Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1321: 1321: Tôi Chờ Ông Lâu Rồi
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trương Quỳnh cười lạnh khi thấy Lục Nguyên Thông hoảng sợ: "Hổ không ra uy thì các người thật sự xem thành con mèo bệnh à?" "Chỉ một nhà họ Lục nhỏ nhoi cũng dám uy h**p nhà họ Trương sao?" Lục Nguyên Thông tái mặt.Cũng chỉ có gia tộc cùng cấp với bốn Vương tộc lớn ở Chiêu Châu mới có thể có tới hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong. Bây giờ, hai người này xuất hiện ở nhà họ Trương, có thể tưởng tượng được nhà bọn họ lợi hại thế nào. Cho đến giờ phút này, Lục Nguyên Thông mới ý thức được nhà họ Lục ở trước mặt nhà họ Trương cũng chẳng là gì cả. "Ông chủ Trương, xin lỗi!" Lục Nguyên Thông cúi đầu nói với vẻ không cam lòng. Lão biết bây giờ mình giải thích gì cũng chỉ là vô nghĩa, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, nhà họ Lục không hề có phần thắng nào. Có lẽ xin lỗi còn có thể có chút hy vọng mong manh. Trương Quỳnh cười giễu cợt: "Lục Nguyên Thông, không phải vừa rồi ông còn rất kiêu căng, muốn tôi có tới mà không thể về à? Sao bây giờ lại biết sợ rồi?" Lưng Lục Nguyên Thông còng xuống như lập tức già đi mười mấy tuổi. Lục Xuyên đứng bên cạnh lão cũng lộ ra sắc mặt khó coi.Ông ta nhìn bố mình cúi đầu xin lỗi, hai mắt đỏ hoe và siết chặt hai nắm tay. Mỗi người nhà họ đều cảm giác như ngày tàn sắp đến, trên mặt chỉ thấy sự tuyệt vọng. "Ông chủ Trương, lúc trước tôi đã đắc tội nhiều, vẫn mong ông rộng lượng bỏ qua, cho nhà họ Lục một cơ hội sống”. Lục Nguyên Thông với đôi mắt đỏ hoe chợt ngẩng đầu nhìn lướt qua đám người nhà họ Lục, cuối cùng nói với Trương Quỳnh: "Ông chủ Trương muốn chém muốn giết tùy ông! Nhưng tôi cầu xin ông hãy tha cho nhà họ Lục”. "Tôi là chủ nhà họ Lục, mọi quyết định đều do tôi đưa ra, có gì ông cứ việc nhằm vào tôi”. Lão biết rõ Trương Quỳnh không thể tha cho mình. "Bố!" Lục Xuyên quá kích động, mắt đỏ hoe kêu lên một tiếng. Lúc này, cơ thể già nua chắn trước mặt Lục Xuyên hơi còng xuống, làm ông ta thấy vô cùng chua xót. Bây giờ, lão vì gia tộc mà một mình gánh lấy tất cả. "Hừ!" Trương Quỳnh lạnh lùng nói: "Tôi giữ lại nhà họ Lục, chờ sau này nhà họ Lục trưởng thành lại tới tìm nhà họ Trương chúng tôi báo thù à?" Lão ta vừa nói dứt lời đã vung tay lên, tàn nhẫn nói: "Giết… không chừa một tên!" Lời này vừa nói ra, người nhà họ Lục đều tuyệt vọng.Với đội hình như vậy, đừng nói là nhà họ Lục, cho dù là gia tộc quyền thế nhất Yến Đô cũng không có cách nào chống đỡ? "Tôi xem ai dám?" Trong lúc chỉ mành treo chuông này, một tiếng hét lớn chợt vang lên. Chỉ thấy một đoàn xe hơi sang trọng xuất hiện, trong mỗi chiếc xe đều có mấy cao thủ bước ra. Người vừa hét lớn là lão già bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng dẫn đầu. "Lý Sơn!" Trương Quỳnh nhìn về phía Lý Sơn, hai mắt hơi nheo lại. Lục Nguyên Thông vốn đang tuyệt vọng, sau khi nhìn thấy Lý Sơn xuất hiện thì đôi mắt chợt sáng lên như nhìn thấy hi vọng. Bây giờ chỉ có nhà họ Lý mới có hi vọng chống đỡ được cơn thịnh nộ của nhà họ Trương. Nhưng nghĩ đến hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong do Trương Quỳnh dẫn đến, Lục Nguyên Thông lại tuyệt vọng. Rõ ràng Lý Sơn mới vừa tới đây nên không biết chuyện nhà họ Trương xuất hiện hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong. "Tôi chờ ông rất lâu rồi!" Trương Quỳnh cười híp mắt, nhìn về phía Lý Sơn nói. Lý Sơn khẽ nhíu mày.Hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đi theo hai bên lão ta, phía sau còn có hơn mười cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ và trung kỳ. "Trương Quỳnh, ông kiêu ngạo quá nhỉ? Không ngờ ông lại muốn tiêu diệt nhà họ Lục đấy”. Lý Sơn lạnh lùng nói: "Nhà họ Lục là bạn của nhà họ Lý chúng tôi, ông muốn động vào bọn họ thì phải bước qua nhà họ Lý chúng tôi trước”. Sở dĩ lão ta muốn dẫn theo cao thủ hàng đầu trong gia tộc tới nhà họ Lục là vì cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong của nhà họ Lục..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trương Quỳnh cười lạnh khi thấy Lục Nguyên Thông hoảng sợ: "Hổ không ra uy thì các người thật sự xem thành con mèo bệnh à?"
"Chỉ một nhà họ Lục nhỏ nhoi cũng dám uy h**p nhà họ Trương sao?"
Lục Nguyên Thông tái mặt.
Cũng chỉ có gia tộc cùng cấp với bốn Vương tộc lớn ở Chiêu Châu mới có thể có tới hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong.
Bây giờ, hai người này xuất hiện ở nhà họ Trương, có thể tưởng tượng được nhà bọn họ lợi hại thế nào.
Cho đến giờ phút này, Lục Nguyên Thông mới ý thức được nhà họ Lục ở trước mặt nhà họ Trương cũng chẳng là gì cả.
"Ông chủ Trương, xin lỗi!"
Lục Nguyên Thông cúi đầu nói với vẻ không cam lòng.
Lão biết bây giờ mình giải thích gì cũng chỉ là vô nghĩa, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, nhà họ Lục không hề có phần thắng nào.
Có lẽ xin lỗi còn có thể có chút hy vọng mong manh.
Trương Quỳnh cười giễu cợt: "Lục Nguyên Thông, không phải vừa rồi ông còn rất kiêu căng, muốn tôi có tới mà không thể về à? Sao bây giờ lại biết sợ rồi?"
Lưng Lục Nguyên Thông còng xuống như lập tức già đi mười mấy tuổi.
Lục Xuyên đứng bên cạnh lão cũng lộ ra sắc mặt khó coi.
Ông ta nhìn bố mình cúi đầu xin lỗi, hai mắt đỏ hoe và siết chặt hai nắm tay.
Mỗi người nhà họ đều cảm giác như ngày tàn sắp đến, trên mặt chỉ thấy sự tuyệt vọng.
"Ông chủ Trương, lúc trước tôi đã đắc tội nhiều, vẫn mong ông rộng lượng bỏ qua, cho nhà họ Lục một cơ hội sống”.
Lục Nguyên Thông với đôi mắt đỏ hoe chợt ngẩng đầu nhìn lướt qua đám người nhà họ Lục, cuối cùng nói với Trương Quỳnh: "Ông chủ Trương muốn chém muốn giết tùy ông! Nhưng tôi cầu xin ông hãy tha cho nhà họ Lục”.
"Tôi là chủ nhà họ Lục, mọi quyết định đều do tôi đưa ra, có gì ông cứ việc nhằm vào tôi”.
Lão biết rõ Trương Quỳnh không thể tha cho mình.
"Bố!"
Lục Xuyên quá kích động, mắt đỏ hoe kêu lên một tiếng.
Lúc này, cơ thể già nua chắn trước mặt Lục Xuyên hơi còng xuống, làm ông ta thấy vô cùng chua xót.
Bây giờ, lão vì gia tộc mà một mình gánh lấy tất cả.
"Hừ!"
Trương Quỳnh lạnh lùng nói: "Tôi giữ lại nhà họ Lục, chờ sau này nhà họ Lục trưởng thành lại tới tìm nhà họ Trương chúng tôi báo thù à?"
Lão ta vừa nói dứt lời đã vung tay lên, tàn nhẫn nói: "Giết… không chừa một tên!"
Lời này vừa nói ra, người nhà họ Lục đều tuyệt vọng.
Với đội hình như vậy, đừng nói là nhà họ Lục, cho dù là gia tộc quyền thế nhất Yến Đô cũng không có cách nào chống đỡ?
"Tôi xem ai dám?"
Trong lúc chỉ mành treo chuông này, một tiếng hét lớn chợt vang lên.
Chỉ thấy một đoàn xe hơi sang trọng xuất hiện, trong mỗi chiếc xe đều có mấy cao thủ bước ra.
Người vừa hét lớn là lão già bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng dẫn đầu.
"Lý Sơn!"
Trương Quỳnh nhìn về phía Lý Sơn, hai mắt hơi nheo lại.
Lục Nguyên Thông vốn đang tuyệt vọng, sau khi nhìn thấy Lý Sơn xuất hiện thì đôi mắt chợt sáng lên như nhìn thấy hi vọng.
Bây giờ chỉ có nhà họ Lý mới có hi vọng chống đỡ được cơn thịnh nộ của nhà họ Trương.
Nhưng nghĩ đến hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong do Trương Quỳnh dẫn đến, Lục Nguyên Thông lại tuyệt vọng.
Rõ ràng Lý Sơn mới vừa tới đây nên không biết chuyện nhà họ Trương xuất hiện hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong.
"Tôi chờ ông rất lâu rồi!"
Trương Quỳnh cười híp mắt, nhìn về phía Lý Sơn nói.
Lý Sơn khẽ nhíu mày.
Hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đi theo hai bên lão ta, phía sau còn có hơn mười cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ và trung kỳ.
"Trương Quỳnh, ông kiêu ngạo quá nhỉ? Không ngờ ông lại muốn tiêu diệt nhà họ Lục đấy”.
Lý Sơn lạnh lùng nói: "Nhà họ Lục là bạn của nhà họ Lý chúng tôi, ông muốn động vào bọn họ thì phải bước qua nhà họ Lý chúng tôi trước”.
Sở dĩ lão ta muốn dẫn theo cao thủ hàng đầu trong gia tộc tới nhà họ Lục là vì cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong của nhà họ Lục.
.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trương Quỳnh cười lạnh khi thấy Lục Nguyên Thông hoảng sợ: "Hổ không ra uy thì các người thật sự xem thành con mèo bệnh à?" "Chỉ một nhà họ Lục nhỏ nhoi cũng dám uy h**p nhà họ Trương sao?" Lục Nguyên Thông tái mặt.Cũng chỉ có gia tộc cùng cấp với bốn Vương tộc lớn ở Chiêu Châu mới có thể có tới hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong. Bây giờ, hai người này xuất hiện ở nhà họ Trương, có thể tưởng tượng được nhà bọn họ lợi hại thế nào. Cho đến giờ phút này, Lục Nguyên Thông mới ý thức được nhà họ Lục ở trước mặt nhà họ Trương cũng chẳng là gì cả. "Ông chủ Trương, xin lỗi!" Lục Nguyên Thông cúi đầu nói với vẻ không cam lòng. Lão biết bây giờ mình giải thích gì cũng chỉ là vô nghĩa, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, nhà họ Lục không hề có phần thắng nào. Có lẽ xin lỗi còn có thể có chút hy vọng mong manh. Trương Quỳnh cười giễu cợt: "Lục Nguyên Thông, không phải vừa rồi ông còn rất kiêu căng, muốn tôi có tới mà không thể về à? Sao bây giờ lại biết sợ rồi?" Lưng Lục Nguyên Thông còng xuống như lập tức già đi mười mấy tuổi. Lục Xuyên đứng bên cạnh lão cũng lộ ra sắc mặt khó coi.Ông ta nhìn bố mình cúi đầu xin lỗi, hai mắt đỏ hoe và siết chặt hai nắm tay. Mỗi người nhà họ đều cảm giác như ngày tàn sắp đến, trên mặt chỉ thấy sự tuyệt vọng. "Ông chủ Trương, lúc trước tôi đã đắc tội nhiều, vẫn mong ông rộng lượng bỏ qua, cho nhà họ Lục một cơ hội sống”. Lục Nguyên Thông với đôi mắt đỏ hoe chợt ngẩng đầu nhìn lướt qua đám người nhà họ Lục, cuối cùng nói với Trương Quỳnh: "Ông chủ Trương muốn chém muốn giết tùy ông! Nhưng tôi cầu xin ông hãy tha cho nhà họ Lục”. "Tôi là chủ nhà họ Lục, mọi quyết định đều do tôi đưa ra, có gì ông cứ việc nhằm vào tôi”. Lão biết rõ Trương Quỳnh không thể tha cho mình. "Bố!" Lục Xuyên quá kích động, mắt đỏ hoe kêu lên một tiếng. Lúc này, cơ thể già nua chắn trước mặt Lục Xuyên hơi còng xuống, làm ông ta thấy vô cùng chua xót. Bây giờ, lão vì gia tộc mà một mình gánh lấy tất cả. "Hừ!" Trương Quỳnh lạnh lùng nói: "Tôi giữ lại nhà họ Lục, chờ sau này nhà họ Lục trưởng thành lại tới tìm nhà họ Trương chúng tôi báo thù à?" Lão ta vừa nói dứt lời đã vung tay lên, tàn nhẫn nói: "Giết… không chừa một tên!" Lời này vừa nói ra, người nhà họ Lục đều tuyệt vọng.Với đội hình như vậy, đừng nói là nhà họ Lục, cho dù là gia tộc quyền thế nhất Yến Đô cũng không có cách nào chống đỡ? "Tôi xem ai dám?" Trong lúc chỉ mành treo chuông này, một tiếng hét lớn chợt vang lên. Chỉ thấy một đoàn xe hơi sang trọng xuất hiện, trong mỗi chiếc xe đều có mấy cao thủ bước ra. Người vừa hét lớn là lão già bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng dẫn đầu. "Lý Sơn!" Trương Quỳnh nhìn về phía Lý Sơn, hai mắt hơi nheo lại. Lục Nguyên Thông vốn đang tuyệt vọng, sau khi nhìn thấy Lý Sơn xuất hiện thì đôi mắt chợt sáng lên như nhìn thấy hi vọng. Bây giờ chỉ có nhà họ Lý mới có hi vọng chống đỡ được cơn thịnh nộ của nhà họ Trương. Nhưng nghĩ đến hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong do Trương Quỳnh dẫn đến, Lục Nguyên Thông lại tuyệt vọng. Rõ ràng Lý Sơn mới vừa tới đây nên không biết chuyện nhà họ Trương xuất hiện hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong. "Tôi chờ ông rất lâu rồi!" Trương Quỳnh cười híp mắt, nhìn về phía Lý Sơn nói. Lý Sơn khẽ nhíu mày.Hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đi theo hai bên lão ta, phía sau còn có hơn mười cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ và trung kỳ. "Trương Quỳnh, ông kiêu ngạo quá nhỉ? Không ngờ ông lại muốn tiêu diệt nhà họ Lục đấy”. Lý Sơn lạnh lùng nói: "Nhà họ Lục là bạn của nhà họ Lý chúng tôi, ông muốn động vào bọn họ thì phải bước qua nhà họ Lý chúng tôi trước”. Sở dĩ lão ta muốn dẫn theo cao thủ hàng đầu trong gia tộc tới nhà họ Lục là vì cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong của nhà họ Lục..