Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 17: Tôi Cưới Cô Ấy, Khoản Bồi Thường Này Có Được Không

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Tập đoàn toàn cầu YS có một vị cao tầng bị viêm dạ dày, đã nhập viện rồi.Ôn Đình vực rất thương kẻ dưới mình, nên sau khi xong việc liền đến ngay bệnh viện thăm.Vị cao tầng này không sao cả, Ôn Đình Vực ở một lúc, định chào rồi đi.Còn Cố Niệm Niệm thì đang bị Chu Mỹ Ngọc và Cố Bân đưa đến bệnh viện.Cô liều mạng giãy dụa, nhưng sao thoát khỏi một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên được, cô vốn không phải đối thủ của họ.Người luôn bủn xỉn như Chu Mỹ Ngọc lần này lại vô cùng hào phóng, đến bệnh viện tốt nhất để vá lại, dù sao không hy sinh con thì sao bắt được sói.Lúc Cố Bân đi làm thủ tục, Cố Niệm Niệm nhân cơ hội trốn đi, nhưng vẫn bị Chu Mỹ Ngọc ngăn ở một góc trong cầu thang.“Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ không làm phẫu thuật chắp vả gì đó đâu!” Cố Niệm Niệm tuyệt vọng hét lớn.“Con đ* này, mày không đi cũng phải đi cho tao, nếu không thì lấy đâu ra tiền để mua nhà cho anh mày cưới vợ!” Chu Mỹ Ngọc dữ tợn nói.Giọng nữ đột nhiên truyền đến khiến đôi lòng mày tuấn tú của Ôn Đình Vực nhíu lại.Sao giọng nói này quen thuộc thế nhỉ?Chắc là không trùng hợp vậy đâu, Ôn Đình Vực nghĩ.Lại đụng phải cô ấy nữa, trêи đời này làm gì có sự việc trùng hợp đến vậy?Sau khi đến bệnh viện, có rất nhiều ánh mắt hướng đến Ôn Đình Vực.Dù sao vẻ ngoài của anh thu hút hơn rất nhiều so với những người đàn ông khác, cho nên sau khi rời khỏi phòng bệnh, Ôn Đình Vực cố tình đi thanh bộ.Không ngờ Vừa đến đầu bậc thang đã nghe thấy tiếng hét lớn.“Không đi cũng phải đi, chuyện này mày không có quyền quyết định!” Vẻ mặt Chu Mỹ Ngọc dữ tợn.Bà ta vốn vừa cao lại vừa béo, như một ngọn núi sừng sững che Cố Niệm Niệm lại.“Hôm qua đưa mày cho cậu Lưu, con đ* nhà máy chạy tao còn chưa tính sổ, mày lại dám phá thân. Không phải hôm qua mày ngủ với thằng linh tinh nào rồi chứ?” Chu Mỹ Ngọc nổi giận đùng đùng, nói.“Đúng thế!” Cố Niệm Niệm không hề yếu thế: “Tôi có ngủ với đàn ông linh tinh bậy bạ bên ngoài cũng không ngủ với thằng đàn nhà họ Lưu kia!”“Ha ha.” Chu Mỹ Ngọc cười lạnh: “Mày không ngủ cũng phải ngủ, mày mất màng rồi thì ngoan ngoãn đi vá lại cho tao! Nói đi, thằng đó là ai?”Chu Mỹ Ngọc vừa nảy ra một ý. Cố Niệm Niệm bị người khác phá thận, kiểu gì cũng phải dọa thằng đó một chút, chí ít phải lấy đủ tiền vá màng!“Tôi sẽ không nói cho bà biết!”“Mày có nói hay không?”“Tôi không nói!”“Con đ* nhà mày!” Chu Mỹ Ngọc vừa định tát Cố Niệm Niệm một phát thì tay bà ta đột nhiên bị giữ chặt.“Người phá thân cô ấy là tôi! Bà muốn tìm tôi sao?”Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.Chu Mỹ Ngọc sủng sốt mất một lúc.Người đàn ông trước mặt thân thể như ngọc, anh tuấn đến mức có thể khiến mọi phồn hoa trêи thế giới này đều ảm đạm phai mờ.Ánh mắt anh sắc lạnh, mang một khí thế vương giả, khiến người khác không khói thầm sợ hãi.Như làn sương lạnh lẽo âm thầm bao phủ khiến người khác rét run cả người.Chu Mỹ Ngọc lạnh cả lưng.Dù cho có là người ghê gớm như bà ta, lúc này cũng sợ đến mức không dám khóc một tiếng.Chu Mỹ Ngọc rúm người lại, rụt tay về: “Cậu chà đạp con gái nhà tôi thì phải bồi thường.”Mặt Ôn Đình Vực không chút biểu cảm: “Tôi cưới cô ấy, khoản bồi thường này được chứ?”Cả người Cố Niệm Niệm đều ngẩn cả ra.Cô còn chưa kịp lấy lại tinh thần vì người đàn ông này đột nhiên xuấ hiện thì nghe thấy anh nói muốn cưới cô?Sao lại thế?Mới sáng nay người đàn ông này không phải còn nói rằng sẽ không kết hôn với mình, sao mới chớp mắt đây đã muốn lấy mình rồi?Cố Niệm Niệm mơ hồ.Chu Mỹ Ngọc cũng ngờ cả ra, nhưng con mắt tinh rảnh của bà ta nhanh chóng đảo một cái.Một ý nghĩ to gan nhanh chóng hiện lên.

Tập đoàn toàn cầu YS có một vị cao tầng bị viêm dạ dày, đã nhập viện rồi.

Ôn Đình vực rất thương kẻ dưới mình, nên sau khi xong việc liền đến ngay bệnh viện thăm.

Vị cao tầng này không sao cả, Ôn Đình Vực ở một lúc, định chào rồi đi.

Còn Cố Niệm Niệm thì đang bị Chu Mỹ Ngọc và Cố Bân đưa đến bệnh viện.

Cô liều mạng giãy dụa, nhưng sao thoát khỏi một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên được, cô vốn không phải đối thủ của họ.

Người luôn bủn xỉn như Chu Mỹ Ngọc lần này lại vô cùng hào phóng, đến bệnh viện tốt nhất để vá lại, dù sao không hy sinh con thì sao bắt được sói.

Lúc Cố Bân đi làm thủ tục, Cố Niệm Niệm nhân cơ hội trốn đi, nhưng vẫn bị Chu Mỹ Ngọc ngăn ở một góc trong cầu thang.

“Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ không làm phẫu thuật chắp vả gì đó đâu!” Cố Niệm Niệm tuyệt vọng hét lớn.

“Con đ* này, mày không đi cũng phải đi cho tao, nếu không thì lấy đâu ra tiền để mua nhà cho anh mày cưới vợ!” Chu Mỹ Ngọc dữ tợn nói.

Giọng nữ đột nhiên truyền đến khiến đôi lòng mày tuấn tú của Ôn Đình Vực nhíu lại.

Sao giọng nói này quen thuộc thế nhỉ?

Chắc là không trùng hợp vậy đâu, Ôn Đình Vực nghĩ.

Lại đụng phải cô ấy nữa, trêи đời này làm gì có sự việc trùng hợp đến vậy?

Sau khi đến bệnh viện, có rất nhiều ánh mắt hướng đến Ôn Đình Vực.

Dù sao vẻ ngoài của anh thu hút hơn rất nhiều so với những người đàn ông khác, cho nên sau khi rời khỏi phòng bệnh, Ôn Đình Vực cố tình đi thanh bộ.

Không ngờ Vừa đến đầu bậc thang đã nghe thấy tiếng hét lớn.

“Không đi cũng phải đi, chuyện này mày không có quyền quyết định!” Vẻ mặt Chu Mỹ Ngọc dữ tợn.

Bà ta vốn vừa cao lại vừa béo, như một ngọn núi sừng sững che Cố Niệm Niệm lại.

“Hôm qua đưa mày cho cậu Lưu, con đ* nhà máy chạy tao còn chưa tính sổ, mày lại dám phá thân. Không phải hôm qua mày ngủ với thằng linh tinh nào rồi chứ?” Chu Mỹ Ngọc nổi giận đùng đùng, nói.

“Đúng thế!” Cố Niệm Niệm không hề yếu thế: “Tôi có ngủ với đàn ông linh tinh bậy bạ bên ngoài cũng không ngủ với thằng đàn nhà họ Lưu kia!”

“Ha ha.” Chu Mỹ Ngọc cười lạnh: “Mày không ngủ cũng phải ngủ, mày mất màng rồi thì ngoan ngoãn đi vá lại cho tao! Nói đi, thằng đó là ai?”

Chu Mỹ Ngọc vừa nảy ra một ý. Cố Niệm Niệm bị người khác phá thận, kiểu gì cũng phải dọa thằng đó một chút, chí ít phải lấy đủ tiền vá màng!

“Tôi sẽ không nói cho bà biết!”

“Mày có nói hay không?”

“Tôi không nói!”

“Con đ* nhà mày!” Chu Mỹ Ngọc vừa định tát Cố Niệm Niệm một phát thì tay bà ta đột nhiên bị giữ chặt.

“Người phá thân cô ấy là tôi! Bà muốn tìm tôi sao?”

Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.

Chu Mỹ Ngọc sủng sốt mất một lúc.

Người đàn ông trước mặt thân thể như ngọc, anh tuấn đến mức có thể khiến mọi phồn hoa trêи thế giới này đều ảm đạm phai mờ.

Ánh mắt anh sắc lạnh, mang một khí thế vương giả, khiến người khác không khói thầm sợ hãi.

Như làn sương lạnh lẽo âm thầm bao phủ khiến người khác rét run cả người.

Chu Mỹ Ngọc lạnh cả lưng.

Dù cho có là người ghê gớm như bà ta, lúc này cũng sợ đến mức không dám khóc một tiếng.

Chu Mỹ Ngọc rúm người lại, rụt tay về: “Cậu chà đạp con gái nhà tôi thì phải bồi thường.”

Mặt Ôn Đình Vực không chút biểu cảm: “Tôi cưới cô ấy, khoản bồi thường này được chứ?”

Cả người Cố Niệm Niệm đều ngẩn cả ra.

Cô còn chưa kịp lấy lại tinh thần vì người đàn ông này đột nhiên xuấ hiện thì nghe thấy anh nói muốn cưới cô?

Sao lại thế?

Mới sáng nay người đàn ông này không phải còn nói rằng sẽ không kết hôn với mình, sao mới chớp mắt đây đã muốn lấy mình rồi?

Cố Niệm Niệm mơ hồ.

Chu Mỹ Ngọc cũng ngờ cả ra, nhưng con mắt tinh rảnh của bà ta nhanh chóng đảo một cái.

Một ý nghĩ to gan nhanh chóng hiện lên.

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Tập đoàn toàn cầu YS có một vị cao tầng bị viêm dạ dày, đã nhập viện rồi.Ôn Đình vực rất thương kẻ dưới mình, nên sau khi xong việc liền đến ngay bệnh viện thăm.Vị cao tầng này không sao cả, Ôn Đình Vực ở một lúc, định chào rồi đi.Còn Cố Niệm Niệm thì đang bị Chu Mỹ Ngọc và Cố Bân đưa đến bệnh viện.Cô liều mạng giãy dụa, nhưng sao thoát khỏi một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên được, cô vốn không phải đối thủ của họ.Người luôn bủn xỉn như Chu Mỹ Ngọc lần này lại vô cùng hào phóng, đến bệnh viện tốt nhất để vá lại, dù sao không hy sinh con thì sao bắt được sói.Lúc Cố Bân đi làm thủ tục, Cố Niệm Niệm nhân cơ hội trốn đi, nhưng vẫn bị Chu Mỹ Ngọc ngăn ở một góc trong cầu thang.“Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ không làm phẫu thuật chắp vả gì đó đâu!” Cố Niệm Niệm tuyệt vọng hét lớn.“Con đ* này, mày không đi cũng phải đi cho tao, nếu không thì lấy đâu ra tiền để mua nhà cho anh mày cưới vợ!” Chu Mỹ Ngọc dữ tợn nói.Giọng nữ đột nhiên truyền đến khiến đôi lòng mày tuấn tú của Ôn Đình Vực nhíu lại.Sao giọng nói này quen thuộc thế nhỉ?Chắc là không trùng hợp vậy đâu, Ôn Đình Vực nghĩ.Lại đụng phải cô ấy nữa, trêи đời này làm gì có sự việc trùng hợp đến vậy?Sau khi đến bệnh viện, có rất nhiều ánh mắt hướng đến Ôn Đình Vực.Dù sao vẻ ngoài của anh thu hút hơn rất nhiều so với những người đàn ông khác, cho nên sau khi rời khỏi phòng bệnh, Ôn Đình Vực cố tình đi thanh bộ.Không ngờ Vừa đến đầu bậc thang đã nghe thấy tiếng hét lớn.“Không đi cũng phải đi, chuyện này mày không có quyền quyết định!” Vẻ mặt Chu Mỹ Ngọc dữ tợn.Bà ta vốn vừa cao lại vừa béo, như một ngọn núi sừng sững che Cố Niệm Niệm lại.“Hôm qua đưa mày cho cậu Lưu, con đ* nhà máy chạy tao còn chưa tính sổ, mày lại dám phá thân. Không phải hôm qua mày ngủ với thằng linh tinh nào rồi chứ?” Chu Mỹ Ngọc nổi giận đùng đùng, nói.“Đúng thế!” Cố Niệm Niệm không hề yếu thế: “Tôi có ngủ với đàn ông linh tinh bậy bạ bên ngoài cũng không ngủ với thằng đàn nhà họ Lưu kia!”“Ha ha.” Chu Mỹ Ngọc cười lạnh: “Mày không ngủ cũng phải ngủ, mày mất màng rồi thì ngoan ngoãn đi vá lại cho tao! Nói đi, thằng đó là ai?”Chu Mỹ Ngọc vừa nảy ra một ý. Cố Niệm Niệm bị người khác phá thận, kiểu gì cũng phải dọa thằng đó một chút, chí ít phải lấy đủ tiền vá màng!“Tôi sẽ không nói cho bà biết!”“Mày có nói hay không?”“Tôi không nói!”“Con đ* nhà mày!” Chu Mỹ Ngọc vừa định tát Cố Niệm Niệm một phát thì tay bà ta đột nhiên bị giữ chặt.“Người phá thân cô ấy là tôi! Bà muốn tìm tôi sao?”Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên.Chu Mỹ Ngọc sủng sốt mất một lúc.Người đàn ông trước mặt thân thể như ngọc, anh tuấn đến mức có thể khiến mọi phồn hoa trêи thế giới này đều ảm đạm phai mờ.Ánh mắt anh sắc lạnh, mang một khí thế vương giả, khiến người khác không khói thầm sợ hãi.Như làn sương lạnh lẽo âm thầm bao phủ khiến người khác rét run cả người.Chu Mỹ Ngọc lạnh cả lưng.Dù cho có là người ghê gớm như bà ta, lúc này cũng sợ đến mức không dám khóc một tiếng.Chu Mỹ Ngọc rúm người lại, rụt tay về: “Cậu chà đạp con gái nhà tôi thì phải bồi thường.”Mặt Ôn Đình Vực không chút biểu cảm: “Tôi cưới cô ấy, khoản bồi thường này được chứ?”Cả người Cố Niệm Niệm đều ngẩn cả ra.Cô còn chưa kịp lấy lại tinh thần vì người đàn ông này đột nhiên xuấ hiện thì nghe thấy anh nói muốn cưới cô?Sao lại thế?Mới sáng nay người đàn ông này không phải còn nói rằng sẽ không kết hôn với mình, sao mới chớp mắt đây đã muốn lấy mình rồi?Cố Niệm Niệm mơ hồ.Chu Mỹ Ngọc cũng ngờ cả ra, nhưng con mắt tinh rảnh của bà ta nhanh chóng đảo một cái.Một ý nghĩ to gan nhanh chóng hiện lên.

Chương 17: Tôi Cưới Cô Ấy, Khoản Bồi Thường Này Có Được Không