Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 14: Anh Thật Sự Muốn Bồi Thường Cho Tôi Sao

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Lúc này đầu cô đau muốn nứt ra. Chuyện ngày hôm qua mơ mơ màng màng nhanh chóng hiện ra trong đầu cô.Cô còn một nguyên bộ đồ ngày hôm qua, trừ trước ngực bị mở ra vài chiếc cúc thì vẫn chưa bị động đến chỗ nào.May mà mình mặc như ôm bom, không là đám đàn ông ghê tởm kia đã chạm vào mình rồi.Cố Niệm Niệm vừa rời khỏi khách sạn thì một chiếc Lincoln đen dừng ở đó.Có vẻ như đang đợi cô. Cô vừa xuất hiện, một tay vệ sĩ áo đen mở của xe ra. Đôi chân tinh tế mang giày cao gót tiếp đất, một người phụ nữ xinh đẹp không gì bì được bước ra.Người phụ nữ đó hơi lớn tuổi nhưng vẫn có phong thái hơn người, đẹp đến độ người khác phải ca thán.“Cố Niệm Niệm.” Lâm Thải Tình cố gắng nở nụ cuời ân cần.Cố Niệm Niệm sững sờ. Sao người phụ nữ này lại biết cô?“Bác đã biết quan hệ giữa cháu và con trai bác. Cháu yên tâm, Đình Vực sẽ chịu trách nhiệm với cháu, hai đứa sẽ sớm kết hôn thôi.” Lâm Thải Tình vừa cười vừa nói.Cố Niệm Niệm choáng váng.Cô lấy lại tinh thần, vừa định hỏi Đình Vực là ai thì bỗng phát hiện người phụ nữ này rất giống một người.Chính là người đàn ông đã cướp đi sự trong trắng quý giá của CÔ.Chẳng lẽ con trai của bà ấy là Đình Vực gì đó?Cô không ngờ người đàn ông này lại có một bà mẹ hiểu lý lẽ đến vậy, biết con mình chiếm tiện nghi của cô thì muốn con mình cưới cô ngay.Nhưng sao Cố Niệm Niệm có thể tùy tiện gả bừa được.Cô không thèm suy nghĩ đã từ chối: “Thôi ạ, cháu không muốn gả cho anh ta.”“Không gả sao?” Lâm Thải Tình cảm thấy mình vừa nghe được một chuyện khó tin.“Mẹ à, con đã nói là sẽ không kết hôn với cô ta, mẹ đừng phí công nữa.” Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.Không biết Ôn Đình Vực đã đứng sau lưng các cô từ bao giờ.Nói xong, anh kéo tay Cố Niệm Niệm đến một nơi không có ai.“Anh đừng có linh tinh, anh chưa nghe nói nam nữ thụ bất thân sao?” Cố Niệm Niệm giãy ra, tức giận trừng mắt nhìn Ôn Đình Vực.Mình vớ phải mặt hàng ôi thiu gì thế này.Không hiểu sao bị chiếm tiện nghi thì thôi đi, cô có đòi hỏi gì đâu, sao người đàn ông này cứ quấn mãi không đi.“Thụ thụ bất thân?” Ôn Đình Vực cười lạnh: “Cả người cô có chỗ nào mà tôi chưa chạm qua đây? Phẩy tay cái đã thành thụ thụ bất thân rồi?”“Anh!” Cố Niệm Niệm vô cùng tức giận.“Tôi sẽ không kết hôn với cô.” Ánh mắt Ôn Đình Vực âm trầm, giọng nói như sương sớm cuối thu, buốt đến tận xương.“Vậy thì tốt, tôi cũng vậy.” Cố Niệm Niệm nói.Ôn Đình Vực mím chặt môi mỏng, hơi có vẻ kinh ngạc.Anh vẫn cho rằng buổi sáng hôm ấy gặp là do Cố Niệm Niệm chuẩn bị trước.Đã sắp xếp như thế thì chắc chắn là có âm mưu, mà kết quả tốt nhất là gả vào nhà họ Ôn.Nhưng khi nãy cô nói chuyện với Lâm Thải Tình, Ôn Đình Vực cũng nghe thấy. Cô chẳng có vẻ gì là hứng thú với việc kết hôn với anh.Ôn Đình Vực hơi nghi ngờ.Nhìn Cố Niệm Niệm, đột nhiên nhớ lại tình cảnh cô uyển chuyển dưới thân mình vào sáng hôm qua.Trong lòng Ôn Đình Vực chợt nổi sóng.“Cô muốn gì, tôi có thể bù đắp cho cô.” Ôn Đình Vực nói.“Tấm chi phiếu hôm đó cô không cầm vì chê ít sao? Nếu như cô muốn thì có gấp trăm lần tôi cũng có thể cho cô.” Con người tĩnh mịch của Ôn Đình Vực thâm sâu mà lạnh lẽo.Mắt Cố Niệm Niệm híp lại thành vòng cung như trăng non.Ôn Đình Vực tưởng rằng cổ động lòng.Dù sao số tiền lớn như vậy, anh không tin có cô gái nào cự tuyệt đuợc.Nửa ngày sau, môi cô mới rộ lên một nụ cười ác liệt.“Anh thật sự muốn đền bù cho tôi sao?” Cô hỏi.

Lúc này đầu cô đau muốn nứt ra. Chuyện ngày hôm qua mơ mơ màng màng nhanh chóng hiện ra trong đầu cô.

Cô còn một nguyên bộ đồ ngày hôm qua, trừ trước ngực bị mở ra vài chiếc cúc thì vẫn chưa bị động đến chỗ nào.

May mà mình mặc như ôm bom, không là đám đàn ông ghê tởm kia đã chạm vào mình rồi.

Cố Niệm Niệm vừa rời khỏi khách sạn thì một chiếc Lincoln đen dừng ở đó.

Có vẻ như đang đợi cô. Cô vừa xuất hiện, một tay vệ sĩ áo đen mở của xe ra. Đôi chân tinh tế mang giày cao gót tiếp đất, một người phụ nữ xinh đẹp không gì bì được bước ra.

Người phụ nữ đó hơi lớn tuổi nhưng vẫn có phong thái hơn người, đẹp đến độ người khác phải ca thán.

“Cố Niệm Niệm.” Lâm Thải Tình cố gắng nở nụ cuời ân cần.

Cố Niệm Niệm sững sờ. Sao người phụ nữ này lại biết cô?

“Bác đã biết quan hệ giữa cháu và con trai bác. Cháu yên tâm, Đình Vực sẽ chịu trách nhiệm với cháu, hai đứa sẽ sớm kết hôn thôi.” Lâm Thải Tình vừa cười vừa nói.

Cố Niệm Niệm choáng váng.

Cô lấy lại tinh thần, vừa định hỏi Đình Vực là ai thì bỗng phát hiện người phụ nữ này rất giống một người.

Chính là người đàn ông đã cướp đi sự trong trắng quý giá của CÔ.

Chẳng lẽ con trai của bà ấy là Đình Vực gì đó?

Cô không ngờ người đàn ông này lại có một bà mẹ hiểu lý lẽ đến vậy, biết con mình chiếm tiện nghi của cô thì muốn con mình cưới cô ngay.

Nhưng sao Cố Niệm Niệm có thể tùy tiện gả bừa được.

Cô không thèm suy nghĩ đã từ chối: “Thôi ạ, cháu không muốn gả cho anh ta.”

“Không gả sao?” Lâm Thải Tình cảm thấy mình vừa nghe được một chuyện khó tin.

“Mẹ à, con đã nói là sẽ không kết hôn với cô ta, mẹ đừng phí công nữa.” Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.

Không biết Ôn Đình Vực đã đứng sau lưng các cô từ bao giờ.

Nói xong, anh kéo tay Cố Niệm Niệm đến một nơi không có ai.

“Anh đừng có linh tinh, anh chưa nghe nói nam nữ thụ bất thân sao?” Cố Niệm Niệm giãy ra, tức giận trừng mắt nhìn Ôn Đình Vực.

Mình vớ phải mặt hàng ôi thiu gì thế này.

Không hiểu sao bị chiếm tiện nghi thì thôi đi, cô có đòi hỏi gì đâu, sao người đàn ông này cứ quấn mãi không đi.

“Thụ thụ bất thân?” Ôn Đình Vực cười lạnh: “Cả người cô có chỗ nào mà tôi chưa chạm qua đây? Phẩy tay cái đã thành thụ thụ bất thân rồi?”

“Anh!” Cố Niệm Niệm vô cùng tức giận.

“Tôi sẽ không kết hôn với cô.” Ánh mắt Ôn Đình Vực âm trầm, giọng nói như sương sớm cuối thu, buốt đến tận xương.

“Vậy thì tốt, tôi cũng vậy.” Cố Niệm Niệm nói.

Ôn Đình Vực mím chặt môi mỏng, hơi có vẻ kinh ngạc.

Anh vẫn cho rằng buổi sáng hôm ấy gặp là do Cố Niệm Niệm chuẩn bị trước.

Đã sắp xếp như thế thì chắc chắn là có âm mưu, mà kết quả tốt nhất là gả vào nhà họ Ôn.

Nhưng khi nãy cô nói chuyện với Lâm Thải Tình, Ôn Đình Vực cũng nghe thấy. Cô chẳng có vẻ gì là hứng thú với việc kết hôn với anh.

Ôn Đình Vực hơi nghi ngờ.

Nhìn Cố Niệm Niệm, đột nhiên nhớ lại tình cảnh cô uyển chuyển dưới thân mình vào sáng hôm qua.

Trong lòng Ôn Đình Vực chợt nổi sóng.

“Cô muốn gì, tôi có thể bù đắp cho cô.” Ôn Đình Vực nói.

“Tấm chi phiếu hôm đó cô không cầm vì chê ít sao? Nếu như cô muốn thì có gấp trăm lần tôi cũng có thể cho cô.” Con người tĩnh mịch của Ôn Đình Vực thâm sâu mà lạnh lẽo.

Mắt Cố Niệm Niệm híp lại thành vòng cung như trăng non.

Ôn Đình Vực tưởng rằng cổ động lòng.

Dù sao số tiền lớn như vậy, anh không tin có cô gái nào cự tuyệt đuợc.

Nửa ngày sau, môi cô mới rộ lên một nụ cười ác liệt.

“Anh thật sự muốn đền bù cho tôi sao?” Cô hỏi.

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Lúc này đầu cô đau muốn nứt ra. Chuyện ngày hôm qua mơ mơ màng màng nhanh chóng hiện ra trong đầu cô.Cô còn một nguyên bộ đồ ngày hôm qua, trừ trước ngực bị mở ra vài chiếc cúc thì vẫn chưa bị động đến chỗ nào.May mà mình mặc như ôm bom, không là đám đàn ông ghê tởm kia đã chạm vào mình rồi.Cố Niệm Niệm vừa rời khỏi khách sạn thì một chiếc Lincoln đen dừng ở đó.Có vẻ như đang đợi cô. Cô vừa xuất hiện, một tay vệ sĩ áo đen mở của xe ra. Đôi chân tinh tế mang giày cao gót tiếp đất, một người phụ nữ xinh đẹp không gì bì được bước ra.Người phụ nữ đó hơi lớn tuổi nhưng vẫn có phong thái hơn người, đẹp đến độ người khác phải ca thán.“Cố Niệm Niệm.” Lâm Thải Tình cố gắng nở nụ cuời ân cần.Cố Niệm Niệm sững sờ. Sao người phụ nữ này lại biết cô?“Bác đã biết quan hệ giữa cháu và con trai bác. Cháu yên tâm, Đình Vực sẽ chịu trách nhiệm với cháu, hai đứa sẽ sớm kết hôn thôi.” Lâm Thải Tình vừa cười vừa nói.Cố Niệm Niệm choáng váng.Cô lấy lại tinh thần, vừa định hỏi Đình Vực là ai thì bỗng phát hiện người phụ nữ này rất giống một người.Chính là người đàn ông đã cướp đi sự trong trắng quý giá của CÔ.Chẳng lẽ con trai của bà ấy là Đình Vực gì đó?Cô không ngờ người đàn ông này lại có một bà mẹ hiểu lý lẽ đến vậy, biết con mình chiếm tiện nghi của cô thì muốn con mình cưới cô ngay.Nhưng sao Cố Niệm Niệm có thể tùy tiện gả bừa được.Cô không thèm suy nghĩ đã từ chối: “Thôi ạ, cháu không muốn gả cho anh ta.”“Không gả sao?” Lâm Thải Tình cảm thấy mình vừa nghe được một chuyện khó tin.“Mẹ à, con đã nói là sẽ không kết hôn với cô ta, mẹ đừng phí công nữa.” Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.Không biết Ôn Đình Vực đã đứng sau lưng các cô từ bao giờ.Nói xong, anh kéo tay Cố Niệm Niệm đến một nơi không có ai.“Anh đừng có linh tinh, anh chưa nghe nói nam nữ thụ bất thân sao?” Cố Niệm Niệm giãy ra, tức giận trừng mắt nhìn Ôn Đình Vực.Mình vớ phải mặt hàng ôi thiu gì thế này.Không hiểu sao bị chiếm tiện nghi thì thôi đi, cô có đòi hỏi gì đâu, sao người đàn ông này cứ quấn mãi không đi.“Thụ thụ bất thân?” Ôn Đình Vực cười lạnh: “Cả người cô có chỗ nào mà tôi chưa chạm qua đây? Phẩy tay cái đã thành thụ thụ bất thân rồi?”“Anh!” Cố Niệm Niệm vô cùng tức giận.“Tôi sẽ không kết hôn với cô.” Ánh mắt Ôn Đình Vực âm trầm, giọng nói như sương sớm cuối thu, buốt đến tận xương.“Vậy thì tốt, tôi cũng vậy.” Cố Niệm Niệm nói.Ôn Đình Vực mím chặt môi mỏng, hơi có vẻ kinh ngạc.Anh vẫn cho rằng buổi sáng hôm ấy gặp là do Cố Niệm Niệm chuẩn bị trước.Đã sắp xếp như thế thì chắc chắn là có âm mưu, mà kết quả tốt nhất là gả vào nhà họ Ôn.Nhưng khi nãy cô nói chuyện với Lâm Thải Tình, Ôn Đình Vực cũng nghe thấy. Cô chẳng có vẻ gì là hứng thú với việc kết hôn với anh.Ôn Đình Vực hơi nghi ngờ.Nhìn Cố Niệm Niệm, đột nhiên nhớ lại tình cảnh cô uyển chuyển dưới thân mình vào sáng hôm qua.Trong lòng Ôn Đình Vực chợt nổi sóng.“Cô muốn gì, tôi có thể bù đắp cho cô.” Ôn Đình Vực nói.“Tấm chi phiếu hôm đó cô không cầm vì chê ít sao? Nếu như cô muốn thì có gấp trăm lần tôi cũng có thể cho cô.” Con người tĩnh mịch của Ôn Đình Vực thâm sâu mà lạnh lẽo.Mắt Cố Niệm Niệm híp lại thành vòng cung như trăng non.Ôn Đình Vực tưởng rằng cổ động lòng.Dù sao số tiền lớn như vậy, anh không tin có cô gái nào cự tuyệt đuợc.Nửa ngày sau, môi cô mới rộ lên một nụ cười ác liệt.“Anh thật sự muốn đền bù cho tôi sao?” Cô hỏi.

Chương 14: Anh Thật Sự Muốn Bồi Thường Cho Tôi Sao