Chạng vạng, Đường Ân đứng ở cổng trường đại học Ngoại ngữ thành phố Giang, đưa mắt nhìn về phía đám người như đang tìm cái gì đó. Trong tay anh cầm một bó hoa hồng xinh đẹp ướt át khiến rất nhiều sinh viên đưa mắt nhìn sang, nhưng khi những người này nhìn thấy quần áo khá giản dị trên người Đường Ân thì lập tức châm chọc quay đầu đi, vẻ mặt khinh thường. Trong mắt bọn họ, người như thế chính là một tên nghèo rớt mồng tơi, tuy trong tay cầm hoa tươi nhưng cũng không thể thay đổi bản chất nghèo kiết xác của anh. Đường Ân không quan tâm đến những thứ này, chỉ lo nhìn vào đám người, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Vì ngày Quốc tế Phụ nữ lần này, Đường Ân có thể nói là đã nghĩ hết cách, mua một mặt dây chuyền vàng gần như tiêu sạch hết tất cả tiền làm công kiếm được tháng này, chỉ vì có được một nụ cười khẳng định. Chỉ cần có thể khiến cô ấy cười vui vẻ, anh cảm thấy làm gì cũng đáng. Đám người dần tản đi, Đường Ân khẽ nhíu mày, người anh muốn tìm vẫn chưa xuất hiện,…
Chương 61: Đều đang đợi phụ huynh.
Ta Đây Trời Sinh Tính Ngông CuồngTác giả: Cửu KinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChạng vạng, Đường Ân đứng ở cổng trường đại học Ngoại ngữ thành phố Giang, đưa mắt nhìn về phía đám người như đang tìm cái gì đó. Trong tay anh cầm một bó hoa hồng xinh đẹp ướt át khiến rất nhiều sinh viên đưa mắt nhìn sang, nhưng khi những người này nhìn thấy quần áo khá giản dị trên người Đường Ân thì lập tức châm chọc quay đầu đi, vẻ mặt khinh thường. Trong mắt bọn họ, người như thế chính là một tên nghèo rớt mồng tơi, tuy trong tay cầm hoa tươi nhưng cũng không thể thay đổi bản chất nghèo kiết xác của anh. Đường Ân không quan tâm đến những thứ này, chỉ lo nhìn vào đám người, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Vì ngày Quốc tế Phụ nữ lần này, Đường Ân có thể nói là đã nghĩ hết cách, mua một mặt dây chuyền vàng gần như tiêu sạch hết tất cả tiền làm công kiếm được tháng này, chỉ vì có được một nụ cười khẳng định. Chỉ cần có thể khiến cô ấy cười vui vẻ, anh cảm thấy làm gì cũng đáng. Đám người dần tản đi, Đường Ân khẽ nhíu mày, người anh muốn tìm vẫn chưa xuất hiện,… Vương Thanh Sơn sửng sốt, sắc mặt trởnên nặng nề hơn: “Cô là phụ huynh củaĐường Ân?”“Tôi không có thực lực đó, đợi là được!Dù sao người ông đợi và tôi đợi đều làmột…” Bùi Nhược nhìn chằm chằmVương Thanh Sơn, vẻ mặt cực kỳ hờhững.Vương Thanh Sơn rụt tay phải về, hừlạnh một tiếng, ánh mắt chớp loé.Ông ta biết thân phận của Bùi Nhược,người có thể thể thuê chị ta chắc chắnkhông tầm thường. Nhưng ông ta cũngkhông thèm quan tâm, cho dù phụhuynh của đối phương là ông trời, hômnay cũng phải thua ở đây.Lúc này, cửa phòng họp bị đẩy ra, khuônmặt lạnh lùng của Bùi Hạc xuất hiện.Sắc mặt Vương Thanh Sơn nặng nề hơn,đợi phụ huynhđưa mắt nhìn Bùi Hạc, muốn nói mấy lờilại thấy anh ta không nói tiếng nào đứngbên cạnh Bùi Nhược, vẻ mặt cực kỳcung kính.Mấy năm nay Bùi Hạc này xem như rấtnổi bật, xí nghiệp trong tay đã bộc lộ tàinăng ở thành phố Giang, thậm chí mơhồ còn vượt qua siêu thị nhà họ Vương.Nhân vật trẻ tuổi có quyết đoán như thếlà kiểu được rất nhiều nhà kinh doanhcủa thành phố Giang tán thưởng. VươngThanh Sơn từng gặp anh ta mấy lần, tuykhông phải rất quen thuộc, nhưng có thểcảm nhận được ánh mắt anh ta nhìnmình bây giờ mang theo mấy phần cămphẫn.Hai người đều đứng ở đối diện, chẳng lẽđang đợi phụ huynh của Đường Ân ư?Ông ta hơi kích động, đáy lòng thấy lạnhlão. Cho dù hai người này đến đây thì cóthể làm gì? Tuy ông ta kiêng dè bọn họ,nhưng chưa hẳn là sợ bọn họ. Nếu thậtsự muốn mất cả chì lẫn chài, không phảiông ta không có can đảm này.Cửa phòng họp lại bị đẩy ra, một ngườikhoảng năm mươi mấy tuổi nhìn mộtvòng phòng họp, xoay người đi vào.Phó thị trưởng Vương!“Phó thị trưởng!”“Phó thị trưởng!”Bùi Nhược và Bùi Hạc vội cúi chào, hơilùi về sau một bước.Phó thị trưởng Vương khẽ thở dài mộttiếng: “Bộ xương già này của tôi đã sắpbị hành hạ đến nát vụn rồi, tên khốnMiêu Bách đó cứ phải gây chuyện chotôi mãi…Bùi Nhược mím môi, không nói gì.Năm xưa Miêu Bách và Phó thị trưởngVương là đồng đội cũ, trước giờ haingười đều nói chuyện với nhau như thế,người khác cũng rất ít để ý.Bên này, sắc mặt Vương Thanh Sơn liêntục thay đổi, ánh mắt khi nhìn Phó thịtrưởng Vương mang theo sự khiếp sợmơ hồ.Ông ta có biết Phó thị trưởng Vương,từng nhìn thấy từ rất xa một lần trên hộinghị kinh doanh nào đó, cũng không thểnói chuyện với ông ấy. Lần này Phó thịtrưởng Vương lại có thể đến đây, cònngồi ở đối diện, khiến Vương Thanh Sơncàng bất an hơn.“Đường Ân sao rồi?” Phó thị trưởngVương than khẽ.“Không có vấn đề quá lớn, chỉ là tay bịkẻ xấu làm bị thương, chắc phải nghỉngơi một khoảng thời gian là có thể xuấtviện!” Bùi Nhược cung kính nói, sâu xanhìn Vương Thanh Sơn ở đối diện.“Vậy thì tốt!” Phó thị trưởng Vương gậtđầu, ngồi xuống.Vương Thanh Sơn chấn động, sắc mặtcực kỳ khó coi.Đường Ân?Khi nãy Phó thị trưởng Vương đã hỏi vềĐường Ân?Vương Thanh Sơn cảm thấy hơi khó thở,ông ta không sợ Bùi Nhược và Bùi Hạc,nhưng Phó thị trưởng Vương thì khôngthể xem thường được. Vì Phó thị trưởngnày đi vào phòng họp không thèm nhìnông ta một cái đã hỏi đến vết thươngcủa Đường Ân, thế này rốt cuộc là sao?Vương Thanh Sơn có dự cảm chẳnglành, vội lấy điện thoại ra gọi cho bamình. Ông ta muốn biết rốt cuộc thìĐường Ân là ai, sao ngay cả Phó thịtrưởng Vương cũng đến đây?Bầu không khí trong phòng họp lập tứctrở nên kỳ lạ, mấy sinh viên sao có thểtừng gặp nhân vật như Phó thị trưởngVương được? Ngay cả Dương Cầm cũngcảm thấy mất tự nhiên, cố gượng cười.Lúc này, cửa phòng họp lại mở.Sở trưởng Dương của Sở Giáo Dục tỉnhcung kính đi vào, sau khi thấy Phó thịtrưởng Vương thì vội gật đầu chào.Phó thị trưởng Vương mỉm cười, nhưngkhông nói gì.Sở trưởng Dương xấu hổ nhìn Bùi Hạcvà Bùi Nhược, xoay người đứng bêncạnh bọn họ, nhỏ giọng hỏi về vấn đềcủa Đường Ân.Tuy âm thanh nói chuyện của bọn họ rấtnhỏ, nhưng vẫn truyền ra ngoài, trongphòng họp, cái tên Đường Ân càng trởnên chói tai và sắc bén hơn.Đường Ân!Lại hỏi về Đường Ân!Đáy lòng Vương Thanh Sơn cực kỳ chấnđộng, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấutim chạy lên từ lòng bàn chân, cứ luônlượn lờ trong lòng mình.Dương Cầm nhìn thấy Sở trưởng Dươngthì vội đứng dậy, muốn tiến lên chào hỏi,nhưng thấy Bùi Nhược đứng bên cạnhông ấy, đáy lòng bỗng chốc run rẩy. Nhấtlà ánh mắt khi Sở trưởng Dương nhìnqua như mang theo sự nghiêm khắc,khiến bà ta cực kỳ bối rối.Vương Nhuy cũng sợ hãi, cô ta khôngphải đồ ngốc, đã mơ hồ cảm nhận đượccó việc chẳng lành, lo lắng nhìn ba mình,đáy lòng hơi rối ren.Vương Thanh Sơn cảm thấy trên tránbắt đầu có mồ hôi, lòng bàn tay ướtđâm, chỉ chốc lát đã có nhiều nhân vậtquan trọng đến đây như thế, hơn nữacòn ngồi ở đối diện, khiến ông ta cực kỳhoảng hốt.“Tôi muốn ra ngoài một lát!” VươngThanh Sơn đứng dậy, vội vàng đi rangoài,Ông ta mới đẩy cửa phòng họp ra đã bịhai họng súng đen ngòm chỉ thẳng vàođầu.Vương Thanh Sơn nuốt một ngụm nướcmiếng: “Các người có ý gì…”“Trước khi chuyện chưa điều tra rõ ràng,anh Vương vẫn không thể rời đi!” Cụctrưởng Lâm đi đến, nhìn Vương ThanhSơn bằng ánh mắt sâu xa, cười nói:“Không phải ông đợi phụ huynh củaĐường Ân sao? Đúng lúc… những ngườinày cũng ở đây để đợi phụ huynh củacậu ấy đấy!Vương Thanh Sơn chấn động, hơi cứngđờ quay đầu lại, nhìn thấy mấy ngườiPhó thị trưởng Vương và Sở trưởngDương gật đầu với mình, khiến ông tamuốn chết đi cho rồi.Những người này đầu đang đợi phụhuynh của Đường Ân á?Rốt cuộc phụ huynh của Đường Ân làthần thánh phương nào thế?Ở đây không có ai bị ngốc cả, đều biếtnhững lời này có ý nghĩa thế nào.Vương Nhuy cảm thấy cổ tay mình runlên, còn Tôn Kỳ và Vương Tử Thư thì runrẩy cả người, ngay cả can đảm ngẩngđầu lên cũng không có!Reng reng reng…Lúc này, tiếng chuông điện thoại củaVương Thanh Sơn chợt reo lên.Ông ta như bắt được cọng rơm cứumạng, vội vàng nghe máy, nhỏ giọng hỏi:“Ba, điều tra sao rồi? Rốt cuộc ĐườngÂn kia là ai?”“Sao rồi? Mày còn có mặt mũi hỏi saorồi hả?” Trong điện thoại vang lên giọngnói giận dữ: “Cuối cùng mày đắc tội airồi? Mấy người bạn già đều nói với taođừng quan tâm gia sản gì nữa, kêu taochạy mau đi…“Cái gì… Vương Thanh Sơn lập tức xụi lơtrên ghế, tái hết cả mặt.“Thằng bất hiếu này! Nhà họ Vương mấthết trong tay mày rồi!” Âm thanh trongđiện thoại vẫn đang vang lên.Ông ta cảm thấy trái tim mình như rơivào hầm băng, lúc này ngay cả suy nghĩđược sống cũng là một hy vọng xa vời.Ở thành phố Giang, tuy ông cụ nhà mìnhkhông phải rất có thủ đoạn, nhưng tuyệtđối là người có địa vị cao! Người có thểkhiến ông cụ phải chạy nhanh, rốt cuộclà có bối cảnh gì?“Ba„xảy ra chuyện gì?” Vương Nhuy giảvờ bình tĩnh.Vương Thanh Sơn quay đầu, giơ tay tátcô †a một cái.Tiếng chát vang vọng trong phòng họp.“Xảy ra chuyện gì? Mày còn hỏi xảy rachuyện gì? Tao hỏi mày, Đường Ân làai?” Ông ta giận tím mặt.“Im lặng!” Cục trưởng Lâm hừ lạnh mộttiếng.Vương Thanh Sơn cảm thấy cả ngườimình đều lạnh lão, đáy lòng tràn đầy hốihận, chỉ vào Vương Nhuy.Cô ta khóc: “Ba, cậu ta… cậu ta thật sựlà một tên nghèo hèn mà…”
Vương Thanh Sơn sửng sốt, sắc mặt trở
nên nặng nề hơn: “Cô là phụ huynh của
Đường Ân?”
“Tôi không có thực lực đó, đợi là được!
Dù sao người ông đợi và tôi đợi đều là
một…” Bùi Nhược nhìn chằm chằm
Vương Thanh Sơn, vẻ mặt cực kỳ hờ
hững.
Vương Thanh Sơn rụt tay phải về, hừ
lạnh một tiếng, ánh mắt chớp loé.
Ông ta biết thân phận của Bùi Nhược,
người có thể thể thuê chị ta chắc chắn
không tầm thường. Nhưng ông ta cũng
không thèm quan tâm, cho dù phụ
huynh của đối phương là ông trời, hôm
nay cũng phải thua ở đây.
Lúc này, cửa phòng họp bị đẩy ra, khuôn
mặt lạnh lùng của Bùi Hạc xuất hiện.
Sắc mặt Vương Thanh Sơn nặng nề hơn,
đợi phụ huynh
đưa mắt nhìn Bùi Hạc, muốn nói mấy lời
lại thấy anh ta không nói tiếng nào đứng
bên cạnh Bùi Nhược, vẻ mặt cực kỳ
cung kính.
Mấy năm nay Bùi Hạc này xem như rất
nổi bật, xí nghiệp trong tay đã bộc lộ tài
năng ở thành phố Giang, thậm chí mơ
hồ còn vượt qua siêu thị nhà họ Vương.
Nhân vật trẻ tuổi có quyết đoán như thế
là kiểu được rất nhiều nhà kinh doanh
của thành phố Giang tán thưởng. Vương
Thanh Sơn từng gặp anh ta mấy lần, tuy
không phải rất quen thuộc, nhưng có thể
cảm nhận được ánh mắt anh ta nhìn
mình bây giờ mang theo mấy phần căm
phẫn.
Hai người đều đứng ở đối diện, chẳng lẽ
đang đợi phụ huynh của Đường Ân ư?
Ông ta hơi kích động, đáy lòng thấy lạnh
lão. Cho dù hai người này đến đây thì có
thể làm gì? Tuy ông ta kiêng dè bọn họ,
nhưng chưa hẳn là sợ bọn họ. Nếu thật
sự muốn mất cả chì lẫn chài, không phải
ông ta không có can đảm này.
Cửa phòng họp lại bị đẩy ra, một người
khoảng năm mươi mấy tuổi nhìn một
vòng phòng họp, xoay người đi vào.
Phó thị trưởng Vương!
“Phó thị trưởng!”
“Phó thị trưởng!”
Bùi Nhược và Bùi Hạc vội cúi chào, hơi
lùi về sau một bước.
Phó thị trưởng Vương khẽ thở dài một
tiếng: “Bộ xương già này của tôi đã sắp
bị hành hạ đến nát vụn rồi, tên khốn
Miêu Bách đó cứ phải gây chuyện cho
tôi mãi…
Bùi Nhược mím môi, không nói gì.
Năm xưa Miêu Bách và Phó thị trưởng
Vương là đồng đội cũ, trước giờ hai
người đều nói chuyện với nhau như thế,
người khác cũng rất ít để ý.
Bên này, sắc mặt Vương Thanh Sơn liên
tục thay đổi, ánh mắt khi nhìn Phó thị
trưởng Vương mang theo sự khiếp sợ
mơ hồ.
Ông ta có biết Phó thị trưởng Vương,
từng nhìn thấy từ rất xa một lần trên hội
nghị kinh doanh nào đó, cũng không thể
nói chuyện với ông ấy. Lần này Phó thị
trưởng Vương lại có thể đến đây, còn
ngồi ở đối diện, khiến Vương Thanh Sơn
càng bất an hơn.
“Đường Ân sao rồi?” Phó thị trưởng
Vương than khẽ.
“Không có vấn đề quá lớn, chỉ là tay bị
kẻ xấu làm bị thương, chắc phải nghỉ
ngơi một khoảng thời gian là có thể xuất
viện!” Bùi Nhược cung kính nói, sâu xa
nhìn Vương Thanh Sơn ở đối diện.
“Vậy thì tốt!” Phó thị trưởng Vương gật
đầu, ngồi xuống.
Vương Thanh Sơn chấn động, sắc mặt
cực kỳ khó coi.
Đường Ân?
Khi nãy Phó thị trưởng Vương đã hỏi về
Đường Ân?
Vương Thanh Sơn cảm thấy hơi khó thở,
ông ta không sợ Bùi Nhược và Bùi Hạc,
nhưng Phó thị trưởng Vương thì không
thể xem thường được. Vì Phó thị trưởng
này đi vào phòng họp không thèm nhìn
ông ta một cái đã hỏi đến vết thương
của Đường Ân, thế này rốt cuộc là sao?
Vương Thanh Sơn có dự cảm chẳng
lành, vội lấy điện thoại ra gọi cho ba
mình. Ông ta muốn biết rốt cuộc thì
Đường Ân là ai, sao ngay cả Phó thị
trưởng Vương cũng đến đây?
Bầu không khí trong phòng họp lập tức
trở nên kỳ lạ, mấy sinh viên sao có thể
từng gặp nhân vật như Phó thị trưởng
Vương được? Ngay cả Dương Cầm cũng
cảm thấy mất tự nhiên, cố gượng cười.
Lúc này, cửa phòng họp lại mở.
Sở trưởng Dương của Sở Giáo Dục tỉnh
cung kính đi vào, sau khi thấy Phó thị
trưởng Vương thì vội gật đầu chào.
Phó thị trưởng Vương mỉm cười, nhưng
không nói gì.
Sở trưởng Dương xấu hổ nhìn Bùi Hạc
và Bùi Nhược, xoay người đứng bên
cạnh bọn họ, nhỏ giọng hỏi về vấn đề
của Đường Ân.
Tuy âm thanh nói chuyện của bọn họ rất
nhỏ, nhưng vẫn truyền ra ngoài, trong
phòng họp, cái tên Đường Ân càng trở
nên chói tai và sắc bén hơn.
Đường Ân!
Lại hỏi về Đường Ân!
Đáy lòng Vương Thanh Sơn cực kỳ chấn
động, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu
tim chạy lên từ lòng bàn chân, cứ luôn
lượn lờ trong lòng mình.
Dương Cầm nhìn thấy Sở trưởng Dương
thì vội đứng dậy, muốn tiến lên chào hỏi,
nhưng thấy Bùi Nhược đứng bên cạnh
ông ấy, đáy lòng bỗng chốc run rẩy. Nhất
là ánh mắt khi Sở trưởng Dương nhìn
qua như mang theo sự nghiêm khắc,
khiến bà ta cực kỳ bối rối.
Vương Nhuy cũng sợ hãi, cô ta không
phải đồ ngốc, đã mơ hồ cảm nhận được
có việc chẳng lành, lo lắng nhìn ba mình,
đáy lòng hơi rối ren.
Vương Thanh Sơn cảm thấy trên trán
bắt đầu có mồ hôi, lòng bàn tay ướt
đâm, chỉ chốc lát đã có nhiều nhân vật
quan trọng đến đây như thế, hơn nữa
còn ngồi ở đối diện, khiến ông ta cực kỳ
hoảng hốt.
“Tôi muốn ra ngoài một lát!” Vương
Thanh Sơn đứng dậy, vội vàng đi ra
ngoài,
Ông ta mới đẩy cửa phòng họp ra đã bị
hai họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào
đầu.
Vương Thanh Sơn nuốt một ngụm nước
miếng: “Các người có ý gì…”
“Trước khi chuyện chưa điều tra rõ ràng,
anh Vương vẫn không thể rời đi!” Cục
trưởng Lâm đi đến, nhìn Vương Thanh
Sơn bằng ánh mắt sâu xa, cười nói:
“Không phải ông đợi phụ huynh của
Đường Ân sao? Đúng lúc… những người
này cũng ở đây để đợi phụ huynh của
cậu ấy đấy!
Vương Thanh Sơn chấn động, hơi cứng
đờ quay đầu lại, nhìn thấy mấy người
Phó thị trưởng Vương và Sở trưởng
Dương gật đầu với mình, khiến ông ta
muốn chết đi cho rồi.
Những người này đầu đang đợi phụ
huynh của Đường Ân á?
Rốt cuộc phụ huynh của Đường Ân là
thần thánh phương nào thế?
Ở đây không có ai bị ngốc cả, đều biết
những lời này có ý nghĩa thế nào.
Vương Nhuy cảm thấy cổ tay mình run
lên, còn Tôn Kỳ và Vương Tử Thư thì run
rẩy cả người, ngay cả can đảm ngẩng
đầu lên cũng không có!
Reng reng reng…
Lúc này, tiếng chuông điện thoại của
Vương Thanh Sơn chợt reo lên.
Ông ta như bắt được cọng rơm cứu
mạng, vội vàng nghe máy, nhỏ giọng hỏi:
“Ba, điều tra sao rồi? Rốt cuộc Đường
Ân kia là ai?”
“Sao rồi? Mày còn có mặt mũi hỏi sao
rồi hả?” Trong điện thoại vang lên giọng
nói giận dữ: “Cuối cùng mày đắc tội ai
rồi? Mấy người bạn già đều nói với tao
đừng quan tâm gia sản gì nữa, kêu tao
chạy mau đi…
“Cái gì… Vương Thanh Sơn lập tức xụi lơ
trên ghế, tái hết cả mặt.
“Thằng bất hiếu này! Nhà họ Vương mất
hết trong tay mày rồi!” Âm thanh trong
điện thoại vẫn đang vang lên.
Ông ta cảm thấy trái tim mình như rơi
vào hầm băng, lúc này ngay cả suy nghĩ
được sống cũng là một hy vọng xa vời.
Ở thành phố Giang, tuy ông cụ nhà mình
không phải rất có thủ đoạn, nhưng tuyệt
đối là người có địa vị cao! Người có thể
khiến ông cụ phải chạy nhanh, rốt cuộc
là có bối cảnh gì?
“Ba„xảy ra chuyện gì?” Vương Nhuy giả
vờ bình tĩnh.
Vương Thanh Sơn quay đầu, giơ tay tát
cô †a một cái.
Tiếng chát vang vọng trong phòng họp.
“Xảy ra chuyện gì? Mày còn hỏi xảy ra
chuyện gì? Tao hỏi mày, Đường Ân là
ai?” Ông ta giận tím mặt.
“Im lặng!” Cục trưởng Lâm hừ lạnh một
tiếng.
Vương Thanh Sơn cảm thấy cả người
mình đều lạnh lão, đáy lòng tràn đầy hối
hận, chỉ vào Vương Nhuy.
Cô ta khóc: “Ba, cậu ta… cậu ta thật sự
là một tên nghèo hèn mà…”
Ta Đây Trời Sinh Tính Ngông CuồngTác giả: Cửu KinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChạng vạng, Đường Ân đứng ở cổng trường đại học Ngoại ngữ thành phố Giang, đưa mắt nhìn về phía đám người như đang tìm cái gì đó. Trong tay anh cầm một bó hoa hồng xinh đẹp ướt át khiến rất nhiều sinh viên đưa mắt nhìn sang, nhưng khi những người này nhìn thấy quần áo khá giản dị trên người Đường Ân thì lập tức châm chọc quay đầu đi, vẻ mặt khinh thường. Trong mắt bọn họ, người như thế chính là một tên nghèo rớt mồng tơi, tuy trong tay cầm hoa tươi nhưng cũng không thể thay đổi bản chất nghèo kiết xác của anh. Đường Ân không quan tâm đến những thứ này, chỉ lo nhìn vào đám người, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Vì ngày Quốc tế Phụ nữ lần này, Đường Ân có thể nói là đã nghĩ hết cách, mua một mặt dây chuyền vàng gần như tiêu sạch hết tất cả tiền làm công kiếm được tháng này, chỉ vì có được một nụ cười khẳng định. Chỉ cần có thể khiến cô ấy cười vui vẻ, anh cảm thấy làm gì cũng đáng. Đám người dần tản đi, Đường Ân khẽ nhíu mày, người anh muốn tìm vẫn chưa xuất hiện,… Vương Thanh Sơn sửng sốt, sắc mặt trởnên nặng nề hơn: “Cô là phụ huynh củaĐường Ân?”“Tôi không có thực lực đó, đợi là được!Dù sao người ông đợi và tôi đợi đều làmột…” Bùi Nhược nhìn chằm chằmVương Thanh Sơn, vẻ mặt cực kỳ hờhững.Vương Thanh Sơn rụt tay phải về, hừlạnh một tiếng, ánh mắt chớp loé.Ông ta biết thân phận của Bùi Nhược,người có thể thể thuê chị ta chắc chắnkhông tầm thường. Nhưng ông ta cũngkhông thèm quan tâm, cho dù phụhuynh của đối phương là ông trời, hômnay cũng phải thua ở đây.Lúc này, cửa phòng họp bị đẩy ra, khuônmặt lạnh lùng của Bùi Hạc xuất hiện.Sắc mặt Vương Thanh Sơn nặng nề hơn,đợi phụ huynhđưa mắt nhìn Bùi Hạc, muốn nói mấy lờilại thấy anh ta không nói tiếng nào đứngbên cạnh Bùi Nhược, vẻ mặt cực kỳcung kính.Mấy năm nay Bùi Hạc này xem như rấtnổi bật, xí nghiệp trong tay đã bộc lộ tàinăng ở thành phố Giang, thậm chí mơhồ còn vượt qua siêu thị nhà họ Vương.Nhân vật trẻ tuổi có quyết đoán như thếlà kiểu được rất nhiều nhà kinh doanhcủa thành phố Giang tán thưởng. VươngThanh Sơn từng gặp anh ta mấy lần, tuykhông phải rất quen thuộc, nhưng có thểcảm nhận được ánh mắt anh ta nhìnmình bây giờ mang theo mấy phần cămphẫn.Hai người đều đứng ở đối diện, chẳng lẽđang đợi phụ huynh của Đường Ân ư?Ông ta hơi kích động, đáy lòng thấy lạnhlão. Cho dù hai người này đến đây thì cóthể làm gì? Tuy ông ta kiêng dè bọn họ,nhưng chưa hẳn là sợ bọn họ. Nếu thậtsự muốn mất cả chì lẫn chài, không phảiông ta không có can đảm này.Cửa phòng họp lại bị đẩy ra, một ngườikhoảng năm mươi mấy tuổi nhìn mộtvòng phòng họp, xoay người đi vào.Phó thị trưởng Vương!“Phó thị trưởng!”“Phó thị trưởng!”Bùi Nhược và Bùi Hạc vội cúi chào, hơilùi về sau một bước.Phó thị trưởng Vương khẽ thở dài mộttiếng: “Bộ xương già này của tôi đã sắpbị hành hạ đến nát vụn rồi, tên khốnMiêu Bách đó cứ phải gây chuyện chotôi mãi…Bùi Nhược mím môi, không nói gì.Năm xưa Miêu Bách và Phó thị trưởngVương là đồng đội cũ, trước giờ haingười đều nói chuyện với nhau như thế,người khác cũng rất ít để ý.Bên này, sắc mặt Vương Thanh Sơn liêntục thay đổi, ánh mắt khi nhìn Phó thịtrưởng Vương mang theo sự khiếp sợmơ hồ.Ông ta có biết Phó thị trưởng Vương,từng nhìn thấy từ rất xa một lần trên hộinghị kinh doanh nào đó, cũng không thểnói chuyện với ông ấy. Lần này Phó thịtrưởng Vương lại có thể đến đây, cònngồi ở đối diện, khiến Vương Thanh Sơncàng bất an hơn.“Đường Ân sao rồi?” Phó thị trưởngVương than khẽ.“Không có vấn đề quá lớn, chỉ là tay bịkẻ xấu làm bị thương, chắc phải nghỉngơi một khoảng thời gian là có thể xuấtviện!” Bùi Nhược cung kính nói, sâu xanhìn Vương Thanh Sơn ở đối diện.“Vậy thì tốt!” Phó thị trưởng Vương gậtđầu, ngồi xuống.Vương Thanh Sơn chấn động, sắc mặtcực kỳ khó coi.Đường Ân?Khi nãy Phó thị trưởng Vương đã hỏi vềĐường Ân?Vương Thanh Sơn cảm thấy hơi khó thở,ông ta không sợ Bùi Nhược và Bùi Hạc,nhưng Phó thị trưởng Vương thì khôngthể xem thường được. Vì Phó thị trưởngnày đi vào phòng họp không thèm nhìnông ta một cái đã hỏi đến vết thươngcủa Đường Ân, thế này rốt cuộc là sao?Vương Thanh Sơn có dự cảm chẳnglành, vội lấy điện thoại ra gọi cho bamình. Ông ta muốn biết rốt cuộc thìĐường Ân là ai, sao ngay cả Phó thịtrưởng Vương cũng đến đây?Bầu không khí trong phòng họp lập tứctrở nên kỳ lạ, mấy sinh viên sao có thểtừng gặp nhân vật như Phó thị trưởngVương được? Ngay cả Dương Cầm cũngcảm thấy mất tự nhiên, cố gượng cười.Lúc này, cửa phòng họp lại mở.Sở trưởng Dương của Sở Giáo Dục tỉnhcung kính đi vào, sau khi thấy Phó thịtrưởng Vương thì vội gật đầu chào.Phó thị trưởng Vương mỉm cười, nhưngkhông nói gì.Sở trưởng Dương xấu hổ nhìn Bùi Hạcvà Bùi Nhược, xoay người đứng bêncạnh bọn họ, nhỏ giọng hỏi về vấn đềcủa Đường Ân.Tuy âm thanh nói chuyện của bọn họ rấtnhỏ, nhưng vẫn truyền ra ngoài, trongphòng họp, cái tên Đường Ân càng trởnên chói tai và sắc bén hơn.Đường Ân!Lại hỏi về Đường Ân!Đáy lòng Vương Thanh Sơn cực kỳ chấnđộng, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấutim chạy lên từ lòng bàn chân, cứ luônlượn lờ trong lòng mình.Dương Cầm nhìn thấy Sở trưởng Dươngthì vội đứng dậy, muốn tiến lên chào hỏi,nhưng thấy Bùi Nhược đứng bên cạnhông ấy, đáy lòng bỗng chốc run rẩy. Nhấtlà ánh mắt khi Sở trưởng Dương nhìnqua như mang theo sự nghiêm khắc,khiến bà ta cực kỳ bối rối.Vương Nhuy cũng sợ hãi, cô ta khôngphải đồ ngốc, đã mơ hồ cảm nhận đượccó việc chẳng lành, lo lắng nhìn ba mình,đáy lòng hơi rối ren.Vương Thanh Sơn cảm thấy trên tránbắt đầu có mồ hôi, lòng bàn tay ướtđâm, chỉ chốc lát đã có nhiều nhân vậtquan trọng đến đây như thế, hơn nữacòn ngồi ở đối diện, khiến ông ta cực kỳhoảng hốt.“Tôi muốn ra ngoài một lát!” VươngThanh Sơn đứng dậy, vội vàng đi rangoài,Ông ta mới đẩy cửa phòng họp ra đã bịhai họng súng đen ngòm chỉ thẳng vàođầu.Vương Thanh Sơn nuốt một ngụm nướcmiếng: “Các người có ý gì…”“Trước khi chuyện chưa điều tra rõ ràng,anh Vương vẫn không thể rời đi!” Cụctrưởng Lâm đi đến, nhìn Vương ThanhSơn bằng ánh mắt sâu xa, cười nói:“Không phải ông đợi phụ huynh củaĐường Ân sao? Đúng lúc… những ngườinày cũng ở đây để đợi phụ huynh củacậu ấy đấy!Vương Thanh Sơn chấn động, hơi cứngđờ quay đầu lại, nhìn thấy mấy ngườiPhó thị trưởng Vương và Sở trưởngDương gật đầu với mình, khiến ông tamuốn chết đi cho rồi.Những người này đầu đang đợi phụhuynh của Đường Ân á?Rốt cuộc phụ huynh của Đường Ân làthần thánh phương nào thế?Ở đây không có ai bị ngốc cả, đều biếtnhững lời này có ý nghĩa thế nào.Vương Nhuy cảm thấy cổ tay mình runlên, còn Tôn Kỳ và Vương Tử Thư thì runrẩy cả người, ngay cả can đảm ngẩngđầu lên cũng không có!Reng reng reng…Lúc này, tiếng chuông điện thoại củaVương Thanh Sơn chợt reo lên.Ông ta như bắt được cọng rơm cứumạng, vội vàng nghe máy, nhỏ giọng hỏi:“Ba, điều tra sao rồi? Rốt cuộc ĐườngÂn kia là ai?”“Sao rồi? Mày còn có mặt mũi hỏi saorồi hả?” Trong điện thoại vang lên giọngnói giận dữ: “Cuối cùng mày đắc tội airồi? Mấy người bạn già đều nói với taođừng quan tâm gia sản gì nữa, kêu taochạy mau đi…“Cái gì… Vương Thanh Sơn lập tức xụi lơtrên ghế, tái hết cả mặt.“Thằng bất hiếu này! Nhà họ Vương mấthết trong tay mày rồi!” Âm thanh trongđiện thoại vẫn đang vang lên.Ông ta cảm thấy trái tim mình như rơivào hầm băng, lúc này ngay cả suy nghĩđược sống cũng là một hy vọng xa vời.Ở thành phố Giang, tuy ông cụ nhà mìnhkhông phải rất có thủ đoạn, nhưng tuyệtđối là người có địa vị cao! Người có thểkhiến ông cụ phải chạy nhanh, rốt cuộclà có bối cảnh gì?“Ba„xảy ra chuyện gì?” Vương Nhuy giảvờ bình tĩnh.Vương Thanh Sơn quay đầu, giơ tay tátcô †a một cái.Tiếng chát vang vọng trong phòng họp.“Xảy ra chuyện gì? Mày còn hỏi xảy rachuyện gì? Tao hỏi mày, Đường Ân làai?” Ông ta giận tím mặt.“Im lặng!” Cục trưởng Lâm hừ lạnh mộttiếng.Vương Thanh Sơn cảm thấy cả ngườimình đều lạnh lão, đáy lòng tràn đầy hốihận, chỉ vào Vương Nhuy.Cô ta khóc: “Ba, cậu ta… cậu ta thật sựlà một tên nghèo hèn mà…”