Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1312
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Vừa rồi có Lý Sơn ra mặt nên Lý Đồng Hạ đã tự tin hơn phần nào, giờ lại nghe được Lục Nguyên Thông dám đe dọa bố mình chuyển năm mươi tỷ, nét mặt ông ta lúc trắng lúc xanh.Nhà họ Lý là một trong hai gia tộc mạnh nhất Ninh Châu, đương nhiên có thể lấy được năm mươi tỷ ra.Nhưng đây cũng là một nguồn vốn lưu động không nhỏ đối với bọn họ, nếu đưa nó cho nhà họ Lục thì không khác gì nói rằng nhà họ Lý cúi đầu trước nhà họ Lục cả!Dương Thanh cũng ngạc nhiên đưa mắt về phía Lục Nguyên Thông, không ngờ ông lão gần tám mươi tuổi này lại cứng rắn như vậy.Anh bị mất trí nhớ chứ không phải bị ngốc, dĩ nhiên hiểu nguyên nhân lão tự tin như vậy là vì có mình."Dương Thanh, cháu qua đây với ông!"Lục Nguyên Thông chợt gọi anh đến, dặn dò thuộc hạ: "Nếu mười phút nữa nhà họ Lý vẫn chưa chuyển năm mươi tỷ vào tài khoản thanh toán chung của nhà họ Lục ta thì giết Lý Đồng Hạ!""Rõ!"Các cao thủ của nhà họ Lục nhanh nhẹn đáp, nét mặt rất kϊƈɦ động.Mặc dù họ không rõ tại sao Lục Nguyên Thông lại đột nhiên có thái độ cứng rắn với nhà họ Lý như vậy nhưng cũng hiểu lão làm thế là có nguyên do của mình.Xem ra nhà họ Lục sắp quật khởi rồi.Bên kia, Lục Nguyên Thông dẫn Dương Thanh đến phòng của mình."Dương Thanh à, cháu thấy Tinh Tuyết thế nào?"Lão tủm tỉm nói với Dương Thanh.Anh ngẩn ra, đáp lời: "Tinh Tuyết tốt lắm ạ, cô ấy là một người vô cùng tốt bụng"."Chỉ vậy thôi sao?"Lần này đến lượt Lục Nguyên Thông sửng sốt.Dương Thanh lúng túng cười trừ, bổ sung thêm một câu: "Ngoài ra thì cô ấy còn xinh đẹp nữa ạ, chỉ là bọn cháu mới gặp nhau không lâu, chưa biết nhiều về đối phương"."Khà khà..."Lục Nguyên Thông sảng kɧօáϊ cười, xảo quyệt nhìn anh, híp mắt hỏi: "Vậy thì cháu có thích Tinh Tuyết không?"Dương Thanh không ngờ lão gọi anh đến là để hỏi vấn đề này.
Vừa rồi có Lý Sơn ra mặt nên Lý Đồng Hạ đã tự tin hơn phần nào, giờ lại nghe được Lục Nguyên Thông dám đe dọa bố mình chuyển năm mươi tỷ, nét mặt ông ta lúc trắng lúc xanh.
Nhà họ Lý là một trong hai gia tộc mạnh nhất Ninh Châu, đương nhiên có thể lấy được năm mươi tỷ ra.
Nhưng đây cũng là một nguồn vốn lưu động không nhỏ đối với bọn họ, nếu đưa nó cho nhà họ Lục thì không khác gì nói rằng nhà họ Lý cúi đầu trước nhà họ Lục cả!
Dương Thanh cũng ngạc nhiên đưa mắt về phía Lục Nguyên Thông, không ngờ ông lão gần tám mươi tuổi này lại cứng rắn như vậy.
Anh bị mất trí nhớ chứ không phải bị ngốc, dĩ nhiên hiểu nguyên nhân lão tự tin như vậy là vì có mình.
"Dương Thanh, cháu qua đây với ông!"
Lục Nguyên Thông chợt gọi anh đến, dặn dò thuộc hạ: "Nếu mười phút nữa nhà họ Lý vẫn chưa chuyển năm mươi tỷ vào tài khoản thanh toán chung của nhà họ Lục ta thì giết Lý Đồng Hạ!"
"Rõ!"
Các cao thủ của nhà họ Lục nhanh nhẹn đáp, nét mặt rất kϊƈɦ động.
Mặc dù họ không rõ tại sao Lục Nguyên Thông lại đột nhiên có thái độ cứng rắn với nhà họ Lý như vậy nhưng cũng hiểu lão làm thế là có nguyên do của mình.
Xem ra nhà họ Lục sắp quật khởi rồi.
Bên kia, Lục Nguyên Thông dẫn Dương Thanh đến phòng của mình.
"Dương Thanh à, cháu thấy Tinh Tuyết thế nào?"
Lão tủm tỉm nói với Dương Thanh.
Anh ngẩn ra, đáp lời: "Tinh Tuyết tốt lắm ạ, cô ấy là một người vô cùng tốt bụng".
"Chỉ vậy thôi sao?"
Lần này đến lượt Lục Nguyên Thông sửng sốt.
Dương Thanh lúng túng cười trừ, bổ sung thêm một câu: "Ngoài ra thì cô ấy còn xinh đẹp nữa ạ, chỉ là bọn cháu mới gặp nhau không lâu, chưa biết nhiều về đối phương".
"Khà khà..."
Lục Nguyên Thông sảng kɧօáϊ cười, xảo quyệt nhìn anh, híp mắt hỏi: "Vậy thì cháu có thích Tinh Tuyết không?"
Dương Thanh không ngờ lão gọi anh đến là để hỏi vấn đề này.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Vừa rồi có Lý Sơn ra mặt nên Lý Đồng Hạ đã tự tin hơn phần nào, giờ lại nghe được Lục Nguyên Thông dám đe dọa bố mình chuyển năm mươi tỷ, nét mặt ông ta lúc trắng lúc xanh.Nhà họ Lý là một trong hai gia tộc mạnh nhất Ninh Châu, đương nhiên có thể lấy được năm mươi tỷ ra.Nhưng đây cũng là một nguồn vốn lưu động không nhỏ đối với bọn họ, nếu đưa nó cho nhà họ Lục thì không khác gì nói rằng nhà họ Lý cúi đầu trước nhà họ Lục cả!Dương Thanh cũng ngạc nhiên đưa mắt về phía Lục Nguyên Thông, không ngờ ông lão gần tám mươi tuổi này lại cứng rắn như vậy.Anh bị mất trí nhớ chứ không phải bị ngốc, dĩ nhiên hiểu nguyên nhân lão tự tin như vậy là vì có mình."Dương Thanh, cháu qua đây với ông!"Lục Nguyên Thông chợt gọi anh đến, dặn dò thuộc hạ: "Nếu mười phút nữa nhà họ Lý vẫn chưa chuyển năm mươi tỷ vào tài khoản thanh toán chung của nhà họ Lục ta thì giết Lý Đồng Hạ!""Rõ!"Các cao thủ của nhà họ Lục nhanh nhẹn đáp, nét mặt rất kϊƈɦ động.Mặc dù họ không rõ tại sao Lục Nguyên Thông lại đột nhiên có thái độ cứng rắn với nhà họ Lý như vậy nhưng cũng hiểu lão làm thế là có nguyên do của mình.Xem ra nhà họ Lục sắp quật khởi rồi.Bên kia, Lục Nguyên Thông dẫn Dương Thanh đến phòng của mình."Dương Thanh à, cháu thấy Tinh Tuyết thế nào?"Lão tủm tỉm nói với Dương Thanh.Anh ngẩn ra, đáp lời: "Tinh Tuyết tốt lắm ạ, cô ấy là một người vô cùng tốt bụng"."Chỉ vậy thôi sao?"Lần này đến lượt Lục Nguyên Thông sửng sốt.Dương Thanh lúng túng cười trừ, bổ sung thêm một câu: "Ngoài ra thì cô ấy còn xinh đẹp nữa ạ, chỉ là bọn cháu mới gặp nhau không lâu, chưa biết nhiều về đối phương"."Khà khà..."Lục Nguyên Thông sảng kɧօáϊ cười, xảo quyệt nhìn anh, híp mắt hỏi: "Vậy thì cháu có thích Tinh Tuyết không?"Dương Thanh không ngờ lão gọi anh đến là để hỏi vấn đề này.