Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 887: Tâm hồn thiếu nữ run rẩy

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dương Thanh cũng chưa gặp phải những tình huống này, từ trước tới nay Tần Thanh Tâm rất tin tưởng anh.Anh cũng không quen nói dối, bởi vậy Tần Thanh Tâm vừa hỏi như vậy, anh nhất thời hoảng hốt."Hình như có người phụ nữ đi ngang qua bị sái chân, anh thấy bên kia có rất nhiều người đang giúp đỡ cô ta".Dương Thanh sợ Tần Thanh Tâm suy nghĩ lung tung, đành lựa chọn nói dối cô.Đây là lần đầu tiên anh nói dối Tần Thanh Tâm, nhưng vừa nói xong ngay cả anh cũng thấy chẳng đáng tin chút nào.Tần Thanh Tâm ở đầu điện thoại bên kia càng thêm thất vọng.Tiếng thét lúc nãy rõ ràng là đang ở ngay bên cạnh Dương Thanh.Điều quan trọng nhất là trước đó Dương Thanh nói rất tự tin, nhưng bây giờ giọng anh rất yếu ớt.Rõ ràng là đang chột dạ."Được, em biết rồi, vậy anh làm xong nhớ về nhà sớm".Tần Thanh Tâm cố gắng đè nén lửa giận, bình tĩnh nói."Dương Thanh, anh có thể giúp tôi một chút không? Hình như tôi bị trật chân rồi? Nền phòng tắm trơn quá, tôi không đứng lên đươc".Tần Thanh Tâm vẫn chưa cúp điện thoại, tiếng cầu cứu của Hạ Hà lại vang lên lần nữa.Dương Thanh cũng không phát hiện anh chưa cúp điện thoại, vội vàng nói: "Tôi đến đây!"Cùng lúc đó, bên trong dinh thự Vân Phong.Bàn tay đang siết chặt điện thoại của Tần Thanh Tâm bỗng run lên, trong mắt ngập tràn khó tin.Cho dù lời nói lúc nãy của Dương Thanh đầy rẫy sơ hở, nhưng cô vẫn bằng lòng tin anh.Nhưng trước khi cúp điện thoại cô rõ ràng nghe được giọng nói của phụ nữ.Mấu chốt là trong lời nói lúc nãy của người phụ nữ kia còn có mấy từ rất quan trọng."Trật chân", "Phòng tắm", "Không đứng lên được".Không phải điều này đã chứng tỏ Dương Thanh đang ở trong khách sạn với người phụ nữ khác sao?Người phụ nữ đang tắm, kết quả trượt chân té xuống không đứng lên được, nêu phải cầu cứu Dương Thanh.Điều khiến cô sụp đổ nhất là khi người phụ nữ kia nhờ Dương Thanh giúp đỡ, anh đã nói không chút do dự: "Tôi đến đây!"Tần Thanh Tâm không nói gì, chỉ ôm chặt con gái vào lòng.Cùng lúc đó trong khách sạn, sau khi Dương Thanh nghe được tiếng kêu cứu của Hạ Hà thì vọt ngay vào phòng tắm.Góc độ mà cô ta ngã xuống rất trùng hợp, đó là úp mặt xuống đất.Mà phía dưới mặt cô là thành bồn tắm.Cô ta đột ngột mở mắt ra, trong tầm mắt hiện lên một khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, nhất thời cô ta không dời mắt được nữa, tâm hồn thiếu nữ run rẩy.- ---------------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dương Thanh cũng chưa gặp phải những tình huống này, từ trước tới nay Tần Thanh Tâm rất tin tưởng anh.

Anh cũng không quen nói dối, bởi vậy Tần Thanh Tâm vừa hỏi như vậy, anh nhất thời hoảng hốt.

"Hình như có người phụ nữ đi ngang qua bị sái chân, anh thấy bên kia có rất nhiều người đang giúp đỡ cô ta".

Dương Thanh sợ Tần Thanh Tâm suy nghĩ lung tung, đành lựa chọn nói dối cô.

Đây là lần đầu tiên anh nói dối Tần Thanh Tâm, nhưng vừa nói xong ngay cả anh cũng thấy chẳng đáng tin chút nào.

Tần Thanh Tâm ở đầu điện thoại bên kia càng thêm thất vọng.

Tiếng thét lúc nãy rõ ràng là đang ở ngay bên cạnh Dương Thanh.

Điều quan trọng nhất là trước đó Dương Thanh nói rất tự tin, nhưng bây giờ giọng anh rất yếu ớt.

Rõ ràng là đang chột dạ.

"Được, em biết rồi, vậy anh làm xong nhớ về nhà sớm".

Tần Thanh Tâm cố gắng đè nén lửa giận, bình tĩnh nói.

"Dương Thanh, anh có thể giúp tôi một chút không? Hình như tôi bị trật chân rồi? Nền phòng tắm trơn quá, tôi không đứng lên đươc".

Tần Thanh Tâm vẫn chưa cúp điện thoại, tiếng cầu cứu của Hạ Hà lại vang lên lần nữa.

Dương Thanh cũng không phát hiện anh chưa cúp điện thoại, vội vàng nói: "Tôi đến đây!"

Cùng lúc đó, bên trong dinh thự Vân Phong.

Bàn tay đang siết chặt điện thoại của Tần Thanh Tâm bỗng run lên, trong mắt ngập tràn khó tin.

Cho dù lời nói lúc nãy của Dương Thanh đầy rẫy sơ hở, nhưng cô vẫn bằng lòng tin anh.

Nhưng trước khi cúp điện thoại cô rõ ràng nghe được giọng nói của phụ nữ.

Mấu chốt là trong lời nói lúc nãy của người phụ nữ kia còn có mấy từ rất quan trọng.

"Trật chân", "Phòng tắm", "Không đứng lên được".

Không phải điều này đã chứng tỏ Dương Thanh đang ở trong khách sạn với người phụ nữ khác sao?

Người phụ nữ đang tắm, kết quả trượt chân té xuống không đứng lên được, nêu phải cầu cứu Dương Thanh.

Điều khiến cô sụp đổ nhất là khi người phụ nữ kia nhờ Dương Thanh giúp đỡ, anh đã nói không chút do dự: "Tôi đến đây!"

Tần Thanh Tâm không nói gì, chỉ ôm chặt con gái vào lòng.

Cùng lúc đó trong khách sạn, sau khi Dương Thanh nghe được tiếng kêu cứu của Hạ Hà thì vọt ngay vào phòng tắm.

Image removed.

Góc độ mà cô ta ngã xuống rất trùng hợp, đó là úp mặt xuống đất.

Mà phía dưới mặt cô là thành bồn tắm.

Image removed.

Cô ta đột ngột mở mắt ra, trong tầm mắt hiện lên một khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, nhất thời cô ta không dời mắt được nữa, tâm hồn thiếu nữ run rẩy.

- ---------------------------

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dương Thanh cũng chưa gặp phải những tình huống này, từ trước tới nay Tần Thanh Tâm rất tin tưởng anh.Anh cũng không quen nói dối, bởi vậy Tần Thanh Tâm vừa hỏi như vậy, anh nhất thời hoảng hốt."Hình như có người phụ nữ đi ngang qua bị sái chân, anh thấy bên kia có rất nhiều người đang giúp đỡ cô ta".Dương Thanh sợ Tần Thanh Tâm suy nghĩ lung tung, đành lựa chọn nói dối cô.Đây là lần đầu tiên anh nói dối Tần Thanh Tâm, nhưng vừa nói xong ngay cả anh cũng thấy chẳng đáng tin chút nào.Tần Thanh Tâm ở đầu điện thoại bên kia càng thêm thất vọng.Tiếng thét lúc nãy rõ ràng là đang ở ngay bên cạnh Dương Thanh.Điều quan trọng nhất là trước đó Dương Thanh nói rất tự tin, nhưng bây giờ giọng anh rất yếu ớt.Rõ ràng là đang chột dạ."Được, em biết rồi, vậy anh làm xong nhớ về nhà sớm".Tần Thanh Tâm cố gắng đè nén lửa giận, bình tĩnh nói."Dương Thanh, anh có thể giúp tôi một chút không? Hình như tôi bị trật chân rồi? Nền phòng tắm trơn quá, tôi không đứng lên đươc".Tần Thanh Tâm vẫn chưa cúp điện thoại, tiếng cầu cứu của Hạ Hà lại vang lên lần nữa.Dương Thanh cũng không phát hiện anh chưa cúp điện thoại, vội vàng nói: "Tôi đến đây!"Cùng lúc đó, bên trong dinh thự Vân Phong.Bàn tay đang siết chặt điện thoại của Tần Thanh Tâm bỗng run lên, trong mắt ngập tràn khó tin.Cho dù lời nói lúc nãy của Dương Thanh đầy rẫy sơ hở, nhưng cô vẫn bằng lòng tin anh.Nhưng trước khi cúp điện thoại cô rõ ràng nghe được giọng nói của phụ nữ.Mấu chốt là trong lời nói lúc nãy của người phụ nữ kia còn có mấy từ rất quan trọng."Trật chân", "Phòng tắm", "Không đứng lên được".Không phải điều này đã chứng tỏ Dương Thanh đang ở trong khách sạn với người phụ nữ khác sao?Người phụ nữ đang tắm, kết quả trượt chân té xuống không đứng lên được, nêu phải cầu cứu Dương Thanh.Điều khiến cô sụp đổ nhất là khi người phụ nữ kia nhờ Dương Thanh giúp đỡ, anh đã nói không chút do dự: "Tôi đến đây!"Tần Thanh Tâm không nói gì, chỉ ôm chặt con gái vào lòng.Cùng lúc đó trong khách sạn, sau khi Dương Thanh nghe được tiếng kêu cứu của Hạ Hà thì vọt ngay vào phòng tắm.Góc độ mà cô ta ngã xuống rất trùng hợp, đó là úp mặt xuống đất.Mà phía dưới mặt cô là thành bồn tắm.Cô ta đột ngột mở mắt ra, trong tầm mắt hiện lên một khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, nhất thời cô ta không dời mắt được nữa, tâm hồn thiếu nữ run rẩy.- ---------------------------

Chương 887: Tâm hồn thiếu nữ run rẩy