Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 51: Ôn đình vực đen mặt

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Ôn Đình Vực rũ mắt thì phát hiện ngay hai tay Cố Niệm Niệm ôm lấy mình.Anh cẩn thận cầm cánh tay Cố Niệm Niệm đặt về lại, tình cờ đối diện khuôn mặt ngủ say của cô.Bộ dáng Cố Niệm Niệm ngủ thật ngây thơ, cô vốn dĩ lớn lên trông có hơi trẻ con, khi nhắm mắt nét đa tình giữa hai đầu lông mày cũng biến mất, càng giống đứa trẻ hơn.Lúc này Cố Niệm Niệm đột nhiên ưỡn người về phía trước, hai tay lần nữa ôm lấy anh."Đừng đánh tôi... Cầu xin các người, làm ơn đừng đánh tôi. Mấy người đều là người xấu!" Trong lúc ngủ mơ Cố Niệm Niệmni non.Hô hấp của Ôn Đình Vực hơi ngung lại.Đừng đánh cô? Ôn Đình Vực nhớ tới người nhà Cố Niệm Niệm, có người mẹ như vậy, nếu bà ta thường xuyên đánh cô cũng không có gì lạ.Anh vỗ về cánh tay Cố Niệm Niệm để trấn an, mới phát hiện cánh tay cô gầy hết sức."Mặt ngúa, thật ngúa." Cố Niệm Niệm lại nỉ non tiếp, vươn tay cào lên mặt một phát, trên mặt lập tức xuất hiện một vệt máu mờ mờ.Hai đầu lông mày Ôn Đình Vực nhảy dựng, cô gái này thật sự quá ngu ngốc.Anh lấy tay cô ra, Cố Niệm Niệm lại không muốn dùng: "Thật ngứa, ngứa quá." Cô nhắm mắt nói.Da thịt của Cố Niệm Niệm rất non mềm, sờ trong tay hệt như tơ lụa thượng hạng, bóng loáng."Không phải... chỗ này..." Cố Niệm Niệm lầm bầm.Ôn Đình Vực nghe không rõ bèn cúi người xuống: "Cô nói cái gì?"Cố Niệm Niệm nhíu mày trong lúc mơ màng chuyển đầu.Cả người Ôn Đình Vực trì độn, cảm nhận cánh môi Cố Niệm Niệm đối diện với mình, chỉ cần bản thân cúi thấp thêm chút nữa là môi hai người có thể chạm vào nhau.Hơi thời của Ôn Đình Vực trở nên nặng nề hơn, ánh mắt anh thâm thuý nhìn chằm chằm môi Cố Niệm Niệm.Cánh môi cô mọng nước, mềm mềm và hồng hào như quả đảo.Chỗ này anh đã từng hôn và nhấm nháp qua cho nên biết rõ tư vị kia tốt đẹp lại mê người đến cỡ nào, hiện giờ cánh môi ấy lạingay trước mặt mình, chỉ cần cúi thấp chút thôi là có thể nhấm nháp mỹ vị như rượu nguyên chất.Khi tâm trí anh đang đấu tranh kịch liệt thì Cố Niệm Niệm lại xoay đầu với biên độ lớn.Lúc chuyển đầu môi cô vừa khéo sượt qua môi Ôn Đình Vực, loại cảm giác khác thường kia làm cả người anh chấn động.Trong nháy mắt như có một luồng điện chạy khắp cơ thể, đầu ngón tay của Ôn Đình Vực bất giác tê dại.Cũng may Cố Niệm Niệm vừa mới xoay đầu không có quay mặt về phía mình, Ôn Đình Vực đúng thẳng người dậy, ổn định tinh thần.Anh và Cố Niệm Niệm chỉ là vợ chồng trên hợp đồng, anh không thể giấu đổ bìm leo được.Ôn Đình Vực dời toàn bộ tâm tư vào e-mail trên di động, không tiếp tục quan tâm đến Cố Niệm Niệm.Ngày hôm sau lúc Cố Niệm Niệm thức dậy lập tức nhìn thấy Ôn Đình Vực ngồi bên mép giường xem di động.Ánh mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua rèm của chiếu lên người anh, dường như phủ lên một vầng sáng mờ ảo, khiến Ôn Đình Vợc trông càng thêm đẹp trai.Mặt mày anh sâu sắc, ngũ quan lại tinh xảo như điêu khắc, có một loại khí thế anh tuấn bục người.Trong giây lát Cố Niệm Niệm nhìn đến ngây người.Lúc này Ôn Đình Vực mới phát hiện Cố Niệm Niệm tỉnh, một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía Cố Niệm Niệm."Anh ngồi như vậy cả đêm luôn sao?" Cố Niệm Niệm có hơi xấu hổ với hành động hoa si vừa rồi, tìm lời nói che dấu sự xấu hổ của bản thân."Ừ." Ôn Đình Vực xoa xoa chỗ giữa hai đầu lông mày, có hơi mệt mỏi.Tối hôm qua anh ngồi ở đây suốt đêm để xem e-mail và trả lời, phê duyệt chỉ thị."Xem phim cấm hay là truyện người lớn mà có thể xem hăng say cả buổi tối thế." Cố Niệm Niệm hỏi không cần suy nghĩ.Nháy mắt, mặt Ôn Đình Vực tối sầm.

Ôn Đình Vực rũ mắt thì phát hiện ngay hai tay Cố Niệm Niệm ôm lấy mình.Anh cẩn thận cầm cánh tay Cố Niệm Niệm đặt về lại, tình cờ đối diện khuôn mặt ngủ say của cô.Bộ dáng Cố Niệm Niệm ngủ thật ngây thơ, cô vốn dĩ lớn lên trông có hơi trẻ con, khi nhắm mắt nét đa tình giữa hai đầu lông mày cũng biến mất, càng giống đứa trẻ hơn.Lúc này Cố Niệm Niệm đột nhiên ưỡn người về phía trước, hai tay lần nữa ôm lấy anh."Đừng đánh tôi... Cầu xin các người, làm ơn đừng đánh tôi. Mấy người đều là người xấu!" Trong lúc ngủ mơ Cố Niệm Niệmni non.Hô hấp của Ôn Đình Vực hơi ngung lại.Đừng đánh cô? Ôn Đình Vực nhớ tới người nhà Cố Niệm Niệm, có người mẹ như vậy, nếu bà ta thường xuyên đánh cô cũng không có gì lạ.Anh vỗ về cánh tay Cố Niệm Niệm để trấn an, mới phát hiện cánh tay cô gầy hết sức."Mặt ngúa, thật ngúa." Cố Niệm Niệm lại nỉ non tiếp, vươn tay cào lên mặt một phát, trên mặt lập tức xuất hiện một vệt máu mờ mờ.Hai đầu lông mày Ôn Đình Vực nhảy dựng, cô gái này thật sự quá ngu ngốc.Anh lấy tay cô ra, Cố Niệm Niệm lại không muốn dùng: "Thật ngứa, ngứa quá." Cô nhắm mắt nói.Da thịt của Cố Niệm Niệm rất non mềm, sờ trong tay hệt như tơ lụa thượng hạng, bóng loáng."Không phải... chỗ này..." Cố Niệm Niệm lầm bầm.Ôn Đình Vực nghe không rõ bèn cúi người xuống: "Cô nói cái gì?"Cố Niệm Niệm nhíu mày trong lúc mơ màng chuyển đầu.Cả người Ôn Đình Vực trì độn, cảm nhận cánh môi Cố Niệm Niệm đối diện với mình, chỉ cần bản thân cúi thấp thêm chút nữa là môi hai người có thể chạm vào nhau.Hơi thời của Ôn Đình Vực trở nên nặng nề hơn, ánh mắt anh thâm thuý nhìn chằm chằm môi Cố Niệm Niệm.Cánh môi cô mọng nước, mềm mềm và hồng hào như quả đảo.Chỗ này anh đã từng hôn và nhấm nháp qua cho nên biết rõ tư vị kia tốt đẹp lại mê người đến cỡ nào, hiện giờ cánh môi ấy lạingay trước mặt mình, chỉ cần cúi thấp chút thôi là có thể nhấm nháp mỹ vị như rượu nguyên chất.Khi tâm trí anh đang đấu tranh kịch liệt thì Cố Niệm Niệm lại xoay đầu với biên độ lớn.Lúc chuyển đầu môi cô vừa khéo sượt qua môi Ôn Đình Vực, loại cảm giác khác thường kia làm cả người anh chấn động.Trong nháy mắt như có một luồng điện chạy khắp cơ thể, đầu ngón tay của Ôn Đình Vực bất giác tê dại.Cũng may Cố Niệm Niệm vừa mới xoay đầu không có quay mặt về phía mình, Ôn Đình Vực đúng thẳng người dậy, ổn định tinh thần.Anh và Cố Niệm Niệm chỉ là vợ chồng trên hợp đồng, anh không thể giấu đổ bìm leo được.Ôn Đình Vực dời toàn bộ tâm tư vào e-mail trên di động, không tiếp tục quan tâm đến Cố Niệm Niệm.Ngày hôm sau lúc Cố Niệm Niệm thức dậy lập tức nhìn thấy Ôn Đình Vực ngồi bên mép giường xem di động.Ánh mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua rèm của chiếu lên người anh, dường như phủ lên một vầng sáng mờ ảo, khiến Ôn Đình Vợc trông càng thêm đẹp trai.Mặt mày anh sâu sắc, ngũ quan lại tinh xảo như điêu khắc, có một loại khí thế anh tuấn bục người.Trong giây lát Cố Niệm Niệm nhìn đến ngây người.Lúc này Ôn Đình Vực mới phát hiện Cố Niệm Niệm tỉnh, một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía Cố Niệm Niệm."Anh ngồi như vậy cả đêm luôn sao?" Cố Niệm Niệm có hơi xấu hổ với hành động hoa si vừa rồi, tìm lời nói che dấu sự xấu hổ của bản thân."Ừ." Ôn Đình Vực xoa xoa chỗ giữa hai đầu lông mày, có hơi mệt mỏi.Tối hôm qua anh ngồi ở đây suốt đêm để xem e-mail và trả lời, phê duyệt chỉ thị."Xem phim cấm hay là truyện người lớn mà có thể xem hăng say cả buổi tối thế." Cố Niệm Niệm hỏi không cần suy nghĩ.Nháy mắt, mặt Ôn Đình Vực tối sầm.

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Ôn Đình Vực rũ mắt thì phát hiện ngay hai tay Cố Niệm Niệm ôm lấy mình.Anh cẩn thận cầm cánh tay Cố Niệm Niệm đặt về lại, tình cờ đối diện khuôn mặt ngủ say của cô.Bộ dáng Cố Niệm Niệm ngủ thật ngây thơ, cô vốn dĩ lớn lên trông có hơi trẻ con, khi nhắm mắt nét đa tình giữa hai đầu lông mày cũng biến mất, càng giống đứa trẻ hơn.Lúc này Cố Niệm Niệm đột nhiên ưỡn người về phía trước, hai tay lần nữa ôm lấy anh."Đừng đánh tôi... Cầu xin các người, làm ơn đừng đánh tôi. Mấy người đều là người xấu!" Trong lúc ngủ mơ Cố Niệm Niệmni non.Hô hấp của Ôn Đình Vực hơi ngung lại.Đừng đánh cô? Ôn Đình Vực nhớ tới người nhà Cố Niệm Niệm, có người mẹ như vậy, nếu bà ta thường xuyên đánh cô cũng không có gì lạ.Anh vỗ về cánh tay Cố Niệm Niệm để trấn an, mới phát hiện cánh tay cô gầy hết sức."Mặt ngúa, thật ngúa." Cố Niệm Niệm lại nỉ non tiếp, vươn tay cào lên mặt một phát, trên mặt lập tức xuất hiện một vệt máu mờ mờ.Hai đầu lông mày Ôn Đình Vực nhảy dựng, cô gái này thật sự quá ngu ngốc.Anh lấy tay cô ra, Cố Niệm Niệm lại không muốn dùng: "Thật ngứa, ngứa quá." Cô nhắm mắt nói.Da thịt của Cố Niệm Niệm rất non mềm, sờ trong tay hệt như tơ lụa thượng hạng, bóng loáng."Không phải... chỗ này..." Cố Niệm Niệm lầm bầm.Ôn Đình Vực nghe không rõ bèn cúi người xuống: "Cô nói cái gì?"Cố Niệm Niệm nhíu mày trong lúc mơ màng chuyển đầu.Cả người Ôn Đình Vực trì độn, cảm nhận cánh môi Cố Niệm Niệm đối diện với mình, chỉ cần bản thân cúi thấp thêm chút nữa là môi hai người có thể chạm vào nhau.Hơi thời của Ôn Đình Vực trở nên nặng nề hơn, ánh mắt anh thâm thuý nhìn chằm chằm môi Cố Niệm Niệm.Cánh môi cô mọng nước, mềm mềm và hồng hào như quả đảo.Chỗ này anh đã từng hôn và nhấm nháp qua cho nên biết rõ tư vị kia tốt đẹp lại mê người đến cỡ nào, hiện giờ cánh môi ấy lạingay trước mặt mình, chỉ cần cúi thấp chút thôi là có thể nhấm nháp mỹ vị như rượu nguyên chất.Khi tâm trí anh đang đấu tranh kịch liệt thì Cố Niệm Niệm lại xoay đầu với biên độ lớn.Lúc chuyển đầu môi cô vừa khéo sượt qua môi Ôn Đình Vực, loại cảm giác khác thường kia làm cả người anh chấn động.Trong nháy mắt như có một luồng điện chạy khắp cơ thể, đầu ngón tay của Ôn Đình Vực bất giác tê dại.Cũng may Cố Niệm Niệm vừa mới xoay đầu không có quay mặt về phía mình, Ôn Đình Vực đúng thẳng người dậy, ổn định tinh thần.Anh và Cố Niệm Niệm chỉ là vợ chồng trên hợp đồng, anh không thể giấu đổ bìm leo được.Ôn Đình Vực dời toàn bộ tâm tư vào e-mail trên di động, không tiếp tục quan tâm đến Cố Niệm Niệm.Ngày hôm sau lúc Cố Niệm Niệm thức dậy lập tức nhìn thấy Ôn Đình Vực ngồi bên mép giường xem di động.Ánh mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua rèm của chiếu lên người anh, dường như phủ lên một vầng sáng mờ ảo, khiến Ôn Đình Vợc trông càng thêm đẹp trai.Mặt mày anh sâu sắc, ngũ quan lại tinh xảo như điêu khắc, có một loại khí thế anh tuấn bục người.Trong giây lát Cố Niệm Niệm nhìn đến ngây người.Lúc này Ôn Đình Vực mới phát hiện Cố Niệm Niệm tỉnh, một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía Cố Niệm Niệm."Anh ngồi như vậy cả đêm luôn sao?" Cố Niệm Niệm có hơi xấu hổ với hành động hoa si vừa rồi, tìm lời nói che dấu sự xấu hổ của bản thân."Ừ." Ôn Đình Vực xoa xoa chỗ giữa hai đầu lông mày, có hơi mệt mỏi.Tối hôm qua anh ngồi ở đây suốt đêm để xem e-mail và trả lời, phê duyệt chỉ thị."Xem phim cấm hay là truyện người lớn mà có thể xem hăng say cả buổi tối thế." Cố Niệm Niệm hỏi không cần suy nghĩ.Nháy mắt, mặt Ôn Đình Vực tối sầm.

Chương 51: Ôn đình vực đen mặt