm qua cô không để ý, Mặc Tu Trần cũng không nói cho cô biết. Cho đến lúc ăn cơm trưa, anh mới lấy ra, là một sợi dây chuyền kim cương cực kỳ tinh xảo. “Nhiên Nhiên, em thích không?” Mặc Tu Trần cong eo, hai tay đặt lên bả vai Ôn Nhiên, ánh sáng lấp lánh từ kim cương phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của anh, ngay cả nụ cười xinh đẹp của cô cũng in vào trong mắt anh. Ôn Nhiên vui vẻ gật đầu: “Thích ạ.” Chỉ cần là quà của anh, cô đều thích hét. “Nhiên Nhiên, lúc chúng ta kết hôn, anh chưa có mua cho em cái gì, sau này anh sẽ từ từ bồi thường cho em, những người phụ nữ khác có gì thig em cũng có, bọn họ không có em vẫn sẽ có.” Ánh mắt Mặc Tu Trần quét qua cái nhẫn trên tay Ôn Nhiên, lúc ấy anh mua vội vàng, ngay cả chọn nhẫn cũng không thèm làm.

Chương 371