Tác giả:

“Cô Hứa, đã 25 tuổi rồi?” “Còn một tháng nữa.” “Trước kia đã có bao nhiêu người bạn trai?” “Một người.” “Phát triển tới trình độ nào?” “Gặp ba mẹ.” “Đã phát sinh quan hệ hay chưa?” Hứa Như hít sâu, nụ cười lễ phép trên mặt rốt cục không nhịn nổi nữa, giọng nói lạnh lùng: “Liên quan cái rắm gì anh!” “…Không phải chúng ta đang xem mắt sao? Tìm hiểu lẫn nhau là bước đầu tiên, tức giận cái gì chứ!” Người đàn ông đối diện nhíu mày, chỉ trích Hứa Như. “Tôi từ chối việc tìm hiểu lẫn nhau, tạm biệt!” Hứa Như cầm lấy túi xách, xoay người muốn đi. Lại dừng bước lại, phóng khoáng đặt xuống một triệu năm trăm nghìn tiền thanh toán. Người đàn ông lập tức giữ chặt lấy Hứa Như: “Có ý gì? Có phải chột dạ hay không, không phải xử nữ nữa?” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng trong quán cà phê rất im lặng, khách mấy bàn gần đó đều nghe thấy. Hứa Như nheo mắt lại, nhấc chân hung hăng giẫm lên chân người đàn ông, lại cầm lấy cốc cà phê không chút do dự hắt lên mặt người đàn ông. Bị cô giẫm lên, người đàn…

Chương 476

Hôn Nhân Đỉnh CấpTác giả: Thanh ThuTruyện Ngôn Tình“Cô Hứa, đã 25 tuổi rồi?” “Còn một tháng nữa.” “Trước kia đã có bao nhiêu người bạn trai?” “Một người.” “Phát triển tới trình độ nào?” “Gặp ba mẹ.” “Đã phát sinh quan hệ hay chưa?” Hứa Như hít sâu, nụ cười lễ phép trên mặt rốt cục không nhịn nổi nữa, giọng nói lạnh lùng: “Liên quan cái rắm gì anh!” “…Không phải chúng ta đang xem mắt sao? Tìm hiểu lẫn nhau là bước đầu tiên, tức giận cái gì chứ!” Người đàn ông đối diện nhíu mày, chỉ trích Hứa Như. “Tôi từ chối việc tìm hiểu lẫn nhau, tạm biệt!” Hứa Như cầm lấy túi xách, xoay người muốn đi. Lại dừng bước lại, phóng khoáng đặt xuống một triệu năm trăm nghìn tiền thanh toán. Người đàn ông lập tức giữ chặt lấy Hứa Như: “Có ý gì? Có phải chột dạ hay không, không phải xử nữ nữa?” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng trong quán cà phê rất im lặng, khách mấy bàn gần đó đều nghe thấy. Hứa Như nheo mắt lại, nhấc chân hung hăng giẫm lên chân người đàn ông, lại cầm lấy cốc cà phê không chút do dự hắt lên mặt người đàn ông. Bị cô giẫm lên, người đàn… CHƯƠNG 476Chủ quán sắp đóng cửa, nhìn thấy Lý Thế Nhiên thì lập tức chạy đến chào đón.“Quý khách cần gì, đây là thực đơn.”Hứa Như nhận lấy, Lý Thế Nhiên không nói chuyện, Hứa Như trực tiếp gọi cháo hoa, nghĩ tới Lý Thế Nhiên vẫn còn chưa ăn gì, lại gọi thêm một phần cháo thịt bò.Lý Thế Nhiên vẫn không nói chuyện, hai tay đút vào túi quần, sắc mặt lạnh lẽo.Anh như thế này, quanh người tản ra hơi thở cách người nghìn dặm.Tay Hứa Như chủ động nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, đến gần anh ôm lấy anh.Nhưng mà thân thể Lý Thế Nhiên rét run, Hứa Như cảm thấy hơi thất bại.“Lý Thế Nhiên, anh nói một câu đi.” Hứa Như thật sự rất lo lắng.Cả nửa ngày, Lý Thế Nhiên mới quay đầu lại, vẫn như trước kia mà cưng chiều xoa tóc của Hứa Như: “Để em lo lắng rồi.”“Biết thì tốt.” Hứa Như nhỏ giọng nói thầm.“Rốt cuộc là tình huống của ông nội như thế nào?” Lúc nãy có Lý Tú Tú ở đó, cô vẫn không hỏi.Sắc mặt của Lý Thế Nhiên kém như thế, cô đoán chắc chắn là có chuyện.“Trái tim đã suy yếu, dựa vào tình huống sức khỏe của ông nội thì không thể phẫu thuật, điều trị bằng thuốc cũng sẽ có nguy hiểm.”Hứa Như yên lặng lắng nghe, chỉ cảm thấy khí tràng của Lý Thế Nhiên càng ngày càng nặng.“Không biết là lúc nào, có thể là ông nội sẽ qua đời.”Lý Thế Nhiên trầm giọng nói.Không có cách nào dự đoán cái chết.Nhưng mà xác suất của nguy hiểm phát sinh đối với Lý Thành rất cao.Hứa Như run rẩy cả người, ngày hôm nay cô nhìn thấy tinh thần của ông nội trong bữa tiệc vẫn rất sáng láng, mặc dù đã qua tuổi thất tuần, nhưng mà bình thường ông nội rất hay rèn luyện, còn dưỡng sinh, sức khỏe vẫn luôn rất tốt.Chỉ là mấy năm nay bị bệnh quá nhiều, các chức năng của cơ thể đang dần dần suy yếu.“Lý Thế Nhiên.”“Đi về thôi.” Lý Thế Nhiên nhận lấy đồ ăn, bước ra phía trước.Hứa Như nhìn bóng lưng cao cao cô đơn của anh, tâm trạng cũng bị anh lây nhiễm trở nên nặng nề.Trở lại phòng bệnh, Lý Thế Nhiên không ăn cái gì, nhìn ông nội ăn xong cháo hoa, ông nội liền bắt đầu đuổi người.Không muốn k*ch th*ch Lý Thành, Lý Thế Nhiên và Hứa Như rời khỏi bệnh viện, Lý Thế Nhiên đưa Hứa Như về trường học trước.“Vậy ngày mai em lại đến bệnh viện.” Hứa Như nói.“Ngày mai em có tiết, ở lại trường học đi.”Hứa Như nhíu mày, cô không vui.Lúc này, cô muốn ở bên cạnh Lý Thế Nhiên.Chỉ là trên mặt của Lý Thế Nhiên là biểu cảm không cho từ chối.Dù sao thì ngày mai hết giờ học cô lại lập tức đến đó, Hứa Như vụng trộm suy nghĩ.Ngày hôm sau, Lý Thành không có việc gì, đã được xuất viện sớm.Lý Thế Nhiên đón ông về nhà tổ nhà họ Lý.

CHƯƠNG 476

Chủ quán sắp đóng cửa, nhìn thấy Lý Thế Nhiên thì lập tức chạy đến chào đón.

“Quý khách cần gì, đây là thực đơn.”

Hứa Như nhận lấy, Lý Thế Nhiên không nói chuyện, Hứa Như trực tiếp gọi cháo hoa, nghĩ tới Lý Thế Nhiên vẫn còn chưa ăn gì, lại gọi thêm một phần cháo thịt bò.

Lý Thế Nhiên vẫn không nói chuyện, hai tay đút vào túi quần, sắc mặt lạnh lẽo.

Anh như thế này, quanh người tản ra hơi thở cách người nghìn dặm.

Tay Hứa Như chủ động nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, đến gần anh ôm lấy anh.

Nhưng mà thân thể Lý Thế Nhiên rét run, Hứa Như cảm thấy hơi thất bại.

“Lý Thế Nhiên, anh nói một câu đi.” Hứa Như thật sự rất lo lắng.

Cả nửa ngày, Lý Thế Nhiên mới quay đầu lại, vẫn như trước kia mà cưng chiều xoa tóc của Hứa Như: “Để em lo lắng rồi.”

“Biết thì tốt.” Hứa Như nhỏ giọng nói thầm.

“Rốt cuộc là tình huống của ông nội như thế nào?” Lúc nãy có Lý Tú Tú ở đó, cô vẫn không hỏi.

Sắc mặt của Lý Thế Nhiên kém như thế, cô đoán chắc chắn là có chuyện.

“Trái tim đã suy yếu, dựa vào tình huống sức khỏe của ông nội thì không thể phẫu thuật, điều trị bằng thuốc cũng sẽ có nguy hiểm.”

Hứa Như yên lặng lắng nghe, chỉ cảm thấy khí tràng của Lý Thế Nhiên càng ngày càng nặng.

“Không biết là lúc nào, có thể là ông nội sẽ qua đời.”

Lý Thế Nhiên trầm giọng nói.

Không có cách nào dự đoán cái chết.

Nhưng mà xác suất của nguy hiểm phát sinh đối với Lý Thành rất cao.

Hứa Như run rẩy cả người, ngày hôm nay cô nhìn thấy tinh thần của ông nội trong bữa tiệc vẫn rất sáng láng, mặc dù đã qua tuổi thất tuần, nhưng mà bình thường ông nội rất hay rèn luyện, còn dưỡng sinh, sức khỏe vẫn luôn rất tốt.

Chỉ là mấy năm nay bị bệnh quá nhiều, các chức năng của cơ thể đang dần dần suy yếu.

“Lý Thế Nhiên.”

“Đi về thôi.” Lý Thế Nhiên nhận lấy đồ ăn, bước ra phía trước.

Hứa Như nhìn bóng lưng cao cao cô đơn của anh, tâm trạng cũng bị anh lây nhiễm trở nên nặng nề.

Trở lại phòng bệnh, Lý Thế Nhiên không ăn cái gì, nhìn ông nội ăn xong cháo hoa, ông nội liền bắt đầu đuổi người.

Không muốn k*ch th*ch Lý Thành, Lý Thế Nhiên và Hứa Như rời khỏi bệnh viện, Lý Thế Nhiên đưa Hứa Như về trường học trước.

“Vậy ngày mai em lại đến bệnh viện.” Hứa Như nói.

“Ngày mai em có tiết, ở lại trường học đi.”

Hứa Như nhíu mày, cô không vui.

Lúc này, cô muốn ở bên cạnh Lý Thế Nhiên.

Chỉ là trên mặt của Lý Thế Nhiên là biểu cảm không cho từ chối.

Dù sao thì ngày mai hết giờ học cô lại lập tức đến đó, Hứa Như vụng trộm suy nghĩ.

Ngày hôm sau, Lý Thành không có việc gì, đã được xuất viện sớm.

Lý Thế Nhiên đón ông về nhà tổ nhà họ Lý.

Hôn Nhân Đỉnh CấpTác giả: Thanh ThuTruyện Ngôn Tình“Cô Hứa, đã 25 tuổi rồi?” “Còn một tháng nữa.” “Trước kia đã có bao nhiêu người bạn trai?” “Một người.” “Phát triển tới trình độ nào?” “Gặp ba mẹ.” “Đã phát sinh quan hệ hay chưa?” Hứa Như hít sâu, nụ cười lễ phép trên mặt rốt cục không nhịn nổi nữa, giọng nói lạnh lùng: “Liên quan cái rắm gì anh!” “…Không phải chúng ta đang xem mắt sao? Tìm hiểu lẫn nhau là bước đầu tiên, tức giận cái gì chứ!” Người đàn ông đối diện nhíu mày, chỉ trích Hứa Như. “Tôi từ chối việc tìm hiểu lẫn nhau, tạm biệt!” Hứa Như cầm lấy túi xách, xoay người muốn đi. Lại dừng bước lại, phóng khoáng đặt xuống một triệu năm trăm nghìn tiền thanh toán. Người đàn ông lập tức giữ chặt lấy Hứa Như: “Có ý gì? Có phải chột dạ hay không, không phải xử nữ nữa?” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng trong quán cà phê rất im lặng, khách mấy bàn gần đó đều nghe thấy. Hứa Như nheo mắt lại, nhấc chân hung hăng giẫm lên chân người đàn ông, lại cầm lấy cốc cà phê không chút do dự hắt lên mặt người đàn ông. Bị cô giẫm lên, người đàn… CHƯƠNG 476Chủ quán sắp đóng cửa, nhìn thấy Lý Thế Nhiên thì lập tức chạy đến chào đón.“Quý khách cần gì, đây là thực đơn.”Hứa Như nhận lấy, Lý Thế Nhiên không nói chuyện, Hứa Như trực tiếp gọi cháo hoa, nghĩ tới Lý Thế Nhiên vẫn còn chưa ăn gì, lại gọi thêm một phần cháo thịt bò.Lý Thế Nhiên vẫn không nói chuyện, hai tay đút vào túi quần, sắc mặt lạnh lẽo.Anh như thế này, quanh người tản ra hơi thở cách người nghìn dặm.Tay Hứa Như chủ động nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, đến gần anh ôm lấy anh.Nhưng mà thân thể Lý Thế Nhiên rét run, Hứa Như cảm thấy hơi thất bại.“Lý Thế Nhiên, anh nói một câu đi.” Hứa Như thật sự rất lo lắng.Cả nửa ngày, Lý Thế Nhiên mới quay đầu lại, vẫn như trước kia mà cưng chiều xoa tóc của Hứa Như: “Để em lo lắng rồi.”“Biết thì tốt.” Hứa Như nhỏ giọng nói thầm.“Rốt cuộc là tình huống của ông nội như thế nào?” Lúc nãy có Lý Tú Tú ở đó, cô vẫn không hỏi.Sắc mặt của Lý Thế Nhiên kém như thế, cô đoán chắc chắn là có chuyện.“Trái tim đã suy yếu, dựa vào tình huống sức khỏe của ông nội thì không thể phẫu thuật, điều trị bằng thuốc cũng sẽ có nguy hiểm.”Hứa Như yên lặng lắng nghe, chỉ cảm thấy khí tràng của Lý Thế Nhiên càng ngày càng nặng.“Không biết là lúc nào, có thể là ông nội sẽ qua đời.”Lý Thế Nhiên trầm giọng nói.Không có cách nào dự đoán cái chết.Nhưng mà xác suất của nguy hiểm phát sinh đối với Lý Thành rất cao.Hứa Như run rẩy cả người, ngày hôm nay cô nhìn thấy tinh thần của ông nội trong bữa tiệc vẫn rất sáng láng, mặc dù đã qua tuổi thất tuần, nhưng mà bình thường ông nội rất hay rèn luyện, còn dưỡng sinh, sức khỏe vẫn luôn rất tốt.Chỉ là mấy năm nay bị bệnh quá nhiều, các chức năng của cơ thể đang dần dần suy yếu.“Lý Thế Nhiên.”“Đi về thôi.” Lý Thế Nhiên nhận lấy đồ ăn, bước ra phía trước.Hứa Như nhìn bóng lưng cao cao cô đơn của anh, tâm trạng cũng bị anh lây nhiễm trở nên nặng nề.Trở lại phòng bệnh, Lý Thế Nhiên không ăn cái gì, nhìn ông nội ăn xong cháo hoa, ông nội liền bắt đầu đuổi người.Không muốn k*ch th*ch Lý Thành, Lý Thế Nhiên và Hứa Như rời khỏi bệnh viện, Lý Thế Nhiên đưa Hứa Như về trường học trước.“Vậy ngày mai em lại đến bệnh viện.” Hứa Như nói.“Ngày mai em có tiết, ở lại trường học đi.”Hứa Như nhíu mày, cô không vui.Lúc này, cô muốn ở bên cạnh Lý Thế Nhiên.Chỉ là trên mặt của Lý Thế Nhiên là biểu cảm không cho từ chối.Dù sao thì ngày mai hết giờ học cô lại lập tức đến đó, Hứa Như vụng trộm suy nghĩ.Ngày hôm sau, Lý Thành không có việc gì, đã được xuất viện sớm.Lý Thế Nhiên đón ông về nhà tổ nhà họ Lý.

Chương 476