Chương 1 “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên…
Chương 153
Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 153Lý Hàng không nói gì, đi thẳng về phía Lôi Nhất Minh.Bởi vì xe của Lý Hàng đậu không xa phía sau Lôi Nhất Minh.Thấy Lý Hàng bước về phía mình, Lôi Nhất Minh cười lạnh: “Hóa ra mày chính là Lý Hàng.”“Bây giờ nếu mày quỳ xuống dập đầu lạy bổn thiếu gia, bổn thiếu gia sẽ tha cho mày không..”Lôi Nhất Minh còn chưa nói xong thì Lý Hàng đã đi vụt qua người hắn.“Muốn chạy? Không kịp nữa rồi!”Lôi Nhất Minh lập tức giơ tay định túm lấy cánh tay Lý Hàng.Kết quả, Lý Hàng không thèm quay đầu, xoay tay giật lấy †ay Lôi Nhất Minh, sau đó vặn mạnh một cái!“Áp Tiếng kêu thảm thiết!Lôi Nhất Minh còn chưa kịp ra vẻ thì đã bị Lý Hàng phế đi cánh tay phải!Lôi Vũ Ất thấy vậy, lập tức gầm lên một tiếng, một con dao từ trong tay áo rơi ra.Trong không khí vụt qua một lưồng sáng sắc bén!Nhát dao tràn đầy tự tin này của Lôi Vũ Ất chém thẳng vào gáy Lý Hàng.Gần rồi!Gần đến rồi!Nhìn thấy Lý Hàng sắp bị chém chết, thậm chí Lôi Vũ Ất còn tưởng tượng đến cảnh tượng tuyệt diệu Lý Hàng đầu lìa khỏi cổ, máu tươi phun ra.Nhưng!Dao của Lôi Vũ Ất lại dừng lại.Hai ngón tay!Rất đột ngột xuất hiện trong tầm nhìn của Lôi Vũ Ất!Con dao có thể chém đứt cả ống thép này lại bị hai ngón †ay của Lý Hàng chặn lại!Ngón tay đó khế bẻ.“Binh!”Lưỡi dao gãy ngay lập tứ!cVẫn là hai ngón tay!Cầm lấy lưỡi dao bị gãy, vạch ra một đường vòng cung trên không trung như nửa vầng trăng.“Hựt”Cơ thể Lôi Vũ Ất đột ngột khựng lại.Ngay sau đó, cổ họng hắn co giật mạnh!“Phụt!”Một dòng máu tươi từ trong yết hầu hắn phun ồ ạt ra!Giống như vòi phun nước trên bãi cỏ trong công viên, phun ra đến ba bốn mét!Lý Hàng không thèm quay đầu, tiếp tục bước về phía trước.Bà xã đang đợi anh ở tiệm xông hơi Hàn Quốc, không ai được phép cản trở anh!Người chặn giết người!Thần chặn giết thần!“Chú hail Chú hail”Lôi Nhất Minh thấy Lôi Vũ Ất đổ ụp xuống đất, vội la lớn.Hắn sợ hãi, hắn hoảng hốt, hắn càng tức giận!Hắn đưa tay chỉ Lý Hàng, giận dữ nói: ‘Mày dám giết chú hai tao, mày dám phế tay tao!”“Ba tao sẽ không tha cho mày, mày chết chắc rồi!”“Tao phải giết mày, tao sẽ giết cả nhà mày!”“Tao phải cắt từng ngón chân ngón tay của chúng mày, sau đó ném xuống biển làm mồi cho..”Lý Hàng đã bước đến cạnh xe, ngón tay khẽ vung lên.Lưỡi dao bị gãy kia vụt lóe lên trong không trung.“Soạtt”Trong chớp mắt, lưỡi dao đâm thẳng vào yết hầu Lôi Nhất Minh, xuyên thẳng qua cổ hắn.Khi rơi xuống, nó còn tách cục đá dưới đất thành hai mảnh.Xuyên vào lòng đất ba phân!Lôi Nhất Minh chết, đồng tử nhanh chóng phủ đầy tia máu.Nước mắt không ngừng rơi xuống.Hối hận.Sớm biết thế này hắn đã không đến rồi.Lôi Nhất Minh đổ ụp xuống, lúc này Lý Hàng chỉ nhẹ nhàng nói một câu.“Ôn ào!”Diêu Nhược Nam và Điền Minh Cường vội vã chạy đến, bọn họ trố mắt nhìn trân trối cảnh tượng trước mắt.Nhìn Lôi Vũ Ất đã chết cũng không cách nào tin vào mắt mình.Người trước mắt là Lôi Vũ Ất đó!Em trai của Lôi Vũ Giáp!Thực lực của hắn không thua kém gì Điền Nhất Đao.Nhưng trước mặt Lý Hàng, hắn lại bại dưới một chiêu!Lúc này Lý Hàng đã mở cửa xe, anh nhẹ nhàng nói một câu với Lưu Đức Luân đang bước đến.“Chuẩn bị hai cỗ quan tài, hai bộ đồ liệm, đóng gói, gửi đến Miêu gial”
Chương 153
Lý Hàng không nói gì, đi thẳng về phía Lôi Nhất Minh.
Bởi vì xe của Lý Hàng đậu không xa phía sau Lôi Nhất Minh.
Thấy Lý Hàng bước về phía mình, Lôi Nhất Minh cười lạnh: “Hóa ra mày chính là Lý Hàng.”
“Bây giờ nếu mày quỳ xuống dập đầu lạy bổn thiếu gia, bổn thiếu gia sẽ tha cho mày không..”
Lôi Nhất Minh còn chưa nói xong thì Lý Hàng đã đi vụt qua người hắn.
“Muốn chạy? Không kịp nữa rồi!”
Lôi Nhất Minh lập tức giơ tay định túm lấy cánh tay Lý Hàng.
Kết quả, Lý Hàng không thèm quay đầu, xoay tay giật lấy †ay Lôi Nhất Minh, sau đó vặn mạnh một cái!
“Áp Tiếng kêu thảm thiết!
Lôi Nhất Minh còn chưa kịp ra vẻ thì đã bị Lý Hàng phế đi cánh tay phải!
Lôi Vũ Ất thấy vậy, lập tức gầm lên một tiếng, một con dao từ trong tay áo rơi ra.
Trong không khí vụt qua một lưồng sáng sắc bén!
Nhát dao tràn đầy tự tin này của Lôi Vũ Ất chém thẳng vào gáy Lý Hàng.
Gần rồi!
Gần đến rồi!
Nhìn thấy Lý Hàng sắp bị chém chết, thậm chí Lôi Vũ Ất còn tưởng tượng đến cảnh tượng tuyệt diệu Lý Hàng đầu lìa khỏi cổ, máu tươi phun ra.
Nhưng!
Dao của Lôi Vũ Ất lại dừng lại.
Hai ngón tay!
Rất đột ngột xuất hiện trong tầm nhìn của Lôi Vũ Ất!
Con dao có thể chém đứt cả ống thép này lại bị hai ngón †ay của Lý Hàng chặn lại!
Ngón tay đó khế bẻ.
“Binh!”
Lưỡi dao gãy ngay lập tứ!
cVẫn là hai ngón tay!
Cầm lấy lưỡi dao bị gãy, vạch ra một đường vòng cung trên không trung như nửa vầng trăng.
“Hựt”
Cơ thể Lôi Vũ Ất đột ngột khựng lại.
Ngay sau đó, cổ họng hắn co giật mạnh!
“Phụt!”
Một dòng máu tươi từ trong yết hầu hắn phun ồ ạt ra!
Giống như vòi phun nước trên bãi cỏ trong công viên, phun ra đến ba bốn mét!
Lý Hàng không thèm quay đầu, tiếp tục bước về phía trước.
Bà xã đang đợi anh ở tiệm xông hơi Hàn Quốc, không ai được phép cản trở anh!
Người chặn giết người!
Thần chặn giết thần!
“Chú hail Chú hail”
Lôi Nhất Minh thấy Lôi Vũ Ất đổ ụp xuống đất, vội la lớn.
Hắn sợ hãi, hắn hoảng hốt, hắn càng tức giận!
Hắn đưa tay chỉ Lý Hàng, giận dữ nói: ‘Mày dám giết chú hai tao, mày dám phế tay tao!”
“Ba tao sẽ không tha cho mày, mày chết chắc rồi!”
“Tao phải giết mày, tao sẽ giết cả nhà mày!”
“Tao phải cắt từng ngón chân ngón tay của chúng mày, sau đó ném xuống biển làm mồi cho..”
Lý Hàng đã bước đến cạnh xe, ngón tay khẽ vung lên.
Lưỡi dao bị gãy kia vụt lóe lên trong không trung.
“Soạtt”
Trong chớp mắt, lưỡi dao đâm thẳng vào yết hầu Lôi Nhất Minh, xuyên thẳng qua cổ hắn.
Khi rơi xuống, nó còn tách cục đá dưới đất thành hai mảnh.
Xuyên vào lòng đất ba phân!
Lôi Nhất Minh chết, đồng tử nhanh chóng phủ đầy tia máu.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Hối hận.
Sớm biết thế này hắn đã không đến rồi.
Lôi Nhất Minh đổ ụp xuống, lúc này Lý Hàng chỉ nhẹ nhàng nói một câu.
“Ôn ào!”
Diêu Nhược Nam và Điền Minh Cường vội vã chạy đến, bọn họ trố mắt nhìn trân trối cảnh tượng trước mắt.
Nhìn Lôi Vũ Ất đã chết cũng không cách nào tin vào mắt mình.
Người trước mắt là Lôi Vũ Ất đó!
Em trai của Lôi Vũ Giáp!
Thực lực của hắn không thua kém gì Điền Nhất Đao.
Nhưng trước mặt Lý Hàng, hắn lại bại dưới một chiêu!
Lúc này Lý Hàng đã mở cửa xe, anh nhẹ nhàng nói một câu với Lưu Đức Luân đang bước đến.
“Chuẩn bị hai cỗ quan tài, hai bộ đồ liệm, đóng gói, gửi đến Miêu gial”
Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1 “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 153Lý Hàng không nói gì, đi thẳng về phía Lôi Nhất Minh.Bởi vì xe của Lý Hàng đậu không xa phía sau Lôi Nhất Minh.Thấy Lý Hàng bước về phía mình, Lôi Nhất Minh cười lạnh: “Hóa ra mày chính là Lý Hàng.”“Bây giờ nếu mày quỳ xuống dập đầu lạy bổn thiếu gia, bổn thiếu gia sẽ tha cho mày không..”Lôi Nhất Minh còn chưa nói xong thì Lý Hàng đã đi vụt qua người hắn.“Muốn chạy? Không kịp nữa rồi!”Lôi Nhất Minh lập tức giơ tay định túm lấy cánh tay Lý Hàng.Kết quả, Lý Hàng không thèm quay đầu, xoay tay giật lấy †ay Lôi Nhất Minh, sau đó vặn mạnh một cái!“Áp Tiếng kêu thảm thiết!Lôi Nhất Minh còn chưa kịp ra vẻ thì đã bị Lý Hàng phế đi cánh tay phải!Lôi Vũ Ất thấy vậy, lập tức gầm lên một tiếng, một con dao từ trong tay áo rơi ra.Trong không khí vụt qua một lưồng sáng sắc bén!Nhát dao tràn đầy tự tin này của Lôi Vũ Ất chém thẳng vào gáy Lý Hàng.Gần rồi!Gần đến rồi!Nhìn thấy Lý Hàng sắp bị chém chết, thậm chí Lôi Vũ Ất còn tưởng tượng đến cảnh tượng tuyệt diệu Lý Hàng đầu lìa khỏi cổ, máu tươi phun ra.Nhưng!Dao của Lôi Vũ Ất lại dừng lại.Hai ngón tay!Rất đột ngột xuất hiện trong tầm nhìn của Lôi Vũ Ất!Con dao có thể chém đứt cả ống thép này lại bị hai ngón †ay của Lý Hàng chặn lại!Ngón tay đó khế bẻ.“Binh!”Lưỡi dao gãy ngay lập tứ!cVẫn là hai ngón tay!Cầm lấy lưỡi dao bị gãy, vạch ra một đường vòng cung trên không trung như nửa vầng trăng.“Hựt”Cơ thể Lôi Vũ Ất đột ngột khựng lại.Ngay sau đó, cổ họng hắn co giật mạnh!“Phụt!”Một dòng máu tươi từ trong yết hầu hắn phun ồ ạt ra!Giống như vòi phun nước trên bãi cỏ trong công viên, phun ra đến ba bốn mét!Lý Hàng không thèm quay đầu, tiếp tục bước về phía trước.Bà xã đang đợi anh ở tiệm xông hơi Hàn Quốc, không ai được phép cản trở anh!Người chặn giết người!Thần chặn giết thần!“Chú hail Chú hail”Lôi Nhất Minh thấy Lôi Vũ Ất đổ ụp xuống đất, vội la lớn.Hắn sợ hãi, hắn hoảng hốt, hắn càng tức giận!Hắn đưa tay chỉ Lý Hàng, giận dữ nói: ‘Mày dám giết chú hai tao, mày dám phế tay tao!”“Ba tao sẽ không tha cho mày, mày chết chắc rồi!”“Tao phải giết mày, tao sẽ giết cả nhà mày!”“Tao phải cắt từng ngón chân ngón tay của chúng mày, sau đó ném xuống biển làm mồi cho..”Lý Hàng đã bước đến cạnh xe, ngón tay khẽ vung lên.Lưỡi dao bị gãy kia vụt lóe lên trong không trung.“Soạtt”Trong chớp mắt, lưỡi dao đâm thẳng vào yết hầu Lôi Nhất Minh, xuyên thẳng qua cổ hắn.Khi rơi xuống, nó còn tách cục đá dưới đất thành hai mảnh.Xuyên vào lòng đất ba phân!Lôi Nhất Minh chết, đồng tử nhanh chóng phủ đầy tia máu.Nước mắt không ngừng rơi xuống.Hối hận.Sớm biết thế này hắn đã không đến rồi.Lôi Nhất Minh đổ ụp xuống, lúc này Lý Hàng chỉ nhẹ nhàng nói một câu.“Ôn ào!”Diêu Nhược Nam và Điền Minh Cường vội vã chạy đến, bọn họ trố mắt nhìn trân trối cảnh tượng trước mắt.Nhìn Lôi Vũ Ất đã chết cũng không cách nào tin vào mắt mình.Người trước mắt là Lôi Vũ Ất đó!Em trai của Lôi Vũ Giáp!Thực lực của hắn không thua kém gì Điền Nhất Đao.Nhưng trước mặt Lý Hàng, hắn lại bại dưới một chiêu!Lúc này Lý Hàng đã mở cửa xe, anh nhẹ nhàng nói một câu với Lưu Đức Luân đang bước đến.“Chuẩn bị hai cỗ quan tài, hai bộ đồ liệm, đóng gói, gửi đến Miêu gial”