Chương 1 “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên…
Chương 112
Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 112 Vương Tiểu Thất vội vàng chạy tới, chỉ vào người đàn ông đang bị trói vào thùng xe, nói với Lý Hàng.“Anh Lý Hàng, đó là tên vừa rồi đã nói những lời khiếm nhã về tổng giám đốc khi anh gọi điện tới, anh định xử lý như thế nào?”Lý Hàng liếc nhìn Vương Tiểu Thất, sau đó nói: “Đào hố chôn hắn, lộ đầu ra ngoài”“Đợi khi cỏ bên cạnh mọc cao ngang đầu người thì mới thả đi”“Vâng! Chuyện này cứ giao cho em.”Nhìn thấy bóng dáng Vương Tiểu Thất nhảy nhót, Lý Hàng đột nhiên nói với cậu ta: “Có muốn đi tới trại huấn luyện không?”“Có! Tất nhiên muốn chứ ạ!”“Ngày mai đi báo với Trương Bằng Phi”Sau đó, Lý Hàng gọi người phụ nữ duy nhất trong đội tới.Lý Hàng nói với Hứa Mộc Tình: “Cô ấy là Trần Quả, từ nay về sau cô ấy sẽ là vệ sĩ kiêm tài xế của em”“Sau này cho dù có đi đâu thì em cũng phải mang theo cô ấy”Hứa Mộc Tình không từ chối lòng tốt của Lý Hàng, cô đưa tay về phía Trân Quả.Trần Quả nhanh chóng dỡ bo tat ca nhưng vạt nạng trên người cô ấy xuống.Khi cởi bỏ hai quả tạ trên tay ném xuống đất, chỉ nghe thấy “bộp!” một tiếng!Âm thanh này khiến Hứa Mộc Tình giật mình.Cô không ngờ một cô gái gầy gò yếu đuối như Trân Quả lại mang trên lưng một vật nặng như vậy!Sau khi đã phủi tay sạch sẽ, Trân Quả mới mỉm cười bắt tay Hứa Mộc Tình.Mã Nam Lăng luôn ở nhà chờ tin tức của Mạnh Tiểu Quân.Thấy trời đã tối mà Mạnh Tiểu Quân vẫn chưa gọi điện thoại.Theo dự đoán của anh ta, Mạnh Tiểu Quân lẽ ra đã gọi điện từ hơn hai giờ trước.Nhưng đợi lâu như vậy vẫn không có tin tức gì.Điều này khiến Mã Nam Lăng nghỉ ngờ.Đúng lúc này, một tên thuộc hạ xông vào.“Cậu cả, cậu hai bị bắt rồi! Những người cậu ấy đưa tới đều bị đánh bại cả rồi!“Cái gì!?” Mã Nam Lăng nghi ngờ mình đã nghe lầm, sai tên vừa mới chạy vào nhắc lại lần nữa.Cho đến khi nghe rõ mọi chuyện, anh ta không dám tin hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Những người cậu hai mang theo đều là cao thủ đấy!”“Những người này hợp lại cũng đủ để chiếm một phần địa bản trong thế giới ngầm ở Ninh Châu!”“Tại sao ngay cả một công trường nhỏ cũng không thể giải quyết được?”Tên thuộc hạ vội vàng đáp: “Cụ thể thế nào thì em cũng không biết. Bọn chúng đã cho một người của chúng ta trở về, còn treo một tấm biển ghi Đặc sản Ninh Châu’“Nam Lăng nhanh chóng bước ra khỏi phòng.Khi đến đại sảnh, anh ta không khỏi lập tức vươn tay bịt mũi.Bởi vì ngay lúc này đây, trong đại sảnh bốc ra một mùi hôi thối nông nặc.Lúc này toàn thân tên côn đồ làm Hứa Mộc Tình bị thương đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể cử động cổ.Khi nhìn thấy Mã Nam Lăng thì vội vàng kêu lên: “Cậu cả! Cậu cả! Ngài mau đi cứu các anh em đi!”“Bọn khốn đó đào một cái hố và ném tất cả anh em vào trong đói”“Cái gì?” Mã Nam Lăng nghi ngờ mình đã nghe lầm, sai tên vừa mới chạy vào nhắc lại lần nữa.Cho đến khi nghe rõ mọi chuyện, anh ta không dám tin hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Những người cậu hai mang theo đều là cao thủ đấy!”“Những người này hợp lại cũng đủ để chiếm một phần địa bản trong thế giới ngầm ở Ninh Châu!”“Tại sao ngay cả một công trường nhỏ cũng không thể giải quyết được?”Tên thuộc hạ vội vàng đáp: “Cụ thể thế nào thì em cũng không biết. Bọn chúng đã cho người của chúng ta trở về, còn treo một tấm biển ghi Đặc sản Ninh Châu’“Nam Lăng nhanh chóng bước ra khỏi phòng.Khi đến đại sảnh, anh ta không khỏi lập tức vươn tay bịt mũi.Bởi vì ngay lúc này đây, trong đại sảnh bốc ra một mùi hôi thối nông nặc.Lúc này toàn thân tên côn đồ làm Hứa Mộc Tình bị thương đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể cử động cổ.Khi nhìn thấy Mã Nam Lăng thì vội vàng kêu lên: “Cậu cả! Cậu cả! Ngài mau đi cứu các anh em đi!”“Bọn khốn đó đào một cái hố và ném tất cả anh em vào trong đói”Lần này, có ít nhất hơn ba trăm người đến đây!
Chương 112 Vương Tiểu Thất vội vàng chạy tới, chỉ vào người đàn ông đang bị trói vào thùng xe, nói với Lý Hàng.
“Anh Lý Hàng, đó là tên vừa rồi đã nói những lời khiếm nhã về tổng giám đốc khi anh gọi điện tới, anh định xử lý như thế nào?”
Lý Hàng liếc nhìn Vương Tiểu Thất, sau đó nói: “Đào hố chôn hắn, lộ đầu ra ngoài”
“Đợi khi cỏ bên cạnh mọc cao ngang đầu người thì mới thả đi”
“Vâng! Chuyện này cứ giao cho em.”
Nhìn thấy bóng dáng Vương Tiểu Thất nhảy nhót, Lý Hàng đột nhiên nói với cậu ta: “Có muốn đi tới trại huấn luyện không?”
“Có! Tất nhiên muốn chứ ạ!”
“Ngày mai đi báo với Trương Bằng Phi”
Sau đó, Lý Hàng gọi người phụ nữ duy nhất trong đội tới.
Lý Hàng nói với Hứa Mộc Tình: “Cô ấy là Trần Quả, từ nay về sau cô ấy sẽ là vệ sĩ kiêm tài xế của em”
“Sau này cho dù có đi đâu thì em cũng phải mang theo cô ấy”
Hứa Mộc Tình không từ chối lòng tốt của Lý Hàng, cô đưa tay về phía Trân Quả.
Trần Quả nhanh chóng dỡ bo tat ca nhưng vạt nạng trên người cô ấy xuống.
Khi cởi bỏ hai quả tạ trên tay ném xuống đất, chỉ nghe thấy “bộp!” một tiếng!
Âm thanh này khiến Hứa Mộc Tình giật mình.
Cô không ngờ một cô gái gầy gò yếu đuối như Trân Quả lại mang trên lưng một vật nặng như vậy!
Sau khi đã phủi tay sạch sẽ, Trân Quả mới mỉm cười bắt tay Hứa Mộc Tình.
Mã Nam Lăng luôn ở nhà chờ tin tức của Mạnh Tiểu Quân.
Thấy trời đã tối mà Mạnh Tiểu Quân vẫn chưa gọi điện thoại.
Theo dự đoán của anh ta, Mạnh Tiểu Quân lẽ ra đã gọi điện từ hơn hai giờ trước.
Nhưng đợi lâu như vậy vẫn không có tin tức gì.
Điều này khiến Mã Nam Lăng nghỉ ngờ.
Đúng lúc này, một tên thuộc hạ xông vào.
“Cậu cả, cậu hai bị bắt rồi! Những người cậu ấy đưa tới đều bị đánh bại cả rồi!
“Cái gì!?” Mã Nam Lăng nghi ngờ mình đã nghe lầm, sai tên vừa mới chạy vào nhắc lại lần nữa.
Cho đến khi nghe rõ mọi chuyện, anh ta không dám tin hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Những người cậu hai mang theo đều là cao thủ đấy!”
“Những người này hợp lại cũng đủ để chiếm một phần địa bản trong thế giới ngầm ở Ninh Châu!”
“Tại sao ngay cả một công trường nhỏ cũng không thể giải quyết được?”
Tên thuộc hạ vội vàng đáp: “Cụ thể thế nào thì em cũng không biết. Bọn chúng đã cho một người của chúng ta trở về, còn treo một tấm biển ghi Đặc sản Ninh Châu’“
Nam Lăng nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
Khi đến đại sảnh, anh ta không khỏi lập tức vươn tay bịt mũi.
Bởi vì ngay lúc này đây, trong đại sảnh bốc ra một mùi hôi thối nông nặc.
Lúc này toàn thân tên côn đồ làm Hứa Mộc Tình bị thương đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể cử động cổ.
Khi nhìn thấy Mã Nam Lăng thì vội vàng kêu lên: “Cậu cả! Cậu cả! Ngài mau đi cứu các anh em đi!”
“Bọn khốn đó đào một cái hố và ném tất cả anh em vào trong đói”
“Cái gì?” Mã Nam Lăng nghi ngờ mình đã nghe lầm, sai tên vừa mới chạy vào nhắc lại lần nữa.
Cho đến khi nghe rõ mọi chuyện, anh ta không dám tin hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Những người cậu hai mang theo đều là cao thủ đấy!”
“Những người này hợp lại cũng đủ để chiếm một phần địa bản trong thế giới ngầm ở Ninh Châu!”
“Tại sao ngay cả một công trường nhỏ cũng không thể giải quyết được?”
Tên thuộc hạ vội vàng đáp: “Cụ thể thế nào thì em cũng không biết. Bọn chúng đã cho người của chúng ta trở về, còn treo một tấm biển ghi Đặc sản Ninh Châu’“
Nam Lăng nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
Khi đến đại sảnh, anh ta không khỏi lập tức vươn tay bịt mũi.
Bởi vì ngay lúc này đây, trong đại sảnh bốc ra một mùi hôi thối nông nặc.
Lúc này toàn thân tên côn đồ làm Hứa Mộc Tình bị thương đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể cử động cổ.
Khi nhìn thấy Mã Nam Lăng thì vội vàng kêu lên: “Cậu cả! Cậu cả! Ngài mau đi cứu các anh em đi!”
“Bọn khốn đó đào một cái hố và ném tất cả anh em vào trong đói”
Lần này, có ít nhất hơn ba trăm người đến đây!
Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 112 Vương Tiểu Thất vội vàng chạy tới, chỉ vào người đàn ông đang bị trói vào thùng xe, nói với Lý Hàng.“Anh Lý Hàng, đó là tên vừa rồi đã nói những lời khiếm nhã về tổng giám đốc khi anh gọi điện tới, anh định xử lý như thế nào?”Lý Hàng liếc nhìn Vương Tiểu Thất, sau đó nói: “Đào hố chôn hắn, lộ đầu ra ngoài”“Đợi khi cỏ bên cạnh mọc cao ngang đầu người thì mới thả đi”“Vâng! Chuyện này cứ giao cho em.”Nhìn thấy bóng dáng Vương Tiểu Thất nhảy nhót, Lý Hàng đột nhiên nói với cậu ta: “Có muốn đi tới trại huấn luyện không?”“Có! Tất nhiên muốn chứ ạ!”“Ngày mai đi báo với Trương Bằng Phi”Sau đó, Lý Hàng gọi người phụ nữ duy nhất trong đội tới.Lý Hàng nói với Hứa Mộc Tình: “Cô ấy là Trần Quả, từ nay về sau cô ấy sẽ là vệ sĩ kiêm tài xế của em”“Sau này cho dù có đi đâu thì em cũng phải mang theo cô ấy”Hứa Mộc Tình không từ chối lòng tốt của Lý Hàng, cô đưa tay về phía Trân Quả.Trần Quả nhanh chóng dỡ bo tat ca nhưng vạt nạng trên người cô ấy xuống.Khi cởi bỏ hai quả tạ trên tay ném xuống đất, chỉ nghe thấy “bộp!” một tiếng!Âm thanh này khiến Hứa Mộc Tình giật mình.Cô không ngờ một cô gái gầy gò yếu đuối như Trân Quả lại mang trên lưng một vật nặng như vậy!Sau khi đã phủi tay sạch sẽ, Trân Quả mới mỉm cười bắt tay Hứa Mộc Tình.Mã Nam Lăng luôn ở nhà chờ tin tức của Mạnh Tiểu Quân.Thấy trời đã tối mà Mạnh Tiểu Quân vẫn chưa gọi điện thoại.Theo dự đoán của anh ta, Mạnh Tiểu Quân lẽ ra đã gọi điện từ hơn hai giờ trước.Nhưng đợi lâu như vậy vẫn không có tin tức gì.Điều này khiến Mã Nam Lăng nghỉ ngờ.Đúng lúc này, một tên thuộc hạ xông vào.“Cậu cả, cậu hai bị bắt rồi! Những người cậu ấy đưa tới đều bị đánh bại cả rồi!“Cái gì!?” Mã Nam Lăng nghi ngờ mình đã nghe lầm, sai tên vừa mới chạy vào nhắc lại lần nữa.Cho đến khi nghe rõ mọi chuyện, anh ta không dám tin hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Những người cậu hai mang theo đều là cao thủ đấy!”“Những người này hợp lại cũng đủ để chiếm một phần địa bản trong thế giới ngầm ở Ninh Châu!”“Tại sao ngay cả một công trường nhỏ cũng không thể giải quyết được?”Tên thuộc hạ vội vàng đáp: “Cụ thể thế nào thì em cũng không biết. Bọn chúng đã cho một người của chúng ta trở về, còn treo một tấm biển ghi Đặc sản Ninh Châu’“Nam Lăng nhanh chóng bước ra khỏi phòng.Khi đến đại sảnh, anh ta không khỏi lập tức vươn tay bịt mũi.Bởi vì ngay lúc này đây, trong đại sảnh bốc ra một mùi hôi thối nông nặc.Lúc này toàn thân tên côn đồ làm Hứa Mộc Tình bị thương đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể cử động cổ.Khi nhìn thấy Mã Nam Lăng thì vội vàng kêu lên: “Cậu cả! Cậu cả! Ngài mau đi cứu các anh em đi!”“Bọn khốn đó đào một cái hố và ném tất cả anh em vào trong đói”“Cái gì?” Mã Nam Lăng nghi ngờ mình đã nghe lầm, sai tên vừa mới chạy vào nhắc lại lần nữa.Cho đến khi nghe rõ mọi chuyện, anh ta không dám tin hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Những người cậu hai mang theo đều là cao thủ đấy!”“Những người này hợp lại cũng đủ để chiếm một phần địa bản trong thế giới ngầm ở Ninh Châu!”“Tại sao ngay cả một công trường nhỏ cũng không thể giải quyết được?”Tên thuộc hạ vội vàng đáp: “Cụ thể thế nào thì em cũng không biết. Bọn chúng đã cho người của chúng ta trở về, còn treo một tấm biển ghi Đặc sản Ninh Châu’“Nam Lăng nhanh chóng bước ra khỏi phòng.Khi đến đại sảnh, anh ta không khỏi lập tức vươn tay bịt mũi.Bởi vì ngay lúc này đây, trong đại sảnh bốc ra một mùi hôi thối nông nặc.Lúc này toàn thân tên côn đồ làm Hứa Mộc Tình bị thương đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể cử động cổ.Khi nhìn thấy Mã Nam Lăng thì vội vàng kêu lên: “Cậu cả! Cậu cả! Ngài mau đi cứu các anh em đi!”“Bọn khốn đó đào một cái hố và ném tất cả anh em vào trong đói”Lần này, có ít nhất hơn ba trăm người đến đây!