Từ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ…
Chương 455
Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành NghiệnTác giả: skyheroTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTừ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 455: Cố Khải khinh thường hừ một tiếng: “Trình Giai làm mấy chuyện kia chẳng qua là vì một ngày nào đó có thể đứng bên cạnh Tu Trần mà thôi, Nhiên Nhiên, anh đã nói với Tu Trần rồi, cho dù Trình Giai có tài giỏi đến đâu cũng không được giữ lại bên cạnh.” Ôn Nhiên ngắn ra, hơi bất ngờ nhìn Cố Khải. “Có lẽ đối với tập đoàn MS mà nói, Trình Giai là một nhân viên rất ưu tú nhưng anh không quan tâm đến máy thứ đó, Tu Trần cũng đồng ý rồi, chờ Trình Giai trở về nước sẽ không để cô ta tiếp tục ở lại trụ sở chính.” “Anhl” Trong lòng Ôn Nhiên tràn đầy cảm động, lại thoáng qua một tia chua xót, Cố Khải lo nghĩ mọi chuyện cho cô, sợ một người phụ nữ khác sẽ cướp đi hạnh phúc của cô. Điều này có phải là anh ấy vẫn chưa hoàn toàn buông xuống được chuyện của Thẩm Ngọc Đình trước đó hay không, thậm chí là trong lòng anh ấy vẫn còn tồn tại sự áy náy. Nếu biết trước sẽ có tình huống như ngày hôm nay, Cố Khải sẽ không giữ Thảm Ngọc Đình bên cạnh, lại càng không để cho cô ấy quen biết với Mặc Tu Trần. Lòng dạ phụ nữ sâu như mò kim dưới đáy biển. Ngay cả khi Thẩm Ngọc Đình đã cam kết sau này sẽ không xảy ra chuyện như đêm đó nữa thì Cố Khải vẫn cảm thấy đó là trách nhiệm của mình. Có Khải cười khẽ: “Em là em gái của anh, anh nhát định phải đảm bảo hạnh phúc của em, cho dù như thế đối với người khác là chuyện quá đáng, anh cũng không thể khống chế được.” Thẩm Ngọc Đình bước đến trước mặt bọn họ, quan tâm hỏi. “Cậu ấy cùng với Cố Khải rồi, sao chị gọi điện lâu thế? Tôi còn tưởng chị rời đi rồi chứ?” Bạch Tiểu Tiểu mỉm cười nhìn Thẩm Ngọc Đình, thuận miệng hỏi. Thảm Ngọc Đình mỉm cười, nâng ly uống một hớp rượu, sau đó thờ ơ giải thích: “Tôi nói chuyện phiếm với một người bạn, tán gẫu một lát, bọn họ vào rồi kìa.” Cô ấy vừa quay đầu lại đã thấy Cố Khải và Ôn Nhiên từ bên ngoài bước vào, Cố Khải vén rèm cho Ôn Nhiên, sau khi cô bước vào, anh ấy mới buông xuống, chỉ là một hành động nhỏ bé nhưng ai cũng có thể nhìn ra sự yêu thương mà Cố Khải dành cho Ôn Nhiên. Ánh mắt Thẩm Ngọc Đình âm u, trước đây Cố Khải đối xử với cô ấy rất tốt, ngoại trừ không cho phép cô ấy động vào. đồ của Ôn Nhiên, còn lại hoàn toàn cưng chiều cô ấy như em gái ruột. Tuy nhiên bây giờ có Ôn Nhiên, Cố Khải không còn thương yêu cô ấy như trước đây, lúc nào cũng không ngừng nhắc nhở cô ấy không được cướp Mặc Tu Trần của Ôn Nhiên. Sự ghen tị ẳn giấu sâu thẳm trong đáy lòng dưới sự k*ch th*ch hét lần này đến lần khác từ từ sinh sôi nảy nở, chẳng qua nếu chỉ có một mình Cố Khải tốt với Ôn Nhiên thì thôi, trong phòng khách, Mặc Tu Trần đang nói chuyện với người khác vừa thấy Ôn Nhiên tiến vào liền lập tức sải bước đi về phía Ôn Nhiên. Mới tách ra có mấy phút mà anh đã không nỡ sao? Nhìn thấy Mặc Tu Trần đi đến bên cạnh Ôn Nhiên, giơ tay ôm eo cô, nhỏ giọng nói gì đó với cô, Ôn Nhiên mỉm cười với Cố Khải rồi cùng anh đi về hướng vừa mới rời đi. Thẩm Ngọc Đình mím chặt môi, đè nén cảm xúc buồn bã đang lan tràn trong lòng.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 455:
Cố Khải khinh thường hừ một tiếng: “Trình Giai làm mấy chuyện kia chẳng qua là vì một ngày nào đó có thể đứng bên cạnh Tu Trần mà thôi, Nhiên Nhiên, anh đã nói với Tu Trần rồi, cho dù Trình Giai có tài giỏi đến đâu cũng không được giữ lại bên cạnh.”
Ôn Nhiên ngắn ra, hơi bất ngờ nhìn Cố Khải.
“Có lẽ đối với tập đoàn MS mà nói, Trình Giai là một nhân viên rất ưu tú nhưng anh không quan tâm đến máy thứ đó, Tu Trần cũng đồng ý rồi, chờ Trình Giai trở về nước sẽ không để cô ta tiếp tục ở lại trụ sở chính.”
“Anhl”
Trong lòng Ôn Nhiên tràn đầy cảm động, lại thoáng qua một tia chua xót, Cố Khải lo nghĩ mọi chuyện cho cô, sợ một người phụ nữ khác sẽ cướp đi hạnh phúc của cô.
Điều này có phải là anh ấy vẫn chưa hoàn toàn buông xuống được chuyện của Thẩm Ngọc Đình trước đó hay không, thậm chí là trong lòng anh ấy vẫn còn tồn tại sự áy náy. Nếu biết trước sẽ có tình huống như ngày hôm nay, Cố Khải sẽ không giữ Thảm Ngọc Đình bên cạnh, lại càng không để cho cô ấy quen biết với Mặc Tu Trần.
Lòng dạ phụ nữ sâu như mò kim dưới đáy biển.
Ngay cả khi Thẩm Ngọc Đình đã cam kết sau này sẽ không xảy ra chuyện như đêm đó nữa thì Cố Khải vẫn cảm thấy đó là trách nhiệm của mình.
Có Khải cười khẽ: “Em là em gái của anh, anh nhát định phải đảm bảo hạnh phúc của em, cho dù như thế đối với người khác là chuyện quá đáng, anh cũng không thể khống chế được.”
Thẩm Ngọc Đình bước đến trước mặt bọn họ, quan tâm hỏi.
“Cậu ấy cùng với Cố Khải rồi, sao chị gọi điện lâu thế? Tôi còn tưởng chị rời đi rồi chứ?”
Bạch Tiểu Tiểu mỉm cười nhìn Thẩm Ngọc Đình, thuận miệng hỏi.
Thảm Ngọc Đình mỉm cười, nâng ly uống một hớp rượu, sau đó thờ ơ giải thích: “Tôi nói chuyện phiếm với một người bạn, tán gẫu một lát, bọn họ vào rồi kìa.”
Cô ấy vừa quay đầu lại đã thấy Cố Khải và Ôn Nhiên từ bên ngoài bước vào, Cố Khải vén rèm cho Ôn Nhiên, sau khi cô bước vào, anh ấy mới buông xuống, chỉ là một hành động nhỏ bé nhưng ai cũng có thể nhìn ra sự yêu thương mà Cố Khải dành cho Ôn Nhiên.
Ánh mắt Thẩm Ngọc Đình âm u, trước đây Cố Khải đối xử với cô ấy rất tốt, ngoại trừ không cho phép cô ấy động vào.
đồ của Ôn Nhiên, còn lại hoàn toàn cưng chiều cô ấy như em gái ruột.
Tuy nhiên bây giờ có Ôn Nhiên, Cố Khải không còn thương yêu cô ấy như trước đây, lúc nào cũng không ngừng nhắc nhở cô ấy không được cướp Mặc Tu Trần của Ôn Nhiên.
Sự ghen tị ẳn giấu sâu thẳm trong đáy lòng dưới sự k*ch th*ch hét lần này đến lần khác từ từ sinh sôi nảy nở, chẳng qua nếu chỉ có một mình Cố Khải tốt với Ôn Nhiên thì thôi, trong phòng khách, Mặc Tu Trần đang nói chuyện với người khác vừa thấy Ôn Nhiên tiến vào liền lập tức sải bước đi về phía Ôn Nhiên.
Mới tách ra có mấy phút mà anh đã không nỡ sao?
Nhìn thấy Mặc Tu Trần đi đến bên cạnh Ôn Nhiên, giơ tay ôm eo cô, nhỏ giọng nói gì đó với cô, Ôn Nhiên mỉm cười với Cố Khải rồi cùng anh đi về hướng vừa mới rời đi.
Thẩm Ngọc Đình mím chặt môi, đè nén cảm xúc buồn bã đang lan tràn trong lòng.
Cưới Trước Yêu Sau: Mặc Thiếu Sủng Vợ Thành NghiệnTác giả: skyheroTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTừ lúc người nhân viên cầm quyển sổ đỏ trong tay, tâm trạng của Ôn Nhiên phức tạp đến nỗi không nói nên lời. Chỉ gần ba mươi phút, cô đã từ một người phụ nữ độc thân bước vào hàng ngũ đã kết hôn. Hài hước nhất chính là trước ngày hôm qua, người chồng của cô chỉ là một người lạ mà cô mới nghe tên qua, còn lại cô chẳng biết chút gì về anh ta cả. Thay vì nói là kết hôn thì nên nói là ký một bản hợp đồng mới phải! Nhìn thấy bọn họ bước ra khỏi sảnh lớn, người lái xe tên Tiểu Lưu đang đứng chờ lập tức đi đến, ánh mắt cậu ta lướt qua quyển sổ màu đỏ ở trên tay cô, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười vui vẻ: “Cậu chủ lớn, cô chủ lớn, chúc mừng hai người!” Ôn Nhiên ngẩn ra một lúc, cảm thấy không quen khi được người khác xưng hô như vậy. Cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta cao khoảng một mét tám mấy, hơn cô gần một cái đầu. Dáng người cao dong dỏng, khoác lên mình bộ vest được thiết kế rất đặc biệt, ngũ quan tuấn tú, khuôn mặt với những góc cạnh sắc nét. Khí chất toát ra từ cơ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 455: Cố Khải khinh thường hừ một tiếng: “Trình Giai làm mấy chuyện kia chẳng qua là vì một ngày nào đó có thể đứng bên cạnh Tu Trần mà thôi, Nhiên Nhiên, anh đã nói với Tu Trần rồi, cho dù Trình Giai có tài giỏi đến đâu cũng không được giữ lại bên cạnh.” Ôn Nhiên ngắn ra, hơi bất ngờ nhìn Cố Khải. “Có lẽ đối với tập đoàn MS mà nói, Trình Giai là một nhân viên rất ưu tú nhưng anh không quan tâm đến máy thứ đó, Tu Trần cũng đồng ý rồi, chờ Trình Giai trở về nước sẽ không để cô ta tiếp tục ở lại trụ sở chính.” “Anhl” Trong lòng Ôn Nhiên tràn đầy cảm động, lại thoáng qua một tia chua xót, Cố Khải lo nghĩ mọi chuyện cho cô, sợ một người phụ nữ khác sẽ cướp đi hạnh phúc của cô. Điều này có phải là anh ấy vẫn chưa hoàn toàn buông xuống được chuyện của Thẩm Ngọc Đình trước đó hay không, thậm chí là trong lòng anh ấy vẫn còn tồn tại sự áy náy. Nếu biết trước sẽ có tình huống như ngày hôm nay, Cố Khải sẽ không giữ Thảm Ngọc Đình bên cạnh, lại càng không để cho cô ấy quen biết với Mặc Tu Trần. Lòng dạ phụ nữ sâu như mò kim dưới đáy biển. Ngay cả khi Thẩm Ngọc Đình đã cam kết sau này sẽ không xảy ra chuyện như đêm đó nữa thì Cố Khải vẫn cảm thấy đó là trách nhiệm của mình. Có Khải cười khẽ: “Em là em gái của anh, anh nhát định phải đảm bảo hạnh phúc của em, cho dù như thế đối với người khác là chuyện quá đáng, anh cũng không thể khống chế được.” Thẩm Ngọc Đình bước đến trước mặt bọn họ, quan tâm hỏi. “Cậu ấy cùng với Cố Khải rồi, sao chị gọi điện lâu thế? Tôi còn tưởng chị rời đi rồi chứ?” Bạch Tiểu Tiểu mỉm cười nhìn Thẩm Ngọc Đình, thuận miệng hỏi. Thảm Ngọc Đình mỉm cười, nâng ly uống một hớp rượu, sau đó thờ ơ giải thích: “Tôi nói chuyện phiếm với một người bạn, tán gẫu một lát, bọn họ vào rồi kìa.” Cô ấy vừa quay đầu lại đã thấy Cố Khải và Ôn Nhiên từ bên ngoài bước vào, Cố Khải vén rèm cho Ôn Nhiên, sau khi cô bước vào, anh ấy mới buông xuống, chỉ là một hành động nhỏ bé nhưng ai cũng có thể nhìn ra sự yêu thương mà Cố Khải dành cho Ôn Nhiên. Ánh mắt Thẩm Ngọc Đình âm u, trước đây Cố Khải đối xử với cô ấy rất tốt, ngoại trừ không cho phép cô ấy động vào. đồ của Ôn Nhiên, còn lại hoàn toàn cưng chiều cô ấy như em gái ruột. Tuy nhiên bây giờ có Ôn Nhiên, Cố Khải không còn thương yêu cô ấy như trước đây, lúc nào cũng không ngừng nhắc nhở cô ấy không được cướp Mặc Tu Trần của Ôn Nhiên. Sự ghen tị ẳn giấu sâu thẳm trong đáy lòng dưới sự k*ch th*ch hét lần này đến lần khác từ từ sinh sôi nảy nở, chẳng qua nếu chỉ có một mình Cố Khải tốt với Ôn Nhiên thì thôi, trong phòng khách, Mặc Tu Trần đang nói chuyện với người khác vừa thấy Ôn Nhiên tiến vào liền lập tức sải bước đi về phía Ôn Nhiên. Mới tách ra có mấy phút mà anh đã không nỡ sao? Nhìn thấy Mặc Tu Trần đi đến bên cạnh Ôn Nhiên, giơ tay ôm eo cô, nhỏ giọng nói gì đó với cô, Ôn Nhiên mỉm cười với Cố Khải rồi cùng anh đi về hướng vừa mới rời đi. Thẩm Ngọc Đình mím chặt môi, đè nén cảm xúc buồn bã đang lan tràn trong lòng.