“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 12: Phu Nhân Đến Rồi
Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Là do cô tự chuốc lấy!” Đôi mắt đen kịt của Ôn Đình Vực như muốn phát hỏa. Hô hấp của anh ngày càng gấp gáp, cả người như chục xông đến.“Nóng quá… muốn.” Cố Niệm Niệm lắc đầu, cả đầu tóc đỏ giả kia vô cùng khoa trương.Nhìn qua cái đầu đỏ của cô, hô hấp của Ôn Đình Vực ngừng lại một chút.Anh cảm thấy nếu bây giờ mình làm gì Cố Niệm Niệm thì từ nayvề sau anh sẽ phải hoài nghi gu thẩm mỹ của chính mình.“Tôi muốn… thuốc.” Cố Niệm Niệm bỗng chỉ vào túi áo của mình.Ngay lúc này, đột nhiên đôi mắt cô có vẻ tỉnh táo.“Thuốc… giải rượu.” Giọng Cố Niệm Niệm mơ hồ không rõ.Ôn Đình Vực móc một cái lọ nhỏ tù túi áo của Cố Niệm Niệmra.Bên trong có mấy viên thuốc màu xanh dương, bên ngoài viết rõ.“Uống phải thuốc kϊƈɦ ɖu͙ƈ sinh ra cảm giác h*m m**n khó nhịn thì phải làm sao? Chỉ một viên là có hiệu quả ngay.”Ôn Đình Vực đen mặt, cô gái này ra ngoài còn mang theo thứ này sao?“Cô muốn uống sao? Có tác dụng không?” Ôn Đình Vực lạnh giọng hỏi.Cố Niệm Niệm cố gắng gật đầu.Lần Trước cô cũng bị hạ thuốc kϊƈɦ ɖu͙ƈ. Đây là thuốc Hà Thu Thu cho cô, hiệu quả không tồi,Ôn Đình Vực đổ ra một viên cho Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lại không chịu uống.Ý thức của cô lại bắt đầu mơ hồ.“Không uống… không… anh hôn tôi.” Cố Niệm Niệm chu môi.Ôn Đình Vực nghi ngờ cô gái này đang giả điên.“Hôn.” Cố Niệm Niệm lẩm bấm một tiếng.“Nóng quá, nóng quá.” Cố Niệm Niệm phơi bày cả mảng da trắng tuyết ra,Ôn Đình Vực hít sâu một hơi.Anh không thể để cô gái này tiếp tục làm loạn nữa.Nếu cô gái này không mặc đồ như người ôm mìn thì anh nghi rằng mình đã mất khống chế, làm ra vài việc.Do dự một lát, anh ngậm thuốc trong miệng rồi hôn Cố Niệm Niệm.Sau khi cạy mở môi Cố Niệm Niệm, anh dùng đầu lười đẩy viên thuốc vào trong miệng cô.Đề phòng Cố Niệm Niệm phun thuốc ra, Ôn Đình Vực vẫn chặn kín môi cô.Đến khi xác định rằng thuốc đã hòa tan trong miệng cô, anh mới buông Cố Niệm Niệm ra.Lúc này Ôn Đình Vực cảm thấy hơi bối rối. Anh nhìn sangCố Niệm Niệm, vậy mà cô lại thϊế͙p͙ đi rồi.Ôn Đình Vực nhận ra ngay, cái thứ gọi là thuốc giải kϊƈɦ ɖu͙ƈ này chỉ là thuốc ngủ thôi.Ngủ rồi thì không muốn nữa, thuốc này đúng là có hiệu quả thật.Khóe môi Ôn Đình Vực câu lên một nụ cười mỉa mai.Lúc này chuông điện thoại bỗng oanh tạc.“Ông tổng, phu nhân đến rồi. Bà ấy cứ khăng khăng đến đây, tôi không ngăn nổi.” Giọng Tô Bạch vô cùng khẩn trương.Mi tâm Ôn Đình Vực nảy lên một cái, hơi có dự cảm không tốt lành.Lâm Thải Tình đang nóng lòng đi về phía phòng tổng thống của Ôn Đình Vực, giày cao gót chạm vào mặt đất phát ra tiếng lanh lảnh.Sau khi nghe cuộc gọi của Lee, Lâm Thải Tình đến đây ngay.Vừa hay nghe được cuộc gọi của Ôn Đình Vực bảo Tô Bạch đi làm thẻ phòng.Hai người đều sợ ngây nguời.Đặc biệt là Lee. Cậu ta không ngờ Ôn Đình Vực có vẻ cấm ɖu͙ƈ như thế mà lại cuồng dã như vậy.Mới gặp cô gái đó có một lần mà đã không nhịn nổi muốn đưa người ta đi làm chuyện cấm trẻ em rồi.Bà cũng theo vào khách sạn, hỏi chìa khóa phòng của Ôn Đình Vực xong thì vội xông lên.Ôn Đình Vực nghe thấy tiếng gọi của.“Đình Vực, nghe nói con dẫn theo một cô gái đến đây.” Vẻ mặt xinh đẹp của Lâm Thải Tình khó nén cảm giác hưng phấn.“Mẹ à, không phải như mẹ nghĩ đầu.” Mặt Ôn Đình Vực đen lại, vô cùng âm trầm.“Không phải như mẹ nghĩ thì là thế nào? Con dẫn con gái đến khách sạn rồi lại bảo mẹ không phải thế.” Lâm Thải Tình đẩy Ôn Đình Vực ra, đi thẳng vào phòng.Ngay lập tức, bà trông thấy Cố Niệm Niệm đang nằm trêи giường.
“Là do cô tự chuốc lấy!” Đôi mắt đen kịt của Ôn Đình Vực như muốn phát hỏa. Hô hấp của anh ngày càng gấp gáp, cả người như chục xông đến.
“Nóng quá… muốn.” Cố Niệm Niệm lắc đầu, cả đầu tóc đỏ giả kia vô cùng khoa trương.
Nhìn qua cái đầu đỏ của cô, hô hấp của Ôn Đình Vực ngừng lại một chút.
Anh cảm thấy nếu bây giờ mình làm gì Cố Niệm Niệm thì từ nay
về sau anh sẽ phải hoài nghi gu thẩm mỹ của chính mình.
“Tôi muốn… thuốc.” Cố Niệm Niệm bỗng chỉ vào túi áo của mình.
Ngay lúc này, đột nhiên đôi mắt cô có vẻ tỉnh táo.
“Thuốc… giải rượu.” Giọng Cố Niệm Niệm mơ hồ không rõ.
Ôn Đình Vực móc một cái lọ nhỏ tù túi áo của Cố Niệm Niệm
ra.
Bên trong có mấy viên thuốc màu xanh dương, bên ngoài viết rõ.
“Uống phải thuốc kϊƈɦ ɖu͙ƈ sinh ra cảm giác h*m m**n khó nhịn thì phải làm sao? Chỉ một viên là có hiệu quả ngay.”
Ôn Đình Vực đen mặt, cô gái này ra ngoài còn mang theo thứ này sao?
“Cô muốn uống sao? Có tác dụng không?” Ôn Đình Vực lạnh giọng hỏi.
Cố Niệm Niệm cố gắng gật đầu.
Lần Trước cô cũng bị hạ thuốc kϊƈɦ ɖu͙ƈ. Đây là thuốc Hà Thu Thu cho cô, hiệu quả không tồi,
Ôn Đình Vực đổ ra một viên cho Cố Niệm Niệm.
Cố Niệm Niệm lại không chịu uống.
Ý thức của cô lại bắt đầu mơ hồ.
“Không uống… không… anh hôn tôi.” Cố Niệm Niệm chu môi.
Ôn Đình Vực nghi ngờ cô gái này đang giả điên.
“Hôn.” Cố Niệm Niệm lẩm bấm một tiếng.
“Nóng quá, nóng quá.” Cố Niệm Niệm phơi bày cả mảng da trắng tuyết ra,
Ôn Đình Vực hít sâu một hơi.
Anh không thể để cô gái này tiếp tục làm loạn nữa.
Nếu cô gái này không mặc đồ như người ôm mìn thì anh nghi rằng mình đã mất khống chế, làm ra vài việc.
Do dự một lát, anh ngậm thuốc trong miệng rồi hôn Cố Niệm Niệm.
Sau khi cạy mở môi Cố Niệm Niệm, anh dùng đầu lười đẩy viên thuốc vào trong miệng cô.
Đề phòng Cố Niệm Niệm phun thuốc ra, Ôn Đình Vực vẫn chặn kín môi cô.
Đến khi xác định rằng thuốc đã hòa tan trong miệng cô, anh mới buông Cố Niệm Niệm ra.
Lúc này Ôn Đình Vực cảm thấy hơi bối rối. Anh nhìn sang
Cố Niệm Niệm, vậy mà cô lại thϊế͙p͙ đi rồi.
Ôn Đình Vực nhận ra ngay, cái thứ gọi là thuốc giải kϊƈɦ ɖu͙ƈ này chỉ là thuốc ngủ thôi.
Ngủ rồi thì không muốn nữa, thuốc này đúng là có hiệu quả thật.
Khóe môi Ôn Đình Vực câu lên một nụ cười mỉa mai.
Lúc này chuông điện thoại bỗng oanh tạc.
“Ông tổng, phu nhân đến rồi. Bà ấy cứ khăng khăng đến đây, tôi không ngăn nổi.” Giọng Tô Bạch vô cùng khẩn trương.
Mi tâm Ôn Đình Vực nảy lên một cái, hơi có dự cảm không tốt lành.
Lâm Thải Tình đang nóng lòng đi về phía phòng tổng thống của Ôn Đình Vực, giày cao gót chạm vào mặt đất phát ra tiếng lanh lảnh.
Sau khi nghe cuộc gọi của Lee, Lâm Thải Tình đến đây ngay.
Vừa hay nghe được cuộc gọi của Ôn Đình Vực bảo Tô Bạch đi làm thẻ phòng.
Hai người đều sợ ngây nguời.
Đặc biệt là Lee. Cậu ta không ngờ Ôn Đình Vực có vẻ cấm ɖu͙ƈ như thế mà lại cuồng dã như vậy.
Mới gặp cô gái đó có một lần mà đã không nhịn nổi muốn đưa người ta đi làm chuyện cấm trẻ em rồi.
Bà cũng theo vào khách sạn, hỏi chìa khóa phòng của Ôn Đình Vực xong thì vội xông lên.
Ôn Đình Vực nghe thấy tiếng gọi của.
“Đình Vực, nghe nói con dẫn theo một cô gái đến đây.” Vẻ mặt xinh đẹp của Lâm Thải Tình khó nén cảm giác hưng phấn.
“Mẹ à, không phải như mẹ nghĩ đầu.” Mặt Ôn Đình Vực đen lại, vô cùng âm trầm.
“Không phải như mẹ nghĩ thì là thế nào? Con dẫn con gái đến khách sạn rồi lại bảo mẹ không phải thế.” Lâm Thải Tình đẩy Ôn Đình Vực ra, đi thẳng vào phòng.
Ngay lập tức, bà trông thấy Cố Niệm Niệm đang nằm trêи giường.
Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Là do cô tự chuốc lấy!” Đôi mắt đen kịt của Ôn Đình Vực như muốn phát hỏa. Hô hấp của anh ngày càng gấp gáp, cả người như chục xông đến.“Nóng quá… muốn.” Cố Niệm Niệm lắc đầu, cả đầu tóc đỏ giả kia vô cùng khoa trương.Nhìn qua cái đầu đỏ của cô, hô hấp của Ôn Đình Vực ngừng lại một chút.Anh cảm thấy nếu bây giờ mình làm gì Cố Niệm Niệm thì từ nayvề sau anh sẽ phải hoài nghi gu thẩm mỹ của chính mình.“Tôi muốn… thuốc.” Cố Niệm Niệm bỗng chỉ vào túi áo của mình.Ngay lúc này, đột nhiên đôi mắt cô có vẻ tỉnh táo.“Thuốc… giải rượu.” Giọng Cố Niệm Niệm mơ hồ không rõ.Ôn Đình Vực móc một cái lọ nhỏ tù túi áo của Cố Niệm Niệmra.Bên trong có mấy viên thuốc màu xanh dương, bên ngoài viết rõ.“Uống phải thuốc kϊƈɦ ɖu͙ƈ sinh ra cảm giác h*m m**n khó nhịn thì phải làm sao? Chỉ một viên là có hiệu quả ngay.”Ôn Đình Vực đen mặt, cô gái này ra ngoài còn mang theo thứ này sao?“Cô muốn uống sao? Có tác dụng không?” Ôn Đình Vực lạnh giọng hỏi.Cố Niệm Niệm cố gắng gật đầu.Lần Trước cô cũng bị hạ thuốc kϊƈɦ ɖu͙ƈ. Đây là thuốc Hà Thu Thu cho cô, hiệu quả không tồi,Ôn Đình Vực đổ ra một viên cho Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lại không chịu uống.Ý thức của cô lại bắt đầu mơ hồ.“Không uống… không… anh hôn tôi.” Cố Niệm Niệm chu môi.Ôn Đình Vực nghi ngờ cô gái này đang giả điên.“Hôn.” Cố Niệm Niệm lẩm bấm một tiếng.“Nóng quá, nóng quá.” Cố Niệm Niệm phơi bày cả mảng da trắng tuyết ra,Ôn Đình Vực hít sâu một hơi.Anh không thể để cô gái này tiếp tục làm loạn nữa.Nếu cô gái này không mặc đồ như người ôm mìn thì anh nghi rằng mình đã mất khống chế, làm ra vài việc.Do dự một lát, anh ngậm thuốc trong miệng rồi hôn Cố Niệm Niệm.Sau khi cạy mở môi Cố Niệm Niệm, anh dùng đầu lười đẩy viên thuốc vào trong miệng cô.Đề phòng Cố Niệm Niệm phun thuốc ra, Ôn Đình Vực vẫn chặn kín môi cô.Đến khi xác định rằng thuốc đã hòa tan trong miệng cô, anh mới buông Cố Niệm Niệm ra.Lúc này Ôn Đình Vực cảm thấy hơi bối rối. Anh nhìn sangCố Niệm Niệm, vậy mà cô lại thϊế͙p͙ đi rồi.Ôn Đình Vực nhận ra ngay, cái thứ gọi là thuốc giải kϊƈɦ ɖu͙ƈ này chỉ là thuốc ngủ thôi.Ngủ rồi thì không muốn nữa, thuốc này đúng là có hiệu quả thật.Khóe môi Ôn Đình Vực câu lên một nụ cười mỉa mai.Lúc này chuông điện thoại bỗng oanh tạc.“Ông tổng, phu nhân đến rồi. Bà ấy cứ khăng khăng đến đây, tôi không ngăn nổi.” Giọng Tô Bạch vô cùng khẩn trương.Mi tâm Ôn Đình Vực nảy lên một cái, hơi có dự cảm không tốt lành.Lâm Thải Tình đang nóng lòng đi về phía phòng tổng thống của Ôn Đình Vực, giày cao gót chạm vào mặt đất phát ra tiếng lanh lảnh.Sau khi nghe cuộc gọi của Lee, Lâm Thải Tình đến đây ngay.Vừa hay nghe được cuộc gọi của Ôn Đình Vực bảo Tô Bạch đi làm thẻ phòng.Hai người đều sợ ngây nguời.Đặc biệt là Lee. Cậu ta không ngờ Ôn Đình Vực có vẻ cấm ɖu͙ƈ như thế mà lại cuồng dã như vậy.Mới gặp cô gái đó có một lần mà đã không nhịn nổi muốn đưa người ta đi làm chuyện cấm trẻ em rồi.Bà cũng theo vào khách sạn, hỏi chìa khóa phòng của Ôn Đình Vực xong thì vội xông lên.Ôn Đình Vực nghe thấy tiếng gọi của.“Đình Vực, nghe nói con dẫn theo một cô gái đến đây.” Vẻ mặt xinh đẹp của Lâm Thải Tình khó nén cảm giác hưng phấn.“Mẹ à, không phải như mẹ nghĩ đầu.” Mặt Ôn Đình Vực đen lại, vô cùng âm trầm.“Không phải như mẹ nghĩ thì là thế nào? Con dẫn con gái đến khách sạn rồi lại bảo mẹ không phải thế.” Lâm Thải Tình đẩy Ôn Đình Vực ra, đi thẳng vào phòng.Ngay lập tức, bà trông thấy Cố Niệm Niệm đang nằm trêи giường.