Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 936: Chán sống lắm à

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tay bắn tỉa, bắn cho tôi, bắn ngay cho tôi!”Quan Hân tức giận quát.Nhưng tiếng súng vẫn không vang lên, ngay cả chấm đỏ cũng hoàn toàn biến mất.Lúc này, ngay cả Dương Thanh cũng không nhịn được mà nhíu mày.Bởi vì anh c*̃ng không hiểu sao mười hai tay súng bắn tỉa kia bỗng không có động tĩnh gì nữa.“Các người xông lên g**t ch*t tên khốn kiếp này cho tôi!” Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!Quan Hân lại quát lên với mười mấy vệ sĩ.Nhưng đúng lúc này, một hơi thở mạnh mẽ bỗng ập tới.“Rầm rầm rầm!”Chỉ một giây sau, mười mấy vệ sĩ nhà họ Quan đã ngã lăn ra đất.Còn Dương Thanh thì vẫn đứng im, không hề ra tay.Thấy cảnh tượng này, Quan Hân trợn tròn mắt, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi và không dám tin.“Con cháu nhà họ Quan ngày càng ngông cuồng đấy nhỉ”. Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!Một lão già mặc áo vải màu xám bỗng xuất hiện, hờ hững nhìn chằm chằm vào Quan Hân.“Ông Đỗ!”Lão già đang chắn trước mặt Quan Hân lập tức hô lên kinh ngạc.Người vừa giúp Dương Thanh giải quyết hết đám vệ sĩ nhà họ Quan không phải ai xa lạ, chính là ông Đỗ của nhà họ Tiết.Dương Thanh hơi híp mắt, ông Đỗ này thú vị thật, không ngờ lão ta lại chủ động chạy đến để giải quyết phiền phức giúp anh.Rõ ràng mười hai tay bắn tỉa vừa rồi cũng đã bị lão ta giải quyết.Quan Hân cũng không nhận ra ông Đỗ, chỉ nghĩ ông Đỗ là trợ thủ do Dương Thanh gọi tới, lập tức giận dữ nói.“Mau im đi!”Lão già nhà họ Quan lập tức cảm thấy người lạnh toát, vội ngăn cản.Sỉ nhục ông Đỗ cũng không khác gì sỉ nhục Tiết Vương, cho dù ông Đỗ giết Quan Hân ngay, Quan Vương cũng không thể nói gì.Lão già nhà họ Quan vội nói.“Hừ!”Ông Đỗ không nói gì, chỉ hơi nhích chân, bóng dáng lão ta lập tức biến mất.“Bốp!”Ngay sau đó, tiếng bạt tai bỗng vang lên, Quan Hân lập tức bị đánh bay đi, trong miệng toàn máu.Nếu ông Đỗ không nương tay, cái tát này đã đủ để lấy mạng Quan Hân rồi.Quan Hân có vẻ rất không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi.Quan Duyệt nhanh chóng được đưa ra ngoài. Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!Nhưng khi nhìn thấy Quan Duyệt, Dương Thanh rất tức giận.“Cô chán sống lắm à?”Dương Thanh chợt quát: “Nếu vậy thì tôi sẽ giúp cô!”Ngay sau đó, anh đã xuất hiện trước mặt Quan Hân, tóm lấy cổ cô ta rồi nhấc bổng lên.Lão già nhà họ Quan còn chưa kịp phản ứng gì thì chủ nhân đã bị người ta xách cổ lên, chuyện này khiến lão ta rất sợ hãi.Đến giờ lão ta mới nhận ra, người thanh niên trước mặt đáng sợ tới mức nào.- ---------------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Tay bắn tỉa, bắn cho tôi, bắn ngay cho tôi!”

Quan Hân tức giận quát.

Nhưng tiếng súng vẫn không vang lên, ngay cả chấm đỏ cũng hoàn toàn biến mất.

Lúc này, ngay cả Dương Thanh cũng không nhịn được mà nhíu mày.

Bởi vì anh c*̃ng không hiểu sao mười hai tay súng bắn tỉa kia bỗng không có động tĩnh gì nữa.

“Các người xông lên g**t ch*t tên khốn kiếp này cho tôi!” Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Quan Hân lại quát lên với mười mấy vệ sĩ.

Nhưng đúng lúc này, một hơi thở mạnh mẽ bỗng ập tới.

“Rầm rầm rầm!”

Chỉ một giây sau, mười mấy vệ sĩ nhà họ Quan đã ngã lăn ra đất.

Còn Dương Thanh thì vẫn đứng im, không hề ra tay.

Thấy cảnh tượng này, Quan Hân trợn tròn mắt, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi và không dám tin.

“Con cháu nhà họ Quan ngày càng ngông cuồng đấy nhỉ”. Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

Một lão già mặc áo vải màu xám bỗng xuất hiện, hờ hững nhìn chằm chằm vào Quan Hân.

“Ông Đỗ!”

Lão già đang chắn trước mặt Quan Hân lập tức hô lên kinh ngạc.

Người vừa giúp Dương Thanh giải quyết hết đám vệ sĩ nhà họ Quan không phải ai xa lạ, chính là ông Đỗ của nhà họ Tiết.

Dương Thanh hơi híp mắt, ông Đỗ này thú vị thật, không ngờ lão ta lại chủ động chạy đến để giải quyết phiền phức giúp anh.

Rõ ràng mười hai tay bắn tỉa vừa rồi cũng đã bị lão ta giải quyết.

Image removed.

Quan Hân cũng không nhận ra ông Đỗ, chỉ nghĩ ông Đỗ là trợ thủ do Dương Thanh gọi tới, lập tức giận dữ nói.

“Mau im đi!”

Lão già nhà họ Quan lập tức cảm thấy người lạnh toát, vội ngăn cản.

Sỉ nhục ông Đỗ cũng không khác gì sỉ nhục Tiết Vương, cho dù ông Đỗ giết Quan Hân ngay, Quan Vương cũng không thể nói gì.

Image removed.

Lão già nhà họ Quan vội nói.

“Hừ!”

Ông Đỗ không nói gì, chỉ hơi nhích chân, bóng dáng lão ta lập tức biến mất.

“Bốp!”

Ngay sau đó, tiếng bạt tai bỗng vang lên, Quan Hân lập tức bị đánh bay đi, trong miệng toàn máu.

Nếu ông Đỗ không nương tay, cái tát này đã đủ để lấy mạng Quan Hân rồi.

Quan Hân có vẻ rất không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi.

Quan Duyệt nhanh chóng được đưa ra ngoài. Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Nhưng khi nhìn thấy Quan Duyệt, Dương Thanh rất tức giận.

“Cô chán sống lắm à?”

Dương Thanh chợt quát: “Nếu vậy thì tôi sẽ giúp cô!”

Ngay sau đó, anh đã xuất hiện trước mặt Quan Hân, tóm lấy cổ cô ta rồi nhấc bổng lên.

Lão già nhà họ Quan còn chưa kịp phản ứng gì thì chủ nhân đã bị người ta xách cổ lên, chuyện này khiến lão ta rất sợ hãi.

Đến giờ lão ta mới nhận ra, người thanh niên trước mặt đáng sợ tới mức nào.

- ---------------------------

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tay bắn tỉa, bắn cho tôi, bắn ngay cho tôi!”Quan Hân tức giận quát.Nhưng tiếng súng vẫn không vang lên, ngay cả chấm đỏ cũng hoàn toàn biến mất.Lúc này, ngay cả Dương Thanh cũng không nhịn được mà nhíu mày.Bởi vì anh c*̃ng không hiểu sao mười hai tay súng bắn tỉa kia bỗng không có động tĩnh gì nữa.“Các người xông lên g**t ch*t tên khốn kiếp này cho tôi!” Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!Quan Hân lại quát lên với mười mấy vệ sĩ.Nhưng đúng lúc này, một hơi thở mạnh mẽ bỗng ập tới.“Rầm rầm rầm!”Chỉ một giây sau, mười mấy vệ sĩ nhà họ Quan đã ngã lăn ra đất.Còn Dương Thanh thì vẫn đứng im, không hề ra tay.Thấy cảnh tượng này, Quan Hân trợn tròn mắt, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi và không dám tin.“Con cháu nhà họ Quan ngày càng ngông cuồng đấy nhỉ”. Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!Một lão già mặc áo vải màu xám bỗng xuất hiện, hờ hững nhìn chằm chằm vào Quan Hân.“Ông Đỗ!”Lão già đang chắn trước mặt Quan Hân lập tức hô lên kinh ngạc.Người vừa giúp Dương Thanh giải quyết hết đám vệ sĩ nhà họ Quan không phải ai xa lạ, chính là ông Đỗ của nhà họ Tiết.Dương Thanh hơi híp mắt, ông Đỗ này thú vị thật, không ngờ lão ta lại chủ động chạy đến để giải quyết phiền phức giúp anh.Rõ ràng mười hai tay bắn tỉa vừa rồi cũng đã bị lão ta giải quyết.Quan Hân cũng không nhận ra ông Đỗ, chỉ nghĩ ông Đỗ là trợ thủ do Dương Thanh gọi tới, lập tức giận dữ nói.“Mau im đi!”Lão già nhà họ Quan lập tức cảm thấy người lạnh toát, vội ngăn cản.Sỉ nhục ông Đỗ cũng không khác gì sỉ nhục Tiết Vương, cho dù ông Đỗ giết Quan Hân ngay, Quan Vương cũng không thể nói gì.Lão già nhà họ Quan vội nói.“Hừ!”Ông Đỗ không nói gì, chỉ hơi nhích chân, bóng dáng lão ta lập tức biến mất.“Bốp!”Ngay sau đó, tiếng bạt tai bỗng vang lên, Quan Hân lập tức bị đánh bay đi, trong miệng toàn máu.Nếu ông Đỗ không nương tay, cái tát này đã đủ để lấy mạng Quan Hân rồi.Quan Hân có vẻ rất không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi.Quan Duyệt nhanh chóng được đưa ra ngoài. Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!Nhưng khi nhìn thấy Quan Duyệt, Dương Thanh rất tức giận.“Cô chán sống lắm à?”Dương Thanh chợt quát: “Nếu vậy thì tôi sẽ giúp cô!”Ngay sau đó, anh đã xuất hiện trước mặt Quan Hân, tóm lấy cổ cô ta rồi nhấc bổng lên.Lão già nhà họ Quan còn chưa kịp phản ứng gì thì chủ nhân đã bị người ta xách cổ lên, chuyện này khiến lão ta rất sợ hãi.Đến giờ lão ta mới nhận ra, người thanh niên trước mặt đáng sợ tới mức nào.- ---------------------------

Chương 936: Chán sống lắm à