Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 8: Bộ Dạng Này Thật Khiến Người Ta Yên Tâm

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Khóe môi Ôn Đình Vực co rút.Cô gái này lại có mấy phần thú vị đây.“Nhưng tôi không câu dẫn anh. Anh xấu như vậy, nhìn thôi cũng chán chết.” Cố Niệm Niệm ác ý nói.Dù thế nào cô cũng muốn trả thù người đàn ông trước mặt này.Đánh nhau thì cô đánh không lại, nhưng mau mồm mau miệng một chút cũng tốt.Nhưng nói thế lại hơi trái với lương tâm.Cô mong chờ bộ dạng tức giận thở hổn hển của người đàn ông.Nhưng vẻ mặt người đàn ông không chút gợn sóng: “Nếu cô cho là xấu thì cứ xem là xấu đi.”Một đấm này của cô như thể đấm vào bông, không chút đàn hồi.Ôn Đình Vực lạnh nhạt nói: “Trước mặt cô là thùng rác, có muốn nôn thì có nên đi cho đỡ khó chịu.”“Anh!” Cố Niệm Niệm vô cùng tức giận.Ôn Đình Vực đứng dậy.Giọng anh lạnh lẽo, có vẻ xa cách: “Cô để lại tấm chi phiếu đó cũng không khiến tôi nhìn cô thêm mấy lần đầu. Nếu bây giờ cô hối hận thì vẫn có thể xem như tôi đền bù cho cô.”Ai cần chi phiếu của anh!“Không cần!”Cố Niệm Niệm nói rõ từng chữ: “Xem như tôi vớ phải vịt!”Cô lại mong chờ bộ dạng tức đến thở hổn hển của người đàn ông.Nhưng Ôn Đình Vực chỉ lạnh nhạt nhìn Cố Niệm Niệm: “Đợi cô lấy ra được con số trêи tấm chi phiếu của tôi, lúc đó hãy nói đến câu đi tìm vịt này.”Nói xong, Ôn Đình Vực nghênh ngang rời đi.Để lại Cố Niệm Niệm túc đến khó chịu.Cô luôn nhanh mồm nhanh miệng, đấu võ mồm ít khi nhận thua bao giờ.Nhưng hết lần này đến lần khác, người đàn ông này còn độc miệng hơn cô, hơn nữa còn không dễ bị chọc giận. Bạn nói gì, anh ta đều đáp trả bốn hai tám lần lại.Đây là một nhân vật lợi hại, Cố Niệm Niệm nghĩ thầm.Nhưng lúc này không phải lúc để cô nghĩ nhiều như vậy. Điện thoại truyền đến tiếng báo thức cố định, nhắc nhở cô rằng hai tiếng sau lại đến ca của cô.Cố Niệm Niệm muốn kiếm tiền đóng học phí và trang trải cho sinh hoạt của mình, nên cứ nghĩ hè là cô lao dầu, liều mạng làm.Ban ngày cô đến nhà mà làm công nhân phơi trà, ban đêm còn phải đến bar bán rượu.Cố Niệm Niệm bán rượu ở quán bar tương đối chính quy, nhưng ở quán bar chính quy thì cũng không thiếu ngu long hỗntạp.Cô đã từng phải chịu thiệt, bị người ta suýt nữa ăn đậu hũ.Cho nên, sau một thời gian làm việc, cô đã tỏ tường, ăn mặc tỉ mỉ một phen.Đồ hóa trang cô chuẩn bị sẵn trong túi xách. Sau khi trang điểm thay đồ, từ xưởng trà đi ra, cô đã có một bộ mặt khác.Cả cái đầu đỏ tươi, lông màu kẻ thô, mối đen như đít khỉ.Đến giày cũng là chiếc trắng chiếc đen.Lúc Cố Niệm Niệm ra ngoài cũng là lúc Hà Thu Thư từ buồng thay đồ nam đi ra.“Niệm Niệm, đi bán rượu sao?” Hà Thu Thư chào hỏi cô.Thay bộ đồ bảo hộ để phơi trà ra, Hà Thu Thư có vẻ văn nhãnhư ngọc.“Ừm, đúng vậy.” Cố Niệm Niệm ừ một tiếng.“Nhớ cẩn thận đấy.” Hà Thu Thư nói.Lần trước Cố Niệm Niệm gặp chuyện cậu ta có biết. Chính cậu ta và vài bạn nam khác đến giải vây cho Cố Niệm Niệm.“Chắc chắn rồi, cậu yên tâm đi.” Cố Niệm Niệm chỉ cái đầu đỏ của mình.Hà Thu Thư hiểu ý, cười một tiếng.Bộ dạng này của Cố Niệm Niệm thật sự khiến người ta vô cùng yên tâm.Từ xưởng trà đi ra, Ôn Đình Vục nhận được một cú điện thoại.“Mẹ” Giọng Ôn Đình Vực lạnh nhạt.Lâm Thải Tinh là mẹ ruột của Ôn Đình Vực.“Đình Vực, đối tượng hẹn hò hôm nay con nhất định phải đến xem qua.”Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng phụ nữ đầy vẻ ưu nhã, quý phái: “Đối phương là thiên kim độc nhất của tập đoàn Á thị.”“Mẹ, con đã nói là con không thích xem mắt.” Ôn Đình Vực ngắt lời Lâm Thải Tinh.

Khóe môi Ôn Đình Vực co rút.

Cô gái này lại có mấy phần thú vị đây.

“Nhưng tôi không câu dẫn anh. Anh xấu như vậy, nhìn thôi cũng chán chết.” Cố Niệm Niệm ác ý nói.

Dù thế nào cô cũng muốn trả thù người đàn ông trước mặt này.

Đánh nhau thì cô đánh không lại, nhưng mau mồm mau miệng một chút cũng tốt.

Nhưng nói thế lại hơi trái với lương tâm.

Cô mong chờ bộ dạng tức giận thở hổn hển của người đàn ông.

Nhưng vẻ mặt người đàn ông không chút gợn sóng: “Nếu cô cho là xấu thì cứ xem là xấu đi.”

Một đấm này của cô như thể đấm vào bông, không chút đàn hồi.

Ôn Đình Vực lạnh nhạt nói: “Trước mặt cô là thùng rác, có muốn nôn thì có nên đi cho đỡ khó chịu.”

“Anh!” Cố Niệm Niệm vô cùng tức giận.

Ôn Đình Vực đứng dậy.

Giọng anh lạnh lẽo, có vẻ xa cách: “Cô để lại tấm chi phiếu đó cũng không khiến tôi nhìn cô thêm mấy lần đầu. Nếu bây giờ cô hối hận thì vẫn có thể xem như tôi đền bù cho cô.”

Ai cần chi phiếu của anh!

“Không cần!”

Cố Niệm Niệm nói rõ từng chữ: “Xem như tôi vớ phải vịt!”

Cô lại mong chờ bộ dạng tức đến thở hổn hển của người đàn ông.

Nhưng Ôn Đình Vực chỉ lạnh nhạt nhìn Cố Niệm Niệm: “Đợi cô lấy ra được con số trêи tấm chi phiếu của tôi, lúc đó hãy nói đến câu đi tìm vịt này.”

Nói xong, Ôn Đình Vực nghênh ngang rời đi.

Để lại Cố Niệm Niệm túc đến khó chịu.

Cô luôn nhanh mồm nhanh miệng, đấu võ mồm ít khi nhận thua bao giờ.

Nhưng hết lần này đến lần khác, người đàn ông này còn độc miệng hơn cô, hơn nữa còn không dễ bị chọc giận. Bạn nói gì, anh ta đều đáp trả bốn hai tám lần lại.

Đây là một nhân vật lợi hại, Cố Niệm Niệm nghĩ thầm.

Nhưng lúc này không phải lúc để cô nghĩ nhiều như vậy. Điện thoại truyền đến tiếng báo thức cố định, nhắc nhở cô rằng hai tiếng sau lại đến ca của cô.

Cố Niệm Niệm muốn kiếm tiền đóng học phí và trang trải cho sinh hoạt của mình, nên cứ nghĩ hè là cô lao dầu, liều mạng làm.

Ban ngày cô đến nhà mà làm công nhân phơi trà, ban đêm còn phải đến bar bán rượu.

Cố Niệm Niệm bán rượu ở quán bar tương đối chính quy, nhưng ở quán bar chính quy thì cũng không thiếu ngu long hỗn

tạp.

Cô đã từng phải chịu thiệt, bị người ta suýt nữa ăn đậu hũ.

Cho nên, sau một thời gian làm việc, cô đã tỏ tường, ăn mặc tỉ mỉ một phen.

Đồ hóa trang cô chuẩn bị sẵn trong túi xách. Sau khi trang điểm thay đồ, từ xưởng trà đi ra, cô đã có một bộ mặt khác.

Cả cái đầu đỏ tươi, lông màu kẻ thô, mối đen như đít khỉ.

Đến giày cũng là chiếc trắng chiếc đen.

Lúc Cố Niệm Niệm ra ngoài cũng là lúc Hà Thu Thư từ buồng thay đồ nam đi ra.

“Niệm Niệm, đi bán rượu sao?” Hà Thu Thư chào hỏi cô.

Thay bộ đồ bảo hộ để phơi trà ra, Hà Thu Thư có vẻ văn nhã

như ngọc.

“Ừm, đúng vậy.” Cố Niệm Niệm ừ một tiếng.

“Nhớ cẩn thận đấy.” Hà Thu Thư nói.

Lần trước Cố Niệm Niệm gặp chuyện cậu ta có biết. Chính cậu ta và vài bạn nam khác đến giải vây cho Cố Niệm Niệm.

“Chắc chắn rồi, cậu yên tâm đi.” Cố Niệm Niệm chỉ cái đầu đỏ của mình.

Hà Thu Thư hiểu ý, cười một tiếng.

Bộ dạng này của Cố Niệm Niệm thật sự khiến người ta vô cùng yên tâm.

Từ xưởng trà đi ra, Ôn Đình Vục nhận được một cú điện thoại.

“Mẹ” Giọng Ôn Đình Vực lạnh nhạt.

Lâm Thải Tinh là mẹ ruột của Ôn Đình Vực.

“Đình Vực, đối tượng hẹn hò hôm nay con nhất định phải đến xem qua.”

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng phụ nữ đầy vẻ ưu nhã, quý phái: “Đối phương là thiên kim độc nhất của tập đoàn Á thị.”

“Mẹ, con đã nói là con không thích xem mắt.” Ôn Đình Vực ngắt lời Lâm Thải Tinh.

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Khóe môi Ôn Đình Vực co rút.Cô gái này lại có mấy phần thú vị đây.“Nhưng tôi không câu dẫn anh. Anh xấu như vậy, nhìn thôi cũng chán chết.” Cố Niệm Niệm ác ý nói.Dù thế nào cô cũng muốn trả thù người đàn ông trước mặt này.Đánh nhau thì cô đánh không lại, nhưng mau mồm mau miệng một chút cũng tốt.Nhưng nói thế lại hơi trái với lương tâm.Cô mong chờ bộ dạng tức giận thở hổn hển của người đàn ông.Nhưng vẻ mặt người đàn ông không chút gợn sóng: “Nếu cô cho là xấu thì cứ xem là xấu đi.”Một đấm này của cô như thể đấm vào bông, không chút đàn hồi.Ôn Đình Vực lạnh nhạt nói: “Trước mặt cô là thùng rác, có muốn nôn thì có nên đi cho đỡ khó chịu.”“Anh!” Cố Niệm Niệm vô cùng tức giận.Ôn Đình Vực đứng dậy.Giọng anh lạnh lẽo, có vẻ xa cách: “Cô để lại tấm chi phiếu đó cũng không khiến tôi nhìn cô thêm mấy lần đầu. Nếu bây giờ cô hối hận thì vẫn có thể xem như tôi đền bù cho cô.”Ai cần chi phiếu của anh!“Không cần!”Cố Niệm Niệm nói rõ từng chữ: “Xem như tôi vớ phải vịt!”Cô lại mong chờ bộ dạng tức đến thở hổn hển của người đàn ông.Nhưng Ôn Đình Vực chỉ lạnh nhạt nhìn Cố Niệm Niệm: “Đợi cô lấy ra được con số trêи tấm chi phiếu của tôi, lúc đó hãy nói đến câu đi tìm vịt này.”Nói xong, Ôn Đình Vực nghênh ngang rời đi.Để lại Cố Niệm Niệm túc đến khó chịu.Cô luôn nhanh mồm nhanh miệng, đấu võ mồm ít khi nhận thua bao giờ.Nhưng hết lần này đến lần khác, người đàn ông này còn độc miệng hơn cô, hơn nữa còn không dễ bị chọc giận. Bạn nói gì, anh ta đều đáp trả bốn hai tám lần lại.Đây là một nhân vật lợi hại, Cố Niệm Niệm nghĩ thầm.Nhưng lúc này không phải lúc để cô nghĩ nhiều như vậy. Điện thoại truyền đến tiếng báo thức cố định, nhắc nhở cô rằng hai tiếng sau lại đến ca của cô.Cố Niệm Niệm muốn kiếm tiền đóng học phí và trang trải cho sinh hoạt của mình, nên cứ nghĩ hè là cô lao dầu, liều mạng làm.Ban ngày cô đến nhà mà làm công nhân phơi trà, ban đêm còn phải đến bar bán rượu.Cố Niệm Niệm bán rượu ở quán bar tương đối chính quy, nhưng ở quán bar chính quy thì cũng không thiếu ngu long hỗntạp.Cô đã từng phải chịu thiệt, bị người ta suýt nữa ăn đậu hũ.Cho nên, sau một thời gian làm việc, cô đã tỏ tường, ăn mặc tỉ mỉ một phen.Đồ hóa trang cô chuẩn bị sẵn trong túi xách. Sau khi trang điểm thay đồ, từ xưởng trà đi ra, cô đã có một bộ mặt khác.Cả cái đầu đỏ tươi, lông màu kẻ thô, mối đen như đít khỉ.Đến giày cũng là chiếc trắng chiếc đen.Lúc Cố Niệm Niệm ra ngoài cũng là lúc Hà Thu Thư từ buồng thay đồ nam đi ra.“Niệm Niệm, đi bán rượu sao?” Hà Thu Thư chào hỏi cô.Thay bộ đồ bảo hộ để phơi trà ra, Hà Thu Thư có vẻ văn nhãnhư ngọc.“Ừm, đúng vậy.” Cố Niệm Niệm ừ một tiếng.“Nhớ cẩn thận đấy.” Hà Thu Thư nói.Lần trước Cố Niệm Niệm gặp chuyện cậu ta có biết. Chính cậu ta và vài bạn nam khác đến giải vây cho Cố Niệm Niệm.“Chắc chắn rồi, cậu yên tâm đi.” Cố Niệm Niệm chỉ cái đầu đỏ của mình.Hà Thu Thư hiểu ý, cười một tiếng.Bộ dạng này của Cố Niệm Niệm thật sự khiến người ta vô cùng yên tâm.Từ xưởng trà đi ra, Ôn Đình Vục nhận được một cú điện thoại.“Mẹ” Giọng Ôn Đình Vực lạnh nhạt.Lâm Thải Tinh là mẹ ruột của Ôn Đình Vực.“Đình Vực, đối tượng hẹn hò hôm nay con nhất định phải đến xem qua.”Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng phụ nữ đầy vẻ ưu nhã, quý phái: “Đối phương là thiên kim độc nhất của tập đoàn Á thị.”“Mẹ, con đã nói là con không thích xem mắt.” Ôn Đình Vực ngắt lời Lâm Thải Tinh.

Chương 8: Bộ Dạng Này Thật Khiến Người Ta Yên Tâm