Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 6: Cô Gái Này Là Ai

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Ôn Đình Vực vô cùng nổi bật trong đám người.Trong đám đàn ông mặc vest, giày da, chỉ có một mình anh khoác áo dạ xám tro, khiến dáng người thon dài, cân đối của anh càng nổi bật hơn so với đàn ông bình thường.Ngũ quan anh như được tạo hình một cách tinh tế. Mặt mũi góc cạnh rõ ràng, đường nét như một bức tượng tinh xảo, có một loại khí thế xuất chúng bức người.Đám người đi cùng anh vào như những ngôi sao vây quanh mặt trăng, đứng bên cạnh nhưng lại sợ mạo phạm, không dám đến quá gần.Sự uy phong, khí khái này, cứ như bậc quân vương giá lâm.Lúc đến thị sát chỗ phơi trà, đột nhiên gây nên một trận huyên náo.Ôn Đình Vực hơi nhíu mày, bước chân tiến nhanh về phía trước.Bước chân của anh trầm ổn, nhấc chân thôi cũng đầy vẻ quý phái.Đến khi đến gần rồi mới phát hiện có một nữ công nhân té xỉu.Công nhân nữ ở công đoạn phơi trà phải mặc đồ bảo hộ vô cùng kín kẽ, trêи mặt còn phải đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi måt.Nhìn thấy đôi mắt nhắm chặt và hàng mi run rẩy như cánh bướm, không hiểu sao Ôn Đình Vực lại có cảm giác quen thuộc.Đột nhiên có một công nhân nữ ngã xuống đất ngất xỉu, mọingười đều hoảng hốt, nhao nhao, luống cuống hết cả lên.Ôn Đình Vực nhanh chóng ôm lấy cô: “Chỗ này có nơi nào râm mát không?”“Có có có, Ôn tổng, cạnh đây có phòng làm việc.” Quản lý Lý của xưởng trà cuống quít nói.“Bảo người đưa thuốc giải nhiệt đến đây, gọi cả bác sĩ đến nữa.” Ôn Đình Vực ra lệnh.Trong đám người, chỉ có mỗi anh tỉnh táo và bình tĩnh nhất, cuối cùng lại trở thành người chủ trì cục diện.Ôn Đình Vực ôm nữ công nhân đi đến văn phòng làm việc bên cạnh.Quản lý Lý ném lại một câu với đám người sau lưng: “Đi làm chuyện của các người đi.”Rồi vội vã gọi bác sĩ.Hà Thu Thư hại do dự, cuối cùng vẫn đi theo.Cậu ta thấy Ôn Đình Vục đặt Cố Niệm Niệm trêи ghế sô pha, cởi cúc áo của Cố Niệm Niệm.“Anh làm gì vậy!” Hà Thu Thu không kiềm được, lớn tiếng nói.Cậu ta sợ người đàn ông này chiếm tiện nghi của Cố Niệm Niệm.Ánh mắt sắc bén của Ôn Đình Vực quét qua Hà Thu Thư.Nữ công nhân này bị cảm nắng nhẹ, anh c** đ* chống nắng bên ngoài là để giải nhiệt cho cô.Nhưng tất nhiên anh sẽ không giải thích cho người này nghe.Đối với những lời Hà Thu Thư hỏi, Ôn Đình Vực không buồn quan tâm, tiếp tục cởi mũ rộng vành của công nhân nữ này và khẩu trang trêи mặt.Hà Thu Thư muốn tiến lên ngăn cản, nhưng không hiểu sao lại không thể nhúc nhích, như thể bị dính chặt xuống đất.Mới vừa rồi, ánh nhìn người đàn ông kia quét đến mang mười phần khí thế, như thế bão táp từ chân trời, ép cho người ta không thở nổi.Trước mặt người đàn ông có khí thế cường đại này, anh cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.Tháo khẩu trang xuống, một khuôn mặt trắng bệch có nét thanh thuần lộ ra.Gương mặt này rất đặc biệt, nhìn có vẻ đơn thuần, giữa mi tâm lại phảng phất như toát ra vẻ quyết rũ, phong tình.Ôn Đình Vực hơi giật mình.Lại là cố?Lúc này, quản lý Lý dẫn theo bác sĩ, vội vàng chạy đến.Bác sĩ cho Cố Niệm Niệm uống thuốc giải nhiệt.“Không có vấn đề gì, chỉ là thân thể hơi suy nhược, thêm ánh nắng gay gắt, lát nữa sẽ ổn thôi.” Bác sĩ nói.Ôn Đình Vợc nhíu mày.Sự việc hôm nay hơi kỳ lạ. Sao anh lại gặp cô gái này hai lần liên tiếp?Nếu nói lần đầu gặp là do cô gái này cố gắng tạo cơ hội, nhưng buổi chiều đến xưởng hoàn toàn là ý định đột xuất của anh.“Cô gái này là ai?” Ôn Đình Vực lạnh lùng hỏi.Quản lý Lý giật mình, tưởng rằng nữ công nhân này đột nhiên ngất xỉu làm ảnh hưởng đến nhã hứng thị sát của Ôn Đình Vực.“Thành thật xin lỗi Ôn tổng, tôi cũng không biết tại sao lại có người đột nhiên té xỉu.”“Đừng nói linh tinh, nói tôi biết cô ta là ai.” Ôn Đình Vực ngắt lời quản lý Lý.Cô ta là ai? Quản lý Lý đần cả mặt ra.

Ôn Đình Vực vô cùng nổi bật trong đám người.

Trong đám đàn ông mặc vest, giày da, chỉ có một mình anh khoác áo dạ xám tro, khiến dáng người thon dài, cân đối của anh càng nổi bật hơn so với đàn ông bình thường.

Ngũ quan anh như được tạo hình một cách tinh tế. Mặt mũi góc cạnh rõ ràng, đường nét như một bức tượng tinh xảo, có một loại khí thế xuất chúng bức người.

Đám người đi cùng anh vào như những ngôi sao vây quanh mặt trăng, đứng bên cạnh nhưng lại sợ mạo phạm, không dám đến quá gần.

Sự uy phong, khí khái này, cứ như bậc quân vương giá lâm.

Lúc đến thị sát chỗ phơi trà, đột nhiên gây nên một trận huyên náo.

Ôn Đình Vực hơi nhíu mày, bước chân tiến nhanh về phía trước.

Bước chân của anh trầm ổn, nhấc chân thôi cũng đầy vẻ quý phái.

Đến khi đến gần rồi mới phát hiện có một nữ công nhân té xỉu.

Công nhân nữ ở công đoạn phơi trà phải mặc đồ bảo hộ vô cùng kín kẽ, trêи mặt còn phải đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi måt.

Nhìn thấy đôi mắt nhắm chặt và hàng mi run rẩy như cánh bướm, không hiểu sao Ôn Đình Vực lại có cảm giác quen thuộc.

Đột nhiên có một công nhân nữ ngã xuống đất ngất xỉu, mọi

người đều hoảng hốt, nhao nhao, luống cuống hết cả lên.

Ôn Đình Vực nhanh chóng ôm lấy cô: “Chỗ này có nơi nào râm mát không?”

“Có có có, Ôn tổng, cạnh đây có phòng làm việc.” Quản lý Lý của xưởng trà cuống quít nói.

“Bảo người đưa thuốc giải nhiệt đến đây, gọi cả bác sĩ đến nữa.” Ôn Đình Vực ra lệnh.

Trong đám người, chỉ có mỗi anh tỉnh táo và bình tĩnh nhất, cuối cùng lại trở thành người chủ trì cục diện.

Ôn Đình Vực ôm nữ công nhân đi đến văn phòng làm việc bên cạnh.

Quản lý Lý ném lại một câu với đám người sau lưng: “Đi làm chuyện của các người đi.”

Rồi vội vã gọi bác sĩ.

Hà Thu Thư hại do dự, cuối cùng vẫn đi theo.

Cậu ta thấy Ôn Đình Vục đặt Cố Niệm Niệm trêи ghế sô pha, cởi cúc áo của Cố Niệm Niệm.

“Anh làm gì vậy!” Hà Thu Thu không kiềm được, lớn tiếng nói.

Cậu ta sợ người đàn ông này chiếm tiện nghi của Cố Niệm Niệm.

Ánh mắt sắc bén của Ôn Đình Vực quét qua Hà Thu Thư.

Nữ công nhân này bị cảm nắng nhẹ, anh c** đ* chống nắng bên ngoài là để giải nhiệt cho cô.

Nhưng tất nhiên anh sẽ không giải thích cho người này nghe.

Đối với những lời Hà Thu Thư hỏi, Ôn Đình Vực không buồn quan tâm, tiếp tục cởi mũ rộng vành của công nhân nữ này và khẩu trang trêи mặt.

Hà Thu Thư muốn tiến lên ngăn cản, nhưng không hiểu sao lại không thể nhúc nhích, như thể bị dính chặt xuống đất.

Mới vừa rồi, ánh nhìn người đàn ông kia quét đến mang mười phần khí thế, như thế bão táp từ chân trời, ép cho người ta không thở nổi.

Trước mặt người đàn ông có khí thế cường đại này, anh cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.

Tháo khẩu trang xuống, một khuôn mặt trắng bệch có nét thanh thuần lộ ra.

Gương mặt này rất đặc biệt, nhìn có vẻ đơn thuần, giữa mi tâm lại phảng phất như toát ra vẻ quyết rũ, phong tình.

Ôn Đình Vực hơi giật mình.

Lại là cố?

Lúc này, quản lý Lý dẫn theo bác sĩ, vội vàng chạy đến.

Bác sĩ cho Cố Niệm Niệm uống thuốc giải nhiệt.

“Không có vấn đề gì, chỉ là thân thể hơi suy nhược, thêm ánh nắng gay gắt, lát nữa sẽ ổn thôi.” Bác sĩ nói.

Ôn Đình Vợc nhíu mày.

Sự việc hôm nay hơi kỳ lạ. Sao anh lại gặp cô gái này hai lần liên tiếp?

Nếu nói lần đầu gặp là do cô gái này cố gắng tạo cơ hội, nhưng buổi chiều đến xưởng hoàn toàn là ý định đột xuất của anh.

“Cô gái này là ai?” Ôn Đình Vực lạnh lùng hỏi.

Quản lý Lý giật mình, tưởng rằng nữ công nhân này đột nhiên ngất xỉu làm ảnh hưởng đến nhã hứng thị sát của Ôn Đình Vực.

“Thành thật xin lỗi Ôn tổng, tôi cũng không biết tại sao lại có người đột nhiên té xỉu.”

“Đừng nói linh tinh, nói tôi biết cô ta là ai.” Ôn Đình Vực ngắt lời quản lý Lý.

Cô ta là ai? Quản lý Lý đần cả mặt ra.

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Ôn Đình Vực vô cùng nổi bật trong đám người.Trong đám đàn ông mặc vest, giày da, chỉ có một mình anh khoác áo dạ xám tro, khiến dáng người thon dài, cân đối của anh càng nổi bật hơn so với đàn ông bình thường.Ngũ quan anh như được tạo hình một cách tinh tế. Mặt mũi góc cạnh rõ ràng, đường nét như một bức tượng tinh xảo, có một loại khí thế xuất chúng bức người.Đám người đi cùng anh vào như những ngôi sao vây quanh mặt trăng, đứng bên cạnh nhưng lại sợ mạo phạm, không dám đến quá gần.Sự uy phong, khí khái này, cứ như bậc quân vương giá lâm.Lúc đến thị sát chỗ phơi trà, đột nhiên gây nên một trận huyên náo.Ôn Đình Vực hơi nhíu mày, bước chân tiến nhanh về phía trước.Bước chân của anh trầm ổn, nhấc chân thôi cũng đầy vẻ quý phái.Đến khi đến gần rồi mới phát hiện có một nữ công nhân té xỉu.Công nhân nữ ở công đoạn phơi trà phải mặc đồ bảo hộ vô cùng kín kẽ, trêи mặt còn phải đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi måt.Nhìn thấy đôi mắt nhắm chặt và hàng mi run rẩy như cánh bướm, không hiểu sao Ôn Đình Vực lại có cảm giác quen thuộc.Đột nhiên có một công nhân nữ ngã xuống đất ngất xỉu, mọingười đều hoảng hốt, nhao nhao, luống cuống hết cả lên.Ôn Đình Vực nhanh chóng ôm lấy cô: “Chỗ này có nơi nào râm mát không?”“Có có có, Ôn tổng, cạnh đây có phòng làm việc.” Quản lý Lý của xưởng trà cuống quít nói.“Bảo người đưa thuốc giải nhiệt đến đây, gọi cả bác sĩ đến nữa.” Ôn Đình Vực ra lệnh.Trong đám người, chỉ có mỗi anh tỉnh táo và bình tĩnh nhất, cuối cùng lại trở thành người chủ trì cục diện.Ôn Đình Vực ôm nữ công nhân đi đến văn phòng làm việc bên cạnh.Quản lý Lý ném lại một câu với đám người sau lưng: “Đi làm chuyện của các người đi.”Rồi vội vã gọi bác sĩ.Hà Thu Thư hại do dự, cuối cùng vẫn đi theo.Cậu ta thấy Ôn Đình Vục đặt Cố Niệm Niệm trêи ghế sô pha, cởi cúc áo của Cố Niệm Niệm.“Anh làm gì vậy!” Hà Thu Thu không kiềm được, lớn tiếng nói.Cậu ta sợ người đàn ông này chiếm tiện nghi của Cố Niệm Niệm.Ánh mắt sắc bén của Ôn Đình Vực quét qua Hà Thu Thư.Nữ công nhân này bị cảm nắng nhẹ, anh c** đ* chống nắng bên ngoài là để giải nhiệt cho cô.Nhưng tất nhiên anh sẽ không giải thích cho người này nghe.Đối với những lời Hà Thu Thư hỏi, Ôn Đình Vực không buồn quan tâm, tiếp tục cởi mũ rộng vành của công nhân nữ này và khẩu trang trêи mặt.Hà Thu Thư muốn tiến lên ngăn cản, nhưng không hiểu sao lại không thể nhúc nhích, như thể bị dính chặt xuống đất.Mới vừa rồi, ánh nhìn người đàn ông kia quét đến mang mười phần khí thế, như thế bão táp từ chân trời, ép cho người ta không thở nổi.Trước mặt người đàn ông có khí thế cường đại này, anh cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.Tháo khẩu trang xuống, một khuôn mặt trắng bệch có nét thanh thuần lộ ra.Gương mặt này rất đặc biệt, nhìn có vẻ đơn thuần, giữa mi tâm lại phảng phất như toát ra vẻ quyết rũ, phong tình.Ôn Đình Vực hơi giật mình.Lại là cố?Lúc này, quản lý Lý dẫn theo bác sĩ, vội vàng chạy đến.Bác sĩ cho Cố Niệm Niệm uống thuốc giải nhiệt.“Không có vấn đề gì, chỉ là thân thể hơi suy nhược, thêm ánh nắng gay gắt, lát nữa sẽ ổn thôi.” Bác sĩ nói.Ôn Đình Vợc nhíu mày.Sự việc hôm nay hơi kỳ lạ. Sao anh lại gặp cô gái này hai lần liên tiếp?Nếu nói lần đầu gặp là do cô gái này cố gắng tạo cơ hội, nhưng buổi chiều đến xưởng hoàn toàn là ý định đột xuất của anh.“Cô gái này là ai?” Ôn Đình Vực lạnh lùng hỏi.Quản lý Lý giật mình, tưởng rằng nữ công nhân này đột nhiên ngất xỉu làm ảnh hưởng đến nhã hứng thị sát của Ôn Đình Vực.“Thành thật xin lỗi Ôn tổng, tôi cũng không biết tại sao lại có người đột nhiên té xỉu.”“Đừng nói linh tinh, nói tôi biết cô ta là ai.” Ôn Đình Vực ngắt lời quản lý Lý.Cô ta là ai? Quản lý Lý đần cả mặt ra.

Chương 6: Cô Gái Này Là Ai