Tác giả:

Chương 1   “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên…

Chương 166

Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1   “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 166Hứa Mộc Tình lặng lẽ thở phào.Khi cô đang định thả lỏng người để ngủ thì Lý Hàng đột nhiên nói một câu.“Em không ngủ được à, có muốn anh hát ru không?”Không đợi Hứa Mộc Tình nói, Lý Hàng đã cất giọng dịu dàng hát một bài hát ru khiến Hứa Mộc Tình đỏ mặt tía tai.“Bà xã ngoan, mau ngủ đi, ông xã vỗ lưng cho em n蔓v**t v* đùi, thơm vào miệng, chúng ta cùng sát cánh bên nhau.”A, xấu hổ chết mất thôi!Đao Gia đã tỉnh.Nhưng thế giới ngầm ở tình thành không vì sự thức tỉnh của Đao Gia mà thở phào nhẹ nhõm.Giờ phút này, tất cả những người trong thế giới ngâm đều như rùa rụt cổ trốn vào trong mai, không dám ló đầu ra ngoài.Bởi vì, người nhà họ Ngụy đã đến!Gia tộc họ Ngụy là dòng họ lớn ở phương Bắc.Có thế lực vô cùng lớn mạnh ở mấy tỉnh thành.Đồng thời bọn họ cũng là kẻ thao túng phía sau anh em nhà họ Lôi.Tô Chính Quốc cử quản gia đi đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh.Ngụy gia cử Ngụy Hàn Siêu – một nhân tài mới nổi của gia tộc bọn họ mang theo một nhóm thuộc hạ và cao.thủ của vài gia tộc khác đến.Nếu chỉ là vài cao thủ tầm thường cũng không khiến người ta sợ hãi đến vậy.Nhưng trong số những cao thủ này, có một kẻ mạnh thật sựt Ngụy Tiêu Dương!Xếp thứ ba trong mười cao thủ nhà họ Ngụy!Lúc hắn còn trẻ, đã từng trải qua huấn luyện quân sự vô cùng chính thống.Ởcao nguyên Siberia, hán đã từng tranh cướp thức ăn với bầy sói dữ.Lại còn sống sót được ở môi trường khắc nghiệt âm mấy chục độ.Tìm khắc Giang Châu, người có thể đối địch với hắn ta không quá hai người.Một người là Hổ Gia đã rửa tay gác kiếm, còn một người khác chính là Đao Gia chỉ vừa mới hồi phục sức khỏe!Tỉnh thành, biệt thự nhà họ Tô.Ngụy Hàn Siêu ngồi trên sofa.Hai người đẹp được mang từ nhà theo nép vào hai bên người hắn.Ngụy Hàn Siêu tay ôm hai mỹ nữ, trên mặt ngoài nụ cười tự tin còn mang vẻ ngông cuồng của con cháu đại gia tộ!c Hắn nhìn chằm chằm vào Tô Chính Quốc: “Ông chủ Tô, sáu gia tộc lớn bây giờ chỉ còn lại bốn.”“Sản nghiệp của Miêu gia và Hoàng gia đều phải thuộc.Về tôi.”Tô Chính Quốc bên cạnh nghe vậy vội vã gật đầu: “Không thành vấn đề, chỉ cần Ngụy thiếu gia có thể giúp †ôi g**t ch*t Lý Hàng.”“Thì tất cả sản nghiệp của hai gia tộc này tôi đều cung kính dâng lên không thiếu một phần”Ngụy Hàn Siêu cười tà ác: “Trang viên biệt thự này của ông cũng khá đấy, tôi rất thích, cũng cho tôi luôn đi”Tô Chính Quốc hơi biến sắc, vội vã nói: “Biệt thự này là ông nội để lại cho tôi, đã lâu đời rồi, tôi sẽ tìm một nơi khác…“Rầm!”Một tiếng động lớn thình lình vang lên, khiến Lôi Chính Quốc giật mình run sợ.Ngụy Hàn Siêu giẫm viên đá cẩm thạch dưới chân vỡ vụn.Hắn như con dã thú hung ác nhìn Tô Chính Quốc bằng ánh mắt tham lam đầy d*c v*ng.“Ông chủ Tô, tôi trước giờ không thích nói hai lần”“Hoặc là bây giờ ông đưa chìa khóa căn nhà này cho tôi, hoặc là tôi lấy chìa khóa trên xác ông”Dã man!Bá đạo!Tham lam!Đây chính là Ngụy Hàn Siêu!Cũng trong lúc này, trong nhà hàng sang trọng của Hổ Gia.Lý Hàng và Hứa Mộc Tình đã trở thành khách quen của nhà hàng này.Không chỉ vì nhà hàng này khá gần tòa nhà trụ sở tập đoàn Lăng Tiêu.Mà quan trọng hơn nữa là Lý Hàng và Hứa Mộc Tình đến đây ăn cơm sẽ được giảm giá bốn mươi phần trăm.Lý Hàng lại chống hay tay lên mặt bàn, cười hi hi nhìn Hứa Mộc Tình.“Anh làm gì mà cứ nhìn em mãi thế?” Hứa Mộc Tình bị Lý Hàng nhìn đến mức đỏ mặt.Khi anh chàng xấu xa này nhìn cô, ánh mắt không hề giấu giếm đó luôn khiến cô không tự chủ mà nhớ đến cảnh tượng ngọt ngào của hai người.“Bà xã anh không những xinh đẹp, làm việc chăm chỉ, dịu dàng tốt bụng, lại còn biết cân đối cuộc sống, bà xã hiền thục như vậy thật là đốt đuốc cũng khó tìm.”

Chương 166

Hứa Mộc Tình lặng lẽ thở phào.

Khi cô đang định thả lỏng người để ngủ thì Lý Hàng đột nhiên nói một câu.

“Em không ngủ được à, có muốn anh hát ru không?”

Không đợi Hứa Mộc Tình nói, Lý Hàng đã cất giọng dịu dàng hát một bài hát ru khiến Hứa Mộc Tình đỏ mặt tía tai.

“Bà xã ngoan, mau ngủ đi, ông xã vỗ lưng cho em nè”

“v**t v* đùi, thơm vào miệng, chúng ta cùng sát cánh bên nhau.”

A, xấu hổ chết mất thôi!

Đao Gia đã tỉnh.

Nhưng thế giới ngầm ở tình thành không vì sự thức tỉnh của Đao Gia mà thở phào nhẹ nhõm.

Giờ phút này, tất cả những người trong thế giới ngâm đều như rùa rụt cổ trốn vào trong mai, không dám ló đầu ra ngoài.

Bởi vì, người nhà họ Ngụy đã đến!

Gia tộc họ Ngụy là dòng họ lớn ở phương Bắc.

Có thế lực vô cùng lớn mạnh ở mấy tỉnh thành.

Đồng thời bọn họ cũng là kẻ thao túng phía sau anh em nhà họ Lôi.

Tô Chính Quốc cử quản gia đi đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh.

Ngụy gia cử Ngụy Hàn Siêu – một nhân tài mới nổi của gia tộc bọn họ mang theo một nhóm thuộc hạ và cao.

thủ của vài gia tộc khác đến.

Nếu chỉ là vài cao thủ tầm thường cũng không khiến người ta sợ hãi đến vậy.

Nhưng trong số những cao thủ này, có một kẻ mạnh thật sựt Ngụy Tiêu Dương!

Xếp thứ ba trong mười cao thủ nhà họ Ngụy!

Lúc hắn còn trẻ, đã từng trải qua huấn luyện quân sự vô cùng chính thống.

Ởcao nguyên Siberia, hán đã từng tranh cướp thức ăn với bầy sói dữ.

Lại còn sống sót được ở môi trường khắc nghiệt âm mấy chục độ.

Tìm khắc Giang Châu, người có thể đối địch với hắn ta không quá hai người.

Một người là Hổ Gia đã rửa tay gác kiếm, còn một người khác chính là Đao Gia chỉ vừa mới hồi phục sức khỏe!

Tỉnh thành, biệt thự nhà họ Tô.

Ngụy Hàn Siêu ngồi trên sofa.

Hai người đẹp được mang từ nhà theo nép vào hai bên người hắn.

Ngụy Hàn Siêu tay ôm hai mỹ nữ, trên mặt ngoài nụ cười tự tin còn mang vẻ ngông cuồng của con cháu đại gia tộ!

c Hắn nhìn chằm chằm vào Tô Chính Quốc: “Ông chủ Tô, sáu gia tộc lớn bây giờ chỉ còn lại bốn.”

“Sản nghiệp của Miêu gia và Hoàng gia đều phải thuộc.

Về tôi.”

Tô Chính Quốc bên cạnh nghe vậy vội vã gật đầu: “Không thành vấn đề, chỉ cần Ngụy thiếu gia có thể giúp †ôi g**t ch*t Lý Hàng.”

“Thì tất cả sản nghiệp của hai gia tộc này tôi đều cung kính dâng lên không thiếu một phần”

Ngụy Hàn Siêu cười tà ác: “Trang viên biệt thự này của ông cũng khá đấy, tôi rất thích, cũng cho tôi luôn đi”

Tô Chính Quốc hơi biến sắc, vội vã nói: “Biệt thự này là ông nội để lại cho tôi, đã lâu đời rồi, tôi sẽ tìm một nơi khác…

“Rầm!”

Một tiếng động lớn thình lình vang lên, khiến Lôi Chính Quốc giật mình run sợ.

Ngụy Hàn Siêu giẫm viên đá cẩm thạch dưới chân vỡ vụn.

Hắn như con dã thú hung ác nhìn Tô Chính Quốc bằng ánh mắt tham lam đầy d*c v*ng.

“Ông chủ Tô, tôi trước giờ không thích nói hai lần”

“Hoặc là bây giờ ông đưa chìa khóa căn nhà này cho tôi, hoặc là tôi lấy chìa khóa trên xác ông”

Dã man!

Bá đạo!

Tham lam!

Đây chính là Ngụy Hàn Siêu!

Cũng trong lúc này, trong nhà hàng sang trọng của Hổ Gia.

Lý Hàng và Hứa Mộc Tình đã trở thành khách quen của nhà hàng này.

Không chỉ vì nhà hàng này khá gần tòa nhà trụ sở tập đoàn Lăng Tiêu.

Mà quan trọng hơn nữa là Lý Hàng và Hứa Mộc Tình đến đây ăn cơm sẽ được giảm giá bốn mươi phần trăm.

Lý Hàng lại chống hay tay lên mặt bàn, cười hi hi nhìn Hứa Mộc Tình.

“Anh làm gì mà cứ nhìn em mãi thế?” Hứa Mộc Tình bị Lý Hàng nhìn đến mức đỏ mặt.

Khi anh chàng xấu xa này nhìn cô, ánh mắt không hề giấu giếm đó luôn khiến cô không tự chủ mà nhớ đến cảnh tượng ngọt ngào của hai người.

“Bà xã anh không những xinh đẹp, làm việc chăm chỉ, dịu dàng tốt bụng, lại còn biết cân đối cuộc sống, bà xã hiền thục như vậy thật là đốt đuốc cũng khó tìm.”

Cơn Lốc YaKuzaTác giả: Lý HàngTruyện Ngôn TìnhChương 1   “Lý Hàng, không biết anh có thể nhận được tin nhắn này hay không.” “Đây là lần đầu tiên em gửi tin nhắn cho anh, có lẽ cũng là lần cuối cùng.” “Có lẽ em không thể làm cô dâu của anh được nữa rồi.” “Kiếp sau hãy cưới em sớm hơn.” Một giọng nói run rẩy vang lên trong phòng phẫu thuật tối tăm. Không khí ngập tràn mùi thuốc sát trùng. Hứa Mộc Tình đang nằm trên chiếc bàn phẫu thuật. Lạnh lẽo. Thấu xương. U ám. Cô sắp làm phẫu thuật tim, nên nhờ bác sĩ giúp cô gửi đi một tin nhắn. Cô đã gọi rất nhiều lần vào số điện thoại này nhưng không có ai bắt máy. Trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tin nhắn đó gửi đi trong giờ phút hấp hối như sự kỳ vọng vào kiếp sau của cô. Dưới tác dụng của thuốc mê, đôi mắt sâu thẳm đầy đau thương của cô từ từ khép lại. Một giọt lệ lăn dài trên gò má thanh tú nhợt nhạt. Nhưng. Tin nhắn này không được gửi đi. Vị bác sĩ dáng người cao ráo, cân đối, ánh mắt sắc như dao đứng bên cạnh. Không hề gõ một chữ nào vào chiếc điện thoại trên… Chương 166Hứa Mộc Tình lặng lẽ thở phào.Khi cô đang định thả lỏng người để ngủ thì Lý Hàng đột nhiên nói một câu.“Em không ngủ được à, có muốn anh hát ru không?”Không đợi Hứa Mộc Tình nói, Lý Hàng đã cất giọng dịu dàng hát một bài hát ru khiến Hứa Mộc Tình đỏ mặt tía tai.“Bà xã ngoan, mau ngủ đi, ông xã vỗ lưng cho em n蔓v**t v* đùi, thơm vào miệng, chúng ta cùng sát cánh bên nhau.”A, xấu hổ chết mất thôi!Đao Gia đã tỉnh.Nhưng thế giới ngầm ở tình thành không vì sự thức tỉnh của Đao Gia mà thở phào nhẹ nhõm.Giờ phút này, tất cả những người trong thế giới ngâm đều như rùa rụt cổ trốn vào trong mai, không dám ló đầu ra ngoài.Bởi vì, người nhà họ Ngụy đã đến!Gia tộc họ Ngụy là dòng họ lớn ở phương Bắc.Có thế lực vô cùng lớn mạnh ở mấy tỉnh thành.Đồng thời bọn họ cũng là kẻ thao túng phía sau anh em nhà họ Lôi.Tô Chính Quốc cử quản gia đi đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh.Ngụy gia cử Ngụy Hàn Siêu – một nhân tài mới nổi của gia tộc bọn họ mang theo một nhóm thuộc hạ và cao.thủ của vài gia tộc khác đến.Nếu chỉ là vài cao thủ tầm thường cũng không khiến người ta sợ hãi đến vậy.Nhưng trong số những cao thủ này, có một kẻ mạnh thật sựt Ngụy Tiêu Dương!Xếp thứ ba trong mười cao thủ nhà họ Ngụy!Lúc hắn còn trẻ, đã từng trải qua huấn luyện quân sự vô cùng chính thống.Ởcao nguyên Siberia, hán đã từng tranh cướp thức ăn với bầy sói dữ.Lại còn sống sót được ở môi trường khắc nghiệt âm mấy chục độ.Tìm khắc Giang Châu, người có thể đối địch với hắn ta không quá hai người.Một người là Hổ Gia đã rửa tay gác kiếm, còn một người khác chính là Đao Gia chỉ vừa mới hồi phục sức khỏe!Tỉnh thành, biệt thự nhà họ Tô.Ngụy Hàn Siêu ngồi trên sofa.Hai người đẹp được mang từ nhà theo nép vào hai bên người hắn.Ngụy Hàn Siêu tay ôm hai mỹ nữ, trên mặt ngoài nụ cười tự tin còn mang vẻ ngông cuồng của con cháu đại gia tộ!c Hắn nhìn chằm chằm vào Tô Chính Quốc: “Ông chủ Tô, sáu gia tộc lớn bây giờ chỉ còn lại bốn.”“Sản nghiệp của Miêu gia và Hoàng gia đều phải thuộc.Về tôi.”Tô Chính Quốc bên cạnh nghe vậy vội vã gật đầu: “Không thành vấn đề, chỉ cần Ngụy thiếu gia có thể giúp †ôi g**t ch*t Lý Hàng.”“Thì tất cả sản nghiệp của hai gia tộc này tôi đều cung kính dâng lên không thiếu một phần”Ngụy Hàn Siêu cười tà ác: “Trang viên biệt thự này của ông cũng khá đấy, tôi rất thích, cũng cho tôi luôn đi”Tô Chính Quốc hơi biến sắc, vội vã nói: “Biệt thự này là ông nội để lại cho tôi, đã lâu đời rồi, tôi sẽ tìm một nơi khác…“Rầm!”Một tiếng động lớn thình lình vang lên, khiến Lôi Chính Quốc giật mình run sợ.Ngụy Hàn Siêu giẫm viên đá cẩm thạch dưới chân vỡ vụn.Hắn như con dã thú hung ác nhìn Tô Chính Quốc bằng ánh mắt tham lam đầy d*c v*ng.“Ông chủ Tô, tôi trước giờ không thích nói hai lần”“Hoặc là bây giờ ông đưa chìa khóa căn nhà này cho tôi, hoặc là tôi lấy chìa khóa trên xác ông”Dã man!Bá đạo!Tham lam!Đây chính là Ngụy Hàn Siêu!Cũng trong lúc này, trong nhà hàng sang trọng của Hổ Gia.Lý Hàng và Hứa Mộc Tình đã trở thành khách quen của nhà hàng này.Không chỉ vì nhà hàng này khá gần tòa nhà trụ sở tập đoàn Lăng Tiêu.Mà quan trọng hơn nữa là Lý Hàng và Hứa Mộc Tình đến đây ăn cơm sẽ được giảm giá bốn mươi phần trăm.Lý Hàng lại chống hay tay lên mặt bàn, cười hi hi nhìn Hứa Mộc Tình.“Anh làm gì mà cứ nhìn em mãi thế?” Hứa Mộc Tình bị Lý Hàng nhìn đến mức đỏ mặt.Khi anh chàng xấu xa này nhìn cô, ánh mắt không hề giấu giếm đó luôn khiến cô không tự chủ mà nhớ đến cảnh tượng ngọt ngào của hai người.“Bà xã anh không những xinh đẹp, làm việc chăm chỉ, dịu dàng tốt bụng, lại còn biết cân đối cuộc sống, bà xã hiền thục như vậy thật là đốt đuốc cũng khó tìm.”

Chương 166