Tác giả:

Chạng vạng, Đường Ân đứng ở cổng trường đại học Ngoại ngữ thành phố Giang, đưa mắt nhìn về phía đám người như đang tìm cái gì đó. Trong tay anh cầm một bó hoa hồng xinh đẹp ướt át khiến rất nhiều sinh viên đưa mắt nhìn sang, nhưng khi những người này nhìn thấy quần áo khá giản dị trên người Đường Ân thì lập tức châm chọc quay đầu đi, vẻ mặt khinh thường. Trong mắt bọn họ, người như thế chính là một tên nghèo rớt mồng tơi, tuy trong tay cầm hoa tươi nhưng cũng không thể thay đổi bản chất nghèo kiết xác của anh. Đường Ân không quan tâm đến những thứ này, chỉ lo nhìn vào đám người, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Vì ngày Quốc tế Phụ nữ lần này, Đường Ân có thể nói là đã nghĩ hết cách, mua một mặt dây chuyền vàng gần như tiêu sạch hết tất cả tiền làm công kiếm được tháng này, chỉ vì có được một nụ cười khẳng định. Chỉ cần có thể khiến cô ấy cười vui vẻ, anh cảm thấy làm gì cũng đáng. Đám người dần tản đi, Đường Ân khẽ nhíu mày, người anh muốn tìm vẫn chưa xuất hiện,…

Chương 182: Kỳ Du Du phải kết hôn

Ta Đây Trời Sinh Tính Ngông CuồngTác giả: Cửu KinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChạng vạng, Đường Ân đứng ở cổng trường đại học Ngoại ngữ thành phố Giang, đưa mắt nhìn về phía đám người như đang tìm cái gì đó. Trong tay anh cầm một bó hoa hồng xinh đẹp ướt át khiến rất nhiều sinh viên đưa mắt nhìn sang, nhưng khi những người này nhìn thấy quần áo khá giản dị trên người Đường Ân thì lập tức châm chọc quay đầu đi, vẻ mặt khinh thường. Trong mắt bọn họ, người như thế chính là một tên nghèo rớt mồng tơi, tuy trong tay cầm hoa tươi nhưng cũng không thể thay đổi bản chất nghèo kiết xác của anh. Đường Ân không quan tâm đến những thứ này, chỉ lo nhìn vào đám người, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Vì ngày Quốc tế Phụ nữ lần này, Đường Ân có thể nói là đã nghĩ hết cách, mua một mặt dây chuyền vàng gần như tiêu sạch hết tất cả tiền làm công kiếm được tháng này, chỉ vì có được một nụ cười khẳng định. Chỉ cần có thể khiến cô ấy cười vui vẻ, anh cảm thấy làm gì cũng đáng. Đám người dần tản đi, Đường Ân khẽ nhíu mày, người anh muốn tìm vẫn chưa xuất hiện,… Cập nhật chương mới tại Truyện88.net"Đừng!" Kỷ Du Du hét lớn một tiếng, xông từ trong nhà ra.Địa chủ Lý ngẩng đầu, dữ tợn nhìn chằm chằm cô ta: "Đứng lại, không được nhúc nhích! Nếu mày nhúc nhích, bây giờ ông đây sẽ g**t ch*t mày!”Kỷ Du Du run rẩy."Kỷ Du Du, mày còn nhúc nhích hả? Địa chủ Lý đã lên tiếng rồi mà mày còn dám nhúc nhích? Có phải mày muốn hại chết chúng tao không?" Trương Dĩnh cũng sợ tới khóc lên, nét mặt cực kỳ khó coi.Địa chủ Lý chĩa súng tự chế trong tay vào đầu Ân Nhị, nét mặt hung ác: “Thằng nhóc này là ai mà dám chạy đến thôn Hoàng Dương chúng ra ra oai? Ngay cả con dâu của ông đây cũng dám cướp?”"Chắc chắn nó là.." Trương Hán mằng to."Thầy trong thành phố!"Lý Thành Hồng phản ứng kịp, kéo ông ta lại, vẻ mặt kích động: "Chắc chắn là Kỷ Du Du thông báo với thầy của nó, nếu không sao có thể xuất hiện ở đây được? Ông cũng biết đấy, đứa nhỏ trong thành phố l* m*ng, suy nghĩ nhiều, có lẽ là muốn trở về đi học!”"Trở về đi học?" Thịt trên mặt địa chủ Lý đều đang run lên: “Đi học có tác dụng cái mẹ gì? Đi học có thể ra cơm không? Một đám không biết tốt xấu, cứ thích tìm đường chết.”"Ông thả anh ta đi! Tôi xin ông thả anh ta đi!” Kỷ Du Du khóc nức nở.Ân Nhị nghiến răng hít một hơi thật sâu: “Cô Kỷ, cô đừng cầu xin ai cả, chỉ cần cậu chủ tới đây, chắc chắn bọn họ đều phải chết.""Còn dám nói chuyện?” Địa chủ Lý đạp lên đầu anh ta: "Cho mày nói chuyện chưa? Có tin tao sẽ g**t ch*t mày ngay bây giờ không?”"Nếu tôi chết rồi, ông sẽ hối hận cả đời." Anh ta phun ra một ngụm máu.“Hối hận? Cả đời này ông đây chưa từng biết cái gì là hồi hận cả!” Địa chủ Lý hung tợn nghiến răng, đè chân lên mặt Ân Nhị nghiền nghiền, tàn nhẫn nói: “Bảo ông đây hối hận thì hôm nay mày nhất định phải hối hận! Bắt nó nhốt vào thuỷ lao cho tao, tao muốn xem nó phải khiến tạo hối hận thế nào!""Vâng! Vâng!" Trương Hán vội vàng gật đầu,Kỷ Du Du lập tức ngã xuống đất, nét mặt tuyệt vọng.

Cập nhật chương mới tại Truyện88.net

"Đừng!" Kỷ Du Du hét lớn một tiếng, xông từ trong nhà ra.

Địa chủ Lý ngẩng đầu, dữ tợn nhìn chằm chằm cô ta: "Đứng lại, không được nhúc nhích! Nếu mày nhúc nhích, bây giờ ông đây sẽ g**t ch*t mày!”

Kỷ Du Du run rẩy.

"Kỷ Du Du, mày còn nhúc nhích hả? Địa chủ Lý đã lên tiếng rồi mà mày còn dám nhúc nhích? Có phải mày muốn hại chết chúng tao không?" Trương Dĩnh cũng sợ tới khóc lên, nét mặt cực kỳ khó coi.

Địa chủ Lý chĩa súng tự chế trong tay vào đầu Ân Nhị, nét mặt hung ác: “Thằng nhóc này là ai mà dám chạy đến thôn Hoàng Dương chúng ra ra oai? Ngay cả con dâu của ông đây cũng dám cướp?”

"Chắc chắn nó là.." Trương Hán mằng to.

"Thầy trong thành phố!"Lý Thành Hồng phản ứng kịp, kéo ông ta lại, vẻ mặt kích động: "Chắc chắn là Kỷ Du Du thông báo với thầy của nó, nếu không sao có thể xuất hiện ở đây được? Ông cũng biết đấy, đứa nhỏ trong thành phố l* m*ng, suy nghĩ nhiều, có lẽ là muốn trở về đi học!”

"Trở về đi học?" Thịt trên mặt địa chủ Lý đều đang run lên: “Đi học có tác dụng cái mẹ gì? Đi học có thể ra cơm không? Một đám không biết tốt xấu, cứ thích tìm đường chết.”

"Ông thả anh ta đi! Tôi xin ông thả anh ta đi!” Kỷ Du Du khóc nức nở.

Ân Nhị nghiến răng hít một hơi thật sâu: “Cô Kỷ, cô đừng cầu xin ai cả, chỉ cần cậu chủ tới đây, chắc chắn bọn họ đều phải chết."

"Còn dám nói chuyện?” Địa chủ Lý đạp lên đầu anh ta: "Cho mày nói chuyện chưa? Có tin tao sẽ g**t ch*t mày ngay bây giờ không?”

"Nếu tôi chết rồi, ông sẽ hối hận cả đời." Anh ta phun ra một ngụm máu.

“Hối hận? Cả đời này ông đây chưa từng biết cái gì là hồi hận cả!” Địa chủ Lý hung tợn nghiến răng, đè chân lên mặt Ân Nhị nghiền nghiền, tàn nhẫn nói: “Bảo ông đây hối hận thì hôm nay mày nhất định phải hối hận! Bắt nó nhốt vào thuỷ lao cho tao, tao muốn xem nó phải khiến tạo hối hận thế nào!"

"Vâng! Vâng!" Trương Hán vội vàng gật đầu,

Kỷ Du Du lập tức ngã xuống đất, nét mặt tuyệt vọng.

Ta Đây Trời Sinh Tính Ngông CuồngTác giả: Cửu KinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChạng vạng, Đường Ân đứng ở cổng trường đại học Ngoại ngữ thành phố Giang, đưa mắt nhìn về phía đám người như đang tìm cái gì đó. Trong tay anh cầm một bó hoa hồng xinh đẹp ướt át khiến rất nhiều sinh viên đưa mắt nhìn sang, nhưng khi những người này nhìn thấy quần áo khá giản dị trên người Đường Ân thì lập tức châm chọc quay đầu đi, vẻ mặt khinh thường. Trong mắt bọn họ, người như thế chính là một tên nghèo rớt mồng tơi, tuy trong tay cầm hoa tươi nhưng cũng không thể thay đổi bản chất nghèo kiết xác của anh. Đường Ân không quan tâm đến những thứ này, chỉ lo nhìn vào đám người, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Vì ngày Quốc tế Phụ nữ lần này, Đường Ân có thể nói là đã nghĩ hết cách, mua một mặt dây chuyền vàng gần như tiêu sạch hết tất cả tiền làm công kiếm được tháng này, chỉ vì có được một nụ cười khẳng định. Chỉ cần có thể khiến cô ấy cười vui vẻ, anh cảm thấy làm gì cũng đáng. Đám người dần tản đi, Đường Ân khẽ nhíu mày, người anh muốn tìm vẫn chưa xuất hiện,… Cập nhật chương mới tại Truyện88.net"Đừng!" Kỷ Du Du hét lớn một tiếng, xông từ trong nhà ra.Địa chủ Lý ngẩng đầu, dữ tợn nhìn chằm chằm cô ta: "Đứng lại, không được nhúc nhích! Nếu mày nhúc nhích, bây giờ ông đây sẽ g**t ch*t mày!”Kỷ Du Du run rẩy."Kỷ Du Du, mày còn nhúc nhích hả? Địa chủ Lý đã lên tiếng rồi mà mày còn dám nhúc nhích? Có phải mày muốn hại chết chúng tao không?" Trương Dĩnh cũng sợ tới khóc lên, nét mặt cực kỳ khó coi.Địa chủ Lý chĩa súng tự chế trong tay vào đầu Ân Nhị, nét mặt hung ác: “Thằng nhóc này là ai mà dám chạy đến thôn Hoàng Dương chúng ra ra oai? Ngay cả con dâu của ông đây cũng dám cướp?”"Chắc chắn nó là.." Trương Hán mằng to."Thầy trong thành phố!"Lý Thành Hồng phản ứng kịp, kéo ông ta lại, vẻ mặt kích động: "Chắc chắn là Kỷ Du Du thông báo với thầy của nó, nếu không sao có thể xuất hiện ở đây được? Ông cũng biết đấy, đứa nhỏ trong thành phố l* m*ng, suy nghĩ nhiều, có lẽ là muốn trở về đi học!”"Trở về đi học?" Thịt trên mặt địa chủ Lý đều đang run lên: “Đi học có tác dụng cái mẹ gì? Đi học có thể ra cơm không? Một đám không biết tốt xấu, cứ thích tìm đường chết.”"Ông thả anh ta đi! Tôi xin ông thả anh ta đi!” Kỷ Du Du khóc nức nở.Ân Nhị nghiến răng hít một hơi thật sâu: “Cô Kỷ, cô đừng cầu xin ai cả, chỉ cần cậu chủ tới đây, chắc chắn bọn họ đều phải chết.""Còn dám nói chuyện?” Địa chủ Lý đạp lên đầu anh ta: "Cho mày nói chuyện chưa? Có tin tao sẽ g**t ch*t mày ngay bây giờ không?”"Nếu tôi chết rồi, ông sẽ hối hận cả đời." Anh ta phun ra một ngụm máu.“Hối hận? Cả đời này ông đây chưa từng biết cái gì là hồi hận cả!” Địa chủ Lý hung tợn nghiến răng, đè chân lên mặt Ân Nhị nghiền nghiền, tàn nhẫn nói: “Bảo ông đây hối hận thì hôm nay mày nhất định phải hối hận! Bắt nó nhốt vào thuỷ lao cho tao, tao muốn xem nó phải khiến tạo hối hận thế nào!""Vâng! Vâng!" Trương Hán vội vàng gật đầu,Kỷ Du Du lập tức ngã xuống đất, nét mặt tuyệt vọng.

Chương 182: Kỳ Du Du phải kết hôn