Tác giả:

Chương 1   “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên…

Chương 59

Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1   “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 59 Người phụ nữ hạnh phúe nhất,“Tôi nói Hứa Hiếu Dương này, anh dù gì cũng đường đường là một chủ tịch, sao có thể để cho bác sĩ mèo quào trong nước làm phẫu thuật cho ông chứ?”“Ngộ nhỡ bác sĩ họ Trương này không chữa khỏi chân cho ông, ngược lại chữa lợn lành thành lợn què, phế luôn cái chân của ông thì phải làm sao?”“Chỗ quen biết, bây giờ ông cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể đại phát từ bi.”“Kêu vị bác sĩ tôi mời từ nước ngoài về giữ một chỗ trống cho ông”Hứa Hiếu Dương ngẩng đầu đối mặt với Thôi Hải Phong.Sắc mặt ông ta lạnh lùng.“Việc của tôi, tự tôi giải quyết!”“Chủ tịch Thôi, ông hãy tự lau mắt và làm tốt việc của mình đi”Nói xong, nhóm người Lý Hàng đẩy Hứa Hiếu Dương rời đi.Nhìn bóng lưng cả nhà Hứa Hiếu Dương dần xa.Thôi Hải Phong cười khinh bỉ.Đợi chân của Hoàng Du Quảng chữa lành rồi.Ông ta sẽ bỏ Ninh Châu đến tỉnh thành phát triển.Đến lúc đó Hứa Hiếu Dương, Lưu Đức Luân là cái đinh gì?Đợi khi bọn họ từ tỉnh thành trở về, những người này đều chỉ là con kiến mà thôi.Chỉ cần một lời đàm tiếu của Thôi hải Phong là có thể khiến bọn họ tan thành tro bụi!Cửa phòng phẫu thuật số hai.Một anh chàng ngoại quốc đẹp trai mắt xanh tóc vàng mặc áo blouse trắng đang đứng trước cửa phòng.Anh ta vừa nhìn thấy Lý Hàng lập tức vội vã bước đến.Anh ta vốn định hành lễ với Lý Hàng, nhưng ánh mắt của Lý Hàng khiến anh ta lập tức ý thức được vấn đề.Vội vã sửa thành một cái ôm chặt.“Yo, Hàng, lâu quá không gặp, nhớ quá đi mất!”Vị bác sĩ nước ngoài này nói tiếng Trung rất lưu loát.Lúc cả nhà Hứa Mộc Tình nhìn thấy vị bác sĩ nước ngoài này đều sửng sốt.Ban đầu khi nghe Lý Hàng nói vị bác sĩ này họ Trương.Theo phản xạ có điều kiện họ đều cho rằng anh ta nên là người Trung Quốc hoặc là một Hoa Kiều.Kết quả không ngờ lại là một người phương Tây thứ thiệt.bác sĩ người nước ngoài quay sang chào hỏi mấy người nhà Hứa Hiếu Dương: “Chào cô chú, cháu tên là Trương Thúy Sơn, cháu và Lý Hàng là bạn thân cùng chung chí hướng!”Hứa Mộc Tình giơ tay kéo tay áo Lý Hàng hỏi nhỏ.“Phẫu thuật lần này không phải là anh làm à?”Lý Hàng cười nói: “Đương nhiên là anh làm rồi.”“Vậy anh mời bác sĩ nước ngoài này đến làm gì?”Lý Hàng cười một cách thần bí: đó cậu ấy vô cùng chuyên nghiệp.”“Một số lĩnh vực nào đó?” Hứa Mộc Tình ngẩn người.Ngoài ra, Lý Hàng lúc đầu còn nói với Hứa Mộc Tình rằng vị bác sĩ này và anh từ nhỏ đã quen biết, hai người từng cùng nhau lưu lạc cùng nhau xin ăn.Lúc này Hứa Mộc Tình lại kéo tay áo Lý Hàng hỏi nhỏ.“Chẳng phải anh từng nói hai người cùng nhau lưu lạc?”“Lẽ nào anh lại còn đi lưu lạc ra tận nước ngoài ư?”Lý Hàng còn chưa mở miệng thì Trương Thúy Sơn đã chủ động giải thích.“Có thể cô chú sẽ cảm thấy thắc mắc là hai đứa bọn cháu quen biết nhau thế nào?”“Đó là một ngày gió thổi tuyết rơi đầy trời, vừa đói vừa rét”“Hôm đó, bầu trời xám xịt, mặt đất trắng xóa”““Hai chúng cháu trốn vào một góc run cầm cập, cậu ấy cho cháu một viên socola…”“Được rồi, được rồi, đừng nói vớ vẩn nữa, mau làm phẫu thuật đi!”Lý Hàng trừng mắt, Trương Thúy Sơn vội vã rụt cổ lại, nuốt ngược lại những lời phía sau.Nhìn Hứa Hiếu Dương được các nhân viên y tế đẩy vào phòng phẫu thuật, Lý Hàng cũng rảo bước vào trong.Sau khi cánh cửa phòng phẫu thuật từ từ đóng lại, Hứa Mộc Tình quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt.Lầm bầm nói một câu: “Đồ ba xạo”Trương Thúy Sơn vẫn đứng đó, nhìn Hứa Mộc Tình bằng ánh mắt kỳ lạ.“Sao vậy bác sĩ Trương?” Hứa Mộc Tình hỏi với vẻ khó hiểu.Trương Thúy Sơn cười nói: “Hứa tiểu thư, cô đúng là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này”

Chương 59 Người phụ nữ hạnh phúe nhất,

“Tôi nói Hứa Hiếu Dương này, anh dù gì cũng đường đường là một chủ tịch, sao có thể để cho bác sĩ mèo quào trong nước làm phẫu thuật cho ông chứ?”

“Ngộ nhỡ bác sĩ họ Trương này không chữa khỏi chân cho ông, ngược lại chữa lợn lành thành lợn què, phế luôn cái chân của ông thì phải làm sao?”

“Chỗ quen biết, bây giờ ông cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể đại phát từ bi.”

“Kêu vị bác sĩ tôi mời từ nước ngoài về giữ một chỗ trống cho ông”

Hứa Hiếu Dương ngẩng đầu đối mặt với Thôi Hải Phong.

Sắc mặt ông ta lạnh lùng.

“Việc của tôi, tự tôi giải quyết!”

“Chủ tịch Thôi, ông hãy tự lau mắt và làm tốt việc của mình đi”

Nói xong, nhóm người Lý Hàng đẩy Hứa Hiếu Dương rời đi.

Nhìn bóng lưng cả nhà Hứa Hiếu Dương dần xa.

Thôi Hải Phong cười khinh bỉ.

Đợi chân của Hoàng Du Quảng chữa lành rồi.

Ông ta sẽ bỏ Ninh Châu đến tỉnh thành phát triển.

Đến lúc đó Hứa Hiếu Dương, Lưu Đức Luân là cái đinh gì?

Đợi khi bọn họ từ tỉnh thành trở về, những người này đều chỉ là con kiến mà thôi.

Chỉ cần một lời đàm tiếu của Thôi hải Phong là có thể khiến bọn họ tan thành tro bụi!

Cửa phòng phẫu thuật số hai.

Một anh chàng ngoại quốc đẹp trai mắt xanh tóc vàng mặc áo blouse trắng đang đứng trước cửa phòng.

Anh ta vừa nhìn thấy Lý Hàng lập tức vội vã bước đến.

Anh ta vốn định hành lễ với Lý Hàng, nhưng ánh mắt của Lý Hàng khiến anh ta lập tức ý thức được vấn đề.

Vội vã sửa thành một cái ôm chặt.

“Yo, Hàng, lâu quá không gặp, nhớ quá đi mất!”

Vị bác sĩ nước ngoài này nói tiếng Trung rất lưu loát.

Lúc cả nhà Hứa Mộc Tình nhìn thấy vị bác sĩ nước ngoài này đều sửng sốt.

Ban đầu khi nghe Lý Hàng nói vị bác sĩ này họ Trương.

Theo phản xạ có điều kiện họ đều cho rằng anh ta nên là người Trung Quốc hoặc là một Hoa Kiều.

Kết quả không ngờ lại là một người phương Tây thứ thiệt.

bác sĩ người nước ngoài quay sang chào hỏi mấy người nhà Hứa Hiếu Dương: “Chào cô chú, cháu tên là Trương Thúy Sơn, cháu và Lý Hàng là bạn thân cùng chung chí hướng!”

Hứa Mộc Tình giơ tay kéo tay áo Lý Hàng hỏi nhỏ.

“Phẫu thuật lần này không phải là anh làm à?”

Lý Hàng cười nói: “Đương nhiên là anh làm rồi.”

“Vậy anh mời bác sĩ nước ngoài này đến làm gì?”

Lý Hàng cười một cách thần bí: đó cậu ấy vô cùng chuyên nghiệp.”

“Một số lĩnh vực nào đó?” Hứa Mộc Tình ngẩn người.

Ngoài ra, Lý Hàng lúc đầu còn nói với Hứa Mộc Tình rằng vị bác sĩ này và anh từ nhỏ đã quen biết, hai người từng cùng nhau lưu lạc cùng nhau xin ăn.

Lúc này Hứa Mộc Tình lại kéo tay áo Lý Hàng hỏi nhỏ.

“Chẳng phải anh từng nói hai người cùng nhau lưu lạc?”

“Lẽ nào anh lại còn đi lưu lạc ra tận nước ngoài ư?”

Lý Hàng còn chưa mở miệng thì Trương Thúy Sơn đã chủ động giải thích.

“Có thể cô chú sẽ cảm thấy thắc mắc là hai đứa bọn cháu quen biết nhau thế nào?”

“Đó là một ngày gió thổi tuyết rơi đầy trời, vừa đói vừa rét”

“Hôm đó, bầu trời xám xịt, mặt đất trắng xóa”“

“Hai chúng cháu trốn vào một góc run cầm cập, cậu ấy cho cháu một viên socola…”

“Được rồi, được rồi, đừng nói vớ vẩn nữa, mau làm phẫu thuật đi!”

Lý Hàng trừng mắt, Trương Thúy Sơn vội vã rụt cổ lại, nuốt ngược lại những lời phía sau.

Nhìn Hứa Hiếu Dương được các nhân viên y tế đẩy vào phòng phẫu thuật, Lý Hàng cũng rảo bước vào trong.

Sau khi cánh cửa phòng phẫu thuật từ từ đóng lại, Hứa Mộc Tình quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt.

Lầm bầm nói một câu: “Đồ ba xạo”

Trương Thúy Sơn vẫn đứng đó, nhìn Hứa Mộc Tình bằng ánh mắt kỳ lạ.

“Sao vậy bác sĩ Trương?” Hứa Mộc Tình hỏi với vẻ khó hiểu.

Trương Thúy Sơn cười nói: “Hứa tiểu thư, cô đúng là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này”

Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1   “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 59 Người phụ nữ hạnh phúe nhất,“Tôi nói Hứa Hiếu Dương này, anh dù gì cũng đường đường là một chủ tịch, sao có thể để cho bác sĩ mèo quào trong nước làm phẫu thuật cho ông chứ?”“Ngộ nhỡ bác sĩ họ Trương này không chữa khỏi chân cho ông, ngược lại chữa lợn lành thành lợn què, phế luôn cái chân của ông thì phải làm sao?”“Chỗ quen biết, bây giờ ông cầu xin tôi, có lẽ tôi còn có thể đại phát từ bi.”“Kêu vị bác sĩ tôi mời từ nước ngoài về giữ một chỗ trống cho ông”Hứa Hiếu Dương ngẩng đầu đối mặt với Thôi Hải Phong.Sắc mặt ông ta lạnh lùng.“Việc của tôi, tự tôi giải quyết!”“Chủ tịch Thôi, ông hãy tự lau mắt và làm tốt việc của mình đi”Nói xong, nhóm người Lý Hàng đẩy Hứa Hiếu Dương rời đi.Nhìn bóng lưng cả nhà Hứa Hiếu Dương dần xa.Thôi Hải Phong cười khinh bỉ.Đợi chân của Hoàng Du Quảng chữa lành rồi.Ông ta sẽ bỏ Ninh Châu đến tỉnh thành phát triển.Đến lúc đó Hứa Hiếu Dương, Lưu Đức Luân là cái đinh gì?Đợi khi bọn họ từ tỉnh thành trở về, những người này đều chỉ là con kiến mà thôi.Chỉ cần một lời đàm tiếu của Thôi hải Phong là có thể khiến bọn họ tan thành tro bụi!Cửa phòng phẫu thuật số hai.Một anh chàng ngoại quốc đẹp trai mắt xanh tóc vàng mặc áo blouse trắng đang đứng trước cửa phòng.Anh ta vừa nhìn thấy Lý Hàng lập tức vội vã bước đến.Anh ta vốn định hành lễ với Lý Hàng, nhưng ánh mắt của Lý Hàng khiến anh ta lập tức ý thức được vấn đề.Vội vã sửa thành một cái ôm chặt.“Yo, Hàng, lâu quá không gặp, nhớ quá đi mất!”Vị bác sĩ nước ngoài này nói tiếng Trung rất lưu loát.Lúc cả nhà Hứa Mộc Tình nhìn thấy vị bác sĩ nước ngoài này đều sửng sốt.Ban đầu khi nghe Lý Hàng nói vị bác sĩ này họ Trương.Theo phản xạ có điều kiện họ đều cho rằng anh ta nên là người Trung Quốc hoặc là một Hoa Kiều.Kết quả không ngờ lại là một người phương Tây thứ thiệt.bác sĩ người nước ngoài quay sang chào hỏi mấy người nhà Hứa Hiếu Dương: “Chào cô chú, cháu tên là Trương Thúy Sơn, cháu và Lý Hàng là bạn thân cùng chung chí hướng!”Hứa Mộc Tình giơ tay kéo tay áo Lý Hàng hỏi nhỏ.“Phẫu thuật lần này không phải là anh làm à?”Lý Hàng cười nói: “Đương nhiên là anh làm rồi.”“Vậy anh mời bác sĩ nước ngoài này đến làm gì?”Lý Hàng cười một cách thần bí: đó cậu ấy vô cùng chuyên nghiệp.”“Một số lĩnh vực nào đó?” Hứa Mộc Tình ngẩn người.Ngoài ra, Lý Hàng lúc đầu còn nói với Hứa Mộc Tình rằng vị bác sĩ này và anh từ nhỏ đã quen biết, hai người từng cùng nhau lưu lạc cùng nhau xin ăn.Lúc này Hứa Mộc Tình lại kéo tay áo Lý Hàng hỏi nhỏ.“Chẳng phải anh từng nói hai người cùng nhau lưu lạc?”“Lẽ nào anh lại còn đi lưu lạc ra tận nước ngoài ư?”Lý Hàng còn chưa mở miệng thì Trương Thúy Sơn đã chủ động giải thích.“Có thể cô chú sẽ cảm thấy thắc mắc là hai đứa bọn cháu quen biết nhau thế nào?”“Đó là một ngày gió thổi tuyết rơi đầy trời, vừa đói vừa rét”“Hôm đó, bầu trời xám xịt, mặt đất trắng xóa”““Hai chúng cháu trốn vào một góc run cầm cập, cậu ấy cho cháu một viên socola…”“Được rồi, được rồi, đừng nói vớ vẩn nữa, mau làm phẫu thuật đi!”Lý Hàng trừng mắt, Trương Thúy Sơn vội vã rụt cổ lại, nuốt ngược lại những lời phía sau.Nhìn Hứa Hiếu Dương được các nhân viên y tế đẩy vào phòng phẫu thuật, Lý Hàng cũng rảo bước vào trong.Sau khi cánh cửa phòng phẫu thuật từ từ đóng lại, Hứa Mộc Tình quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt.Lầm bầm nói một câu: “Đồ ba xạo”Trương Thúy Sơn vẫn đứng đó, nhìn Hứa Mộc Tình bằng ánh mắt kỳ lạ.“Sao vậy bác sĩ Trương?” Hứa Mộc Tình hỏi với vẻ khó hiểu.Trương Thúy Sơn cười nói: “Hứa tiểu thư, cô đúng là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này”

Chương 59