Từ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ…
Chương 412
Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành NghiệnTác giả: skyheroTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTừ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ… Chương 412: Nói xong, thím Trương xoay người ra khỏi phòng. Trong phòng ngủ chính sáng sủa ấm áp, mùi thuốc nhanh chóng chiếm toàn bộ không gian, lan tỏa vào không khí, mũi cũng nồng nặc mùi thuốc. Ôn Nhiên khẽ nhíu mày, cô đứng dậy đi tới sô pha. “Nhiên Nhiên!” Mặc Tu Trần ngẳắng đầu, anh cười với cô rồi kéo cô ngồi xuống bên cạnh. “Có phải nó rất đắng!” Lúc đầu Ôn Nhiên cứng rắn đến mức không thể cứng rắn hơn nữa, cô nhìn bát thuốc ở trước mặt, vừa ngửi thấy mùi thuốc thì cô đã có hơi chùn bước, có vẻ như muốn uống hết một bát thuốc to như này là một chuyện không hề dễ dàng. Khi còn nhỏ, cô thực sự ghét uống thuốc nhất, đặc biệt là thuốc bắc. Mặc Tu Trần nhìn thấy cô nản chí, khóe miệng cười đậm hơn, đôi mắt híp lại ẩn chứa vẻ mê hoặc: “Nhiên Nhiên, bây giờ em không thể hói hận, nếu em mà không uống, lát nữa anh sẽ mớm em uống từng ngụm một đáy.” Ánh mắt anh rơi trên đôi môi hồng của cô, sau khi cô tắm xong, cánh môi của cô như cánh hoa sau cơn mưa, thơm mát và quyến rũ. Ôn Nhiên mím môi: “Ai nói em sẽ không uống nữa, em chỉ hỏi thuốc này ngọt hay đăng thôi mà.” “Ha ha, đương nhiên thuốc này rất đẳng rồi.” Mặc Tu Trần cảm tháy thích thú trước dáng vẻ vừa giận vừa đáng yêu của cô, anh cẦm bát lên: “Vốn dĩ là em uống cùng anh mà, nên em uống trước, nhưng bây giờ anh sẽ uống trước.” “Không cần đâu, em sẽ uống cùng anh.” Ôn Nhiên không chịu thua kém, cô phải làm những gì cô đã hứa, cho dù có khó khăn đến đâu cô cũng phải làm. Sau đó, cô bưng bát thuốc lên, một tay nhéo mũi, cau mày nói với người đàn ông đang cười ở bên cạnh: “Em đếm một, hai, ba, chúng ta cùng uống.” “Cảm thấy giống như một đứa trẻ.” Mặc Tu Trần nhìn ánh mắt của cô, tràn đầy cưng chiều. “Giống như đứa trẻ thì có gì không tốt chứ.” Ôn Nhiên quở trách nhìn anh, vốn dĩ cô còn chưa lớn lắm, cô mới hai mươi ba tuổi, bao cô gái cùng tuổi vẫn còn lao vào vòng tay của mẹ làm nũng đấy. “Được rồi, chúng ta cùng nhau uống, em đếm.” Mặc Tu Trần gật đầu. Ôn Nhiên mỉm cười, tay bịt mũi cũng không có buông ra, ngăn cản chính mình ngửi mùi thuốc, ít nhất trước khi uống thuốc sẽ không khó chịu như vậy. “Một, hai, ba, uống!” Sau khi đếm xong, cô nâng tay lên, không dám ngửi chứ đừng nói là ném thử. Cô uống từng ngụm lớn, uống một hơi cạn sạch bát thuốc. Với một tiếng cạch, cô đặt cái bát xuống, cầm lấy mứt táo ở trong khay bỏ vào miệng, rồi lại càm lấy một viên khác đút vào miệng Mặc Tu Trần. Vừa nãy còn có hai bát thuốc to đây, trong nháy mắt đã trở thành bát rỗng. Mùi thuốc đều đã vào trong dạ dày. “Nhiên Nhiên, em thật giỏi, anh còn nghĩ em sẽ không uống hết cơ.” Trong mắt Mặc Tu Trần loé lên một tia xót xa, thật ra anh có thể nhìn ra Nhiên Nhiên rất sợ uống thuốc, thậm chí còn sợ hơn cả một người đã uống thuốc bắc nhiều năm như anh. Nhưng để đi cùng anh, cô vẫn uống. Trong lòng anh chợt cảm động, anh đột nhiên duỗi tay ra ôm cô, anh trực tiếp ôm cô từ ghế sô pha ngồi lên trên đùi mình. “Tu Trần!” Ôn Nhiên thắp giọng kêu lên, cô xoay người vòng tay qua cổ anh, dịu dàng nhìn anh. “Đắng không em?” Trong mắt Mặc Tu Trần tràn đầy sự cưng chiều và xót xa, bàn tay to ôm lấy eo cô, dày rộng và ám áp. Cùng anh ở bên nhau, Ôn Nhiên cảm thấy tự tin và thỏa mãn vô cớ. “Không nếm ra mùi vị.”
Chương 412:
Nói xong, thím Trương xoay người ra khỏi phòng.
Trong phòng ngủ chính sáng sủa ấm áp, mùi thuốc nhanh chóng chiếm toàn bộ không gian, lan tỏa vào không khí, mũi cũng nồng nặc mùi thuốc. Ôn Nhiên khẽ nhíu mày, cô đứng dậy đi tới sô pha.
“Nhiên Nhiên!”
Mặc Tu Trần ngẳắng đầu, anh cười với cô rồi kéo cô ngồi xuống bên cạnh.
“Có phải nó rất đắng!”
Lúc đầu Ôn Nhiên cứng rắn đến mức không thể cứng rắn hơn nữa, cô nhìn bát thuốc ở trước mặt, vừa ngửi thấy mùi thuốc thì cô đã có hơi chùn bước, có vẻ như muốn uống hết một bát thuốc to như này là một chuyện không hề dễ dàng.
Khi còn nhỏ, cô thực sự ghét uống thuốc nhất, đặc biệt là thuốc bắc.
Mặc Tu Trần nhìn thấy cô nản chí, khóe miệng cười đậm hơn, đôi mắt híp lại ẩn chứa vẻ mê hoặc: “Nhiên Nhiên, bây giờ em không thể hói hận, nếu em mà không uống, lát nữa anh sẽ mớm em uống từng ngụm một đáy.”
Ánh mắt anh rơi trên đôi môi hồng của cô, sau khi cô tắm xong, cánh môi của cô như cánh hoa sau cơn mưa, thơm mát và quyến rũ.
Ôn Nhiên mím môi: “Ai nói em sẽ không uống nữa, em chỉ hỏi thuốc này ngọt hay đăng thôi mà.”
“Ha ha, đương nhiên thuốc này rất đẳng rồi.”
Mặc Tu Trần cảm tháy thích thú trước dáng vẻ vừa giận vừa đáng yêu của cô, anh cẦm bát lên: “Vốn dĩ là em uống cùng anh mà, nên em uống trước, nhưng bây giờ anh sẽ uống trước.”
“Không cần đâu, em sẽ uống cùng anh.”
Ôn Nhiên không chịu thua kém, cô phải làm những gì cô đã hứa, cho dù có khó khăn đến đâu cô cũng phải làm.
Sau đó, cô bưng bát thuốc lên, một tay nhéo mũi, cau mày nói với người đàn ông đang cười ở bên cạnh: “Em đếm một, hai, ba, chúng ta cùng uống.”
“Cảm thấy giống như một đứa trẻ.”
Mặc Tu Trần nhìn ánh mắt của cô, tràn đầy cưng chiều.
“Giống như đứa trẻ thì có gì không tốt chứ.”
Ôn Nhiên quở trách nhìn anh, vốn dĩ cô còn chưa lớn lắm, cô mới hai mươi ba tuổi, bao cô gái cùng tuổi vẫn còn lao vào vòng tay của mẹ làm nũng đấy.
“Được rồi, chúng ta cùng nhau uống, em đếm.”
Mặc Tu Trần gật đầu.
Ôn Nhiên mỉm cười, tay bịt mũi cũng không có buông ra, ngăn cản chính mình ngửi mùi thuốc, ít nhất trước khi uống thuốc sẽ không khó chịu như vậy.
“Một, hai, ba, uống!”
Sau khi đếm xong, cô nâng tay lên, không dám ngửi chứ đừng nói là ném thử. Cô uống từng ngụm lớn, uống một hơi cạn sạch bát thuốc.
Với một tiếng cạch, cô đặt cái bát xuống, cầm lấy mứt táo ở trong khay bỏ vào miệng, rồi lại càm lấy một viên khác đút vào miệng Mặc Tu Trần.
Vừa nãy còn có hai bát thuốc to đây, trong nháy mắt đã trở thành bát rỗng.
Mùi thuốc đều đã vào trong dạ dày.
“Nhiên Nhiên, em thật giỏi, anh còn nghĩ em sẽ không uống hết cơ.”
Trong mắt Mặc Tu Trần loé lên một tia xót xa, thật ra anh có thể nhìn ra Nhiên Nhiên rất sợ uống thuốc, thậm chí còn sợ hơn cả một người đã uống thuốc bắc nhiều năm như anh.
Nhưng để đi cùng anh, cô vẫn uống.
Trong lòng anh chợt cảm động, anh đột nhiên duỗi tay ra ôm cô, anh trực tiếp ôm cô từ ghế sô pha ngồi lên trên đùi mình.
“Tu Trần!”
Ôn Nhiên thắp giọng kêu lên, cô xoay người vòng tay qua cổ anh, dịu dàng nhìn anh.
“Đắng không em?”
Trong mắt Mặc Tu Trần tràn đầy sự cưng chiều và xót xa, bàn tay to ôm lấy eo cô, dày rộng và ám áp. Cùng anh ở bên nhau, Ôn Nhiên cảm thấy tự tin và thỏa mãn vô cớ.
“Không nếm ra mùi vị.”
Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành NghiệnTác giả: skyheroTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTừ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ… Chương 412: Nói xong, thím Trương xoay người ra khỏi phòng. Trong phòng ngủ chính sáng sủa ấm áp, mùi thuốc nhanh chóng chiếm toàn bộ không gian, lan tỏa vào không khí, mũi cũng nồng nặc mùi thuốc. Ôn Nhiên khẽ nhíu mày, cô đứng dậy đi tới sô pha. “Nhiên Nhiên!” Mặc Tu Trần ngẳắng đầu, anh cười với cô rồi kéo cô ngồi xuống bên cạnh. “Có phải nó rất đắng!” Lúc đầu Ôn Nhiên cứng rắn đến mức không thể cứng rắn hơn nữa, cô nhìn bát thuốc ở trước mặt, vừa ngửi thấy mùi thuốc thì cô đã có hơi chùn bước, có vẻ như muốn uống hết một bát thuốc to như này là một chuyện không hề dễ dàng. Khi còn nhỏ, cô thực sự ghét uống thuốc nhất, đặc biệt là thuốc bắc. Mặc Tu Trần nhìn thấy cô nản chí, khóe miệng cười đậm hơn, đôi mắt híp lại ẩn chứa vẻ mê hoặc: “Nhiên Nhiên, bây giờ em không thể hói hận, nếu em mà không uống, lát nữa anh sẽ mớm em uống từng ngụm một đáy.” Ánh mắt anh rơi trên đôi môi hồng của cô, sau khi cô tắm xong, cánh môi của cô như cánh hoa sau cơn mưa, thơm mát và quyến rũ. Ôn Nhiên mím môi: “Ai nói em sẽ không uống nữa, em chỉ hỏi thuốc này ngọt hay đăng thôi mà.” “Ha ha, đương nhiên thuốc này rất đẳng rồi.” Mặc Tu Trần cảm tháy thích thú trước dáng vẻ vừa giận vừa đáng yêu của cô, anh cẦm bát lên: “Vốn dĩ là em uống cùng anh mà, nên em uống trước, nhưng bây giờ anh sẽ uống trước.” “Không cần đâu, em sẽ uống cùng anh.” Ôn Nhiên không chịu thua kém, cô phải làm những gì cô đã hứa, cho dù có khó khăn đến đâu cô cũng phải làm. Sau đó, cô bưng bát thuốc lên, một tay nhéo mũi, cau mày nói với người đàn ông đang cười ở bên cạnh: “Em đếm một, hai, ba, chúng ta cùng uống.” “Cảm thấy giống như một đứa trẻ.” Mặc Tu Trần nhìn ánh mắt của cô, tràn đầy cưng chiều. “Giống như đứa trẻ thì có gì không tốt chứ.” Ôn Nhiên quở trách nhìn anh, vốn dĩ cô còn chưa lớn lắm, cô mới hai mươi ba tuổi, bao cô gái cùng tuổi vẫn còn lao vào vòng tay của mẹ làm nũng đấy. “Được rồi, chúng ta cùng nhau uống, em đếm.” Mặc Tu Trần gật đầu. Ôn Nhiên mỉm cười, tay bịt mũi cũng không có buông ra, ngăn cản chính mình ngửi mùi thuốc, ít nhất trước khi uống thuốc sẽ không khó chịu như vậy. “Một, hai, ba, uống!” Sau khi đếm xong, cô nâng tay lên, không dám ngửi chứ đừng nói là ném thử. Cô uống từng ngụm lớn, uống một hơi cạn sạch bát thuốc. Với một tiếng cạch, cô đặt cái bát xuống, cầm lấy mứt táo ở trong khay bỏ vào miệng, rồi lại càm lấy một viên khác đút vào miệng Mặc Tu Trần. Vừa nãy còn có hai bát thuốc to đây, trong nháy mắt đã trở thành bát rỗng. Mùi thuốc đều đã vào trong dạ dày. “Nhiên Nhiên, em thật giỏi, anh còn nghĩ em sẽ không uống hết cơ.” Trong mắt Mặc Tu Trần loé lên một tia xót xa, thật ra anh có thể nhìn ra Nhiên Nhiên rất sợ uống thuốc, thậm chí còn sợ hơn cả một người đã uống thuốc bắc nhiều năm như anh. Nhưng để đi cùng anh, cô vẫn uống. Trong lòng anh chợt cảm động, anh đột nhiên duỗi tay ra ôm cô, anh trực tiếp ôm cô từ ghế sô pha ngồi lên trên đùi mình. “Tu Trần!” Ôn Nhiên thắp giọng kêu lên, cô xoay người vòng tay qua cổ anh, dịu dàng nhìn anh. “Đắng không em?” Trong mắt Mặc Tu Trần tràn đầy sự cưng chiều và xót xa, bàn tay to ôm lấy eo cô, dày rộng và ám áp. Cùng anh ở bên nhau, Ôn Nhiên cảm thấy tự tin và thỏa mãn vô cớ. “Không nếm ra mùi vị.”