Tác giả:

“Cô Hứa, đã 25 tuổi rồi?” “Còn một tháng nữa.” “Trước kia đã có bao nhiêu người bạn trai?” “Một người.” “Phát triển tới trình độ nào?” “Gặp ba mẹ.” “Đã phát sinh quan hệ hay chưa?” Hứa Như hít sâu, nụ cười lễ phép trên mặt rốt cục không nhịn nổi nữa, giọng nói lạnh lùng: “Liên quan cái rắm gì anh!” “…Không phải chúng ta đang xem mắt sao? Tìm hiểu lẫn nhau là bước đầu tiên, tức giận cái gì chứ!” Người đàn ông đối diện nhíu mày, chỉ trích Hứa Như. “Tôi từ chối việc tìm hiểu lẫn nhau, tạm biệt!” Hứa Như cầm lấy túi xách, xoay người muốn đi. Lại dừng bước lại, phóng khoáng đặt xuống một triệu năm trăm nghìn tiền thanh toán. Người đàn ông lập tức giữ chặt lấy Hứa Như: “Có ý gì? Có phải chột dạ hay không, không phải xử nữ nữa?” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng trong quán cà phê rất im lặng, khách mấy bàn gần đó đều nghe thấy. Hứa Như nheo mắt lại, nhấc chân hung hăng giẫm lên chân người đàn ông, lại cầm lấy cốc cà phê không chút do dự hắt lên mặt người đàn ông. Bị cô giẫm lên, người đàn…

Chương 542

Hôn Nhân Đỉnh CấpTác giả: Thanh ThuTruyện Ngôn Tình“Cô Hứa, đã 25 tuổi rồi?” “Còn một tháng nữa.” “Trước kia đã có bao nhiêu người bạn trai?” “Một người.” “Phát triển tới trình độ nào?” “Gặp ba mẹ.” “Đã phát sinh quan hệ hay chưa?” Hứa Như hít sâu, nụ cười lễ phép trên mặt rốt cục không nhịn nổi nữa, giọng nói lạnh lùng: “Liên quan cái rắm gì anh!” “…Không phải chúng ta đang xem mắt sao? Tìm hiểu lẫn nhau là bước đầu tiên, tức giận cái gì chứ!” Người đàn ông đối diện nhíu mày, chỉ trích Hứa Như. “Tôi từ chối việc tìm hiểu lẫn nhau, tạm biệt!” Hứa Như cầm lấy túi xách, xoay người muốn đi. Lại dừng bước lại, phóng khoáng đặt xuống một triệu năm trăm nghìn tiền thanh toán. Người đàn ông lập tức giữ chặt lấy Hứa Như: “Có ý gì? Có phải chột dạ hay không, không phải xử nữ nữa?” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng trong quán cà phê rất im lặng, khách mấy bàn gần đó đều nghe thấy. Hứa Như nheo mắt lại, nhấc chân hung hăng giẫm lên chân người đàn ông, lại cầm lấy cốc cà phê không chút do dự hắt lên mặt người đàn ông. Bị cô giẫm lên, người đàn… CHƯƠNG 542“Em muốn uống say?” Nhìn thấy Hứa Như uống một hơi hết nửa ly rượu, ý cười của Lý Thế Nhiên càng sâu hơn.Nhưng mà anh cũng không muốn một lát nữa người ở bên cạnh mình lại là một con ma men.Lúc anh muốn cô, là cô tỉnh táo, là cô nhìn anh.“Đúng vậy, uống say.” Hứa Như gật gật đầu, lúc này, gương mặt của cô đã dần dần trở nên đỏ ửng, lúc nói cười sóng mắt lại càng lấp lánh hơn là bình thường.Nhìn Lý Thế Nhiên, thấy anh không uống nhiều, giọng điệu của Hứa Như lập tức có chút bất mãn: “Sao anh lại nhìn em uống.”“So với rượu, em hấp dẫn hơn.” Lý Thế Nhiên nheo mắt lại, lúc này, ánh mắt của anh rất sâu.Uống rượu, chẳng bằng trước tiên ăn Hứa Như vào trong bụng đã.Nhưng mà sự phong độ của anh vẫn có thể để anh giữ vững sự tỉnh táo.Được rồi, từ từ rồi làm.Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, ánh mắt như sói làm cho Hứa Như cảm thấy có chút thẹn thùng.Hứa Như sờ lên mái tóc vẫn còn ướt của mình, cô đột nhiên nở nụ cười với Lý Thế Nhiên: “Lý Thế Nhiên, anh có thể sấy tóc giúp cho em được không?”Lý Thế Nhiên không nói gì, đặt ly rượu xuống, ung dung cầm lấy một cái máy sấy từ trong phòng tắm.Hứa Như rất khéo léo, cô dựa vào bên giường gần với ổ cắm điện, ngồi thật đàng hoàng, bên miệng còn mang theo nụ cười nhìn Lý Thế Nhiên cắm phích điện vào, nhấn nút khởi động máy sấy.Bàn tay của Lý Thế Nhiên khô ráo, khớp xương rõ ràng, trắng trẻo thon dài, thanh thạo xuyên qua mái tóc của cô.Lực độ tay anh rất vừa vặn, không nặng không nhẹ, lòng bàn tay dịu dàng dán vào da đầu cô, dễ chịu làm Hứa Như không khỏi nhắm mắt lại, thở nhẹ.Thật là tốt.Cả nửa ngày, Hứa Như mở mắt ra, chỉ vào tai phải, giọng nói nũng nịu: “Tóc ở bên này vẫn còn chưa sấy khô.”“Được rồi.” Đáp lời, Lý Thế Nhiên nghe lời chuyển máy sấy qua vị trí mà Hứa Như đã chỉ.Âm thanh ù ù phát ra từ cái máy sấy gần như nuốt chửng hơi thở của Lý Thế Nhiên phun ở cổ Hứa Như.Đầu ngón tay anh vẫn luồn qua mái tóc của cô như cũ, làn gió nóng ấm thổi mùi tóc về phía chóp mũi của anh, quanh quẩn rất lâu mà vẫn không tiêu tan.Nhiệt độ cơ thể anh chắc cũng nóng giống như nhiệt độ của cái máy này.Đột nhiên, Hứa Như cầm lấy bàn tay đang luồn qua tóc mình của Lý Thế Nhiên.Lòng bàn tay anh vẫn còn hơi nước trên tóc cô, nhưng mà lại khô ráo ấm áp như thế.Dừng lại một chút, cô quay đầu, ánh mắt sáng rực nhìn Lý Thế Nhiên: “Máy sấy nóng quá.”Lý Thế Nhiên nhếch đôi môi mỏng, nghĩ thầm, đương nhiên là nóng rồi, nóng đến nỗi sắp nổ tung.Thấy Lý Thế Nhiên không trả lời, Hứa Như cố ý không chú ý đến ánh mắt bừng bừng lửa của anh, cô quay người lại, một cái tay khác cũng cầm lấy tay anh, tắt máy sấy. Trong nháy mắt, cả phòng liền trở nên yên tĩnh.Cô nhẹ nhàng lại cẩn thận từng li từng tí mở hai tay ra, rồi lại quấn chặt, tay của cô và Lý Thế Nhiên quấn quýt với nhau.“Anh không nóng hả?” Giọng nói của cô dịu dàng như nước.

CHƯƠNG 542

“Em muốn uống say?” Nhìn thấy Hứa Như uống một hơi hết nửa ly rượu, ý cười của Lý Thế Nhiên càng sâu hơn.

Nhưng mà anh cũng không muốn một lát nữa người ở bên cạnh mình lại là một con ma men.

Lúc anh muốn cô, là cô tỉnh táo, là cô nhìn anh.

“Đúng vậy, uống say.” Hứa Như gật gật đầu, lúc này, gương mặt của cô đã dần dần trở nên đỏ ửng, lúc nói cười sóng mắt lại càng lấp lánh hơn là bình thường.

Nhìn Lý Thế Nhiên, thấy anh không uống nhiều, giọng điệu của Hứa Như lập tức có chút bất mãn: “Sao anh lại nhìn em uống.”

“So với rượu, em hấp dẫn hơn.” Lý Thế Nhiên nheo mắt lại, lúc này, ánh mắt của anh rất sâu.

Uống rượu, chẳng bằng trước tiên ăn Hứa Như vào trong bụng đã.

Nhưng mà sự phong độ của anh vẫn có thể để anh giữ vững sự tỉnh táo.

Được rồi, từ từ rồi làm.

Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, ánh mắt như sói làm cho Hứa Như cảm thấy có chút thẹn thùng.

Hứa Như sờ lên mái tóc vẫn còn ướt của mình, cô đột nhiên nở nụ cười với Lý Thế Nhiên: “Lý Thế Nhiên, anh có thể sấy tóc giúp cho em được không?”

Lý Thế Nhiên không nói gì, đặt ly rượu xuống, ung dung cầm lấy một cái máy sấy từ trong phòng tắm.

Hứa Như rất khéo léo, cô dựa vào bên giường gần với ổ cắm điện, ngồi thật đàng hoàng, bên miệng còn mang theo nụ cười nhìn Lý Thế Nhiên cắm phích điện vào, nhấn nút khởi động máy sấy.

Bàn tay của Lý Thế Nhiên khô ráo, khớp xương rõ ràng, trắng trẻo thon dài, thanh thạo xuyên qua mái tóc của cô.

Lực độ tay anh rất vừa vặn, không nặng không nhẹ, lòng bàn tay dịu dàng dán vào da đầu cô, dễ chịu làm Hứa Như không khỏi nhắm mắt lại, thở nhẹ.

Thật là tốt.

Cả nửa ngày, Hứa Như mở mắt ra, chỉ vào tai phải, giọng nói nũng nịu: “Tóc ở bên này vẫn còn chưa sấy khô.”

“Được rồi.” Đáp lời, Lý Thế Nhiên nghe lời chuyển máy sấy qua vị trí mà Hứa Như đã chỉ.

Âm thanh ù ù phát ra từ cái máy sấy gần như nuốt chửng hơi thở của Lý Thế Nhiên phun ở cổ Hứa Như.

Đầu ngón tay anh vẫn luồn qua mái tóc của cô như cũ, làn gió nóng ấm thổi mùi tóc về phía chóp mũi của anh, quanh quẩn rất lâu mà vẫn không tiêu tan.

Nhiệt độ cơ thể anh chắc cũng nóng giống như nhiệt độ của cái máy này.

Đột nhiên, Hứa Như cầm lấy bàn tay đang luồn qua tóc mình của Lý Thế Nhiên.

Lòng bàn tay anh vẫn còn hơi nước trên tóc cô, nhưng mà lại khô ráo ấm áp như thế.

Dừng lại một chút, cô quay đầu, ánh mắt sáng rực nhìn Lý Thế Nhiên: “Máy sấy nóng quá.”

Lý Thế Nhiên nhếch đôi môi mỏng, nghĩ thầm, đương nhiên là nóng rồi, nóng đến nỗi sắp nổ tung.

Thấy Lý Thế Nhiên không trả lời, Hứa Như cố ý không chú ý đến ánh mắt bừng bừng lửa của anh, cô quay người lại, một cái tay khác cũng cầm lấy tay anh, tắt máy sấy. Trong nháy mắt, cả phòng liền trở nên yên tĩnh.

Cô nhẹ nhàng lại cẩn thận từng li từng tí mở hai tay ra, rồi lại quấn chặt, tay của cô và Lý Thế Nhiên quấn quýt với nhau.

“Anh không nóng hả?” Giọng nói của cô dịu dàng như nước.

Hôn Nhân Đỉnh CấpTác giả: Thanh ThuTruyện Ngôn Tình“Cô Hứa, đã 25 tuổi rồi?” “Còn một tháng nữa.” “Trước kia đã có bao nhiêu người bạn trai?” “Một người.” “Phát triển tới trình độ nào?” “Gặp ba mẹ.” “Đã phát sinh quan hệ hay chưa?” Hứa Như hít sâu, nụ cười lễ phép trên mặt rốt cục không nhịn nổi nữa, giọng nói lạnh lùng: “Liên quan cái rắm gì anh!” “…Không phải chúng ta đang xem mắt sao? Tìm hiểu lẫn nhau là bước đầu tiên, tức giận cái gì chứ!” Người đàn ông đối diện nhíu mày, chỉ trích Hứa Như. “Tôi từ chối việc tìm hiểu lẫn nhau, tạm biệt!” Hứa Như cầm lấy túi xách, xoay người muốn đi. Lại dừng bước lại, phóng khoáng đặt xuống một triệu năm trăm nghìn tiền thanh toán. Người đàn ông lập tức giữ chặt lấy Hứa Như: “Có ý gì? Có phải chột dạ hay không, không phải xử nữ nữa?” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng trong quán cà phê rất im lặng, khách mấy bàn gần đó đều nghe thấy. Hứa Như nheo mắt lại, nhấc chân hung hăng giẫm lên chân người đàn ông, lại cầm lấy cốc cà phê không chút do dự hắt lên mặt người đàn ông. Bị cô giẫm lên, người đàn… CHƯƠNG 542“Em muốn uống say?” Nhìn thấy Hứa Như uống một hơi hết nửa ly rượu, ý cười của Lý Thế Nhiên càng sâu hơn.Nhưng mà anh cũng không muốn một lát nữa người ở bên cạnh mình lại là một con ma men.Lúc anh muốn cô, là cô tỉnh táo, là cô nhìn anh.“Đúng vậy, uống say.” Hứa Như gật gật đầu, lúc này, gương mặt của cô đã dần dần trở nên đỏ ửng, lúc nói cười sóng mắt lại càng lấp lánh hơn là bình thường.Nhìn Lý Thế Nhiên, thấy anh không uống nhiều, giọng điệu của Hứa Như lập tức có chút bất mãn: “Sao anh lại nhìn em uống.”“So với rượu, em hấp dẫn hơn.” Lý Thế Nhiên nheo mắt lại, lúc này, ánh mắt của anh rất sâu.Uống rượu, chẳng bằng trước tiên ăn Hứa Như vào trong bụng đã.Nhưng mà sự phong độ của anh vẫn có thể để anh giữ vững sự tỉnh táo.Được rồi, từ từ rồi làm.Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, ánh mắt như sói làm cho Hứa Như cảm thấy có chút thẹn thùng.Hứa Như sờ lên mái tóc vẫn còn ướt của mình, cô đột nhiên nở nụ cười với Lý Thế Nhiên: “Lý Thế Nhiên, anh có thể sấy tóc giúp cho em được không?”Lý Thế Nhiên không nói gì, đặt ly rượu xuống, ung dung cầm lấy một cái máy sấy từ trong phòng tắm.Hứa Như rất khéo léo, cô dựa vào bên giường gần với ổ cắm điện, ngồi thật đàng hoàng, bên miệng còn mang theo nụ cười nhìn Lý Thế Nhiên cắm phích điện vào, nhấn nút khởi động máy sấy.Bàn tay của Lý Thế Nhiên khô ráo, khớp xương rõ ràng, trắng trẻo thon dài, thanh thạo xuyên qua mái tóc của cô.Lực độ tay anh rất vừa vặn, không nặng không nhẹ, lòng bàn tay dịu dàng dán vào da đầu cô, dễ chịu làm Hứa Như không khỏi nhắm mắt lại, thở nhẹ.Thật là tốt.Cả nửa ngày, Hứa Như mở mắt ra, chỉ vào tai phải, giọng nói nũng nịu: “Tóc ở bên này vẫn còn chưa sấy khô.”“Được rồi.” Đáp lời, Lý Thế Nhiên nghe lời chuyển máy sấy qua vị trí mà Hứa Như đã chỉ.Âm thanh ù ù phát ra từ cái máy sấy gần như nuốt chửng hơi thở của Lý Thế Nhiên phun ở cổ Hứa Như.Đầu ngón tay anh vẫn luồn qua mái tóc của cô như cũ, làn gió nóng ấm thổi mùi tóc về phía chóp mũi của anh, quanh quẩn rất lâu mà vẫn không tiêu tan.Nhiệt độ cơ thể anh chắc cũng nóng giống như nhiệt độ của cái máy này.Đột nhiên, Hứa Như cầm lấy bàn tay đang luồn qua tóc mình của Lý Thế Nhiên.Lòng bàn tay anh vẫn còn hơi nước trên tóc cô, nhưng mà lại khô ráo ấm áp như thế.Dừng lại một chút, cô quay đầu, ánh mắt sáng rực nhìn Lý Thế Nhiên: “Máy sấy nóng quá.”Lý Thế Nhiên nhếch đôi môi mỏng, nghĩ thầm, đương nhiên là nóng rồi, nóng đến nỗi sắp nổ tung.Thấy Lý Thế Nhiên không trả lời, Hứa Như cố ý không chú ý đến ánh mắt bừng bừng lửa của anh, cô quay người lại, một cái tay khác cũng cầm lấy tay anh, tắt máy sấy. Trong nháy mắt, cả phòng liền trở nên yên tĩnh.Cô nhẹ nhàng lại cẩn thận từng li từng tí mở hai tay ra, rồi lại quấn chặt, tay của cô và Lý Thế Nhiên quấn quýt với nhau.“Anh không nóng hả?” Giọng nói của cô dịu dàng như nước.

Chương 542