Edit: V.O "Nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền, mới chịu rời khỏi con tôi?" Tầng một nhà hàng Khải Toàn, một phụ nữ trung niên ăn mặc phú quý, ngồi ở góc cầu thang. Đối diện bà là một cô gái trẻ tuổi. Quần áo của cô gái này bình thường, bộ dạng lại xinh đẹp động lòng người. Mà lúc này, lại bởi vì câu nói của người phụ nữ trung niên, sắc mặt trở nên tái nhợt. "Cháu..." cô mở miệng nói. "Được rồi!" Người phụ nữ thô bạo cắt ngang lời cô, rút một tờ chi phiếu từ trong túi xách ra, ném đến trước mặt cô gái: "Tôi nghe nói, nhà cô khó khăn. Đây là 20 vạn, hẳn là đủ chứ!" "Bác, bác gái, cháu không hiểu ý của bác..." Trong ánh mắt cô, hiện ra kích động: "Cháu, cháu muốn gặp Chu Hi! Cháu muốn nghe chính miệng anh ấy..." "Bác gái là lời cô có thể gọi à?" Người phụ nữ lại cắt ngang cô, châm chọc: "Cô còn muốn gặp con tôi? Cũng không xem cô có thân phận gì? Nói thật cho cô biết vậy, hôm nay chính con tôi nhờ tôi tới. Nó nhờ tôi nói lại với cô, lúc trước ở cùng cô, chẳng qua là thấy cô xinh đẹp, chơi…
Chương 24: Núi Trà (3)
Tổng Giám Đốc, Đừng Tới Đây!Tác giả: Ăn Quái ThúTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngEdit: V.O "Nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền, mới chịu rời khỏi con tôi?" Tầng một nhà hàng Khải Toàn, một phụ nữ trung niên ăn mặc phú quý, ngồi ở góc cầu thang. Đối diện bà là một cô gái trẻ tuổi. Quần áo của cô gái này bình thường, bộ dạng lại xinh đẹp động lòng người. Mà lúc này, lại bởi vì câu nói của người phụ nữ trung niên, sắc mặt trở nên tái nhợt. "Cháu..." cô mở miệng nói. "Được rồi!" Người phụ nữ thô bạo cắt ngang lời cô, rút một tờ chi phiếu từ trong túi xách ra, ném đến trước mặt cô gái: "Tôi nghe nói, nhà cô khó khăn. Đây là 20 vạn, hẳn là đủ chứ!" "Bác, bác gái, cháu không hiểu ý của bác..." Trong ánh mắt cô, hiện ra kích động: "Cháu, cháu muốn gặp Chu Hi! Cháu muốn nghe chính miệng anh ấy..." "Bác gái là lời cô có thể gọi à?" Người phụ nữ lại cắt ngang cô, châm chọc: "Cô còn muốn gặp con tôi? Cũng không xem cô có thân phận gì? Nói thật cho cô biết vậy, hôm nay chính con tôi nhờ tôi tới. Nó nhờ tôi nói lại với cô, lúc trước ở cùng cô, chẳng qua là thấy cô xinh đẹp, chơi… Edit: V.OSắp đến giữa trưa, Bạch Thận Ngôn đứng dậy, nói là muốn đi chuẩn bị cơm trưa."Chuẩn bị cơm trưa? Bạch Thận Ngôn tiên sinh biết nấu ăn?" Cố Niệm ngạc nhiên nhìn y."Đúng, Bạch Thận Ngôn chúng ta có rất nhiều ưu điểm." Lão gia tử ngồi bên cạnh chào hàng: "Không chỉ đẹp trai, có năng lực, lại nấu ăn ngon. Chính là người đàn ông tốt hiếm có.""Oa! Thì ra Bạch Thận Ngôn tiên sinh lợi hại như vậy. Làm sao bây giờ, tôi phát hiện mình thích Bạch Thận Ngôn tiên sinh nhiều hơn rồi." Mắt Cố Niệm sáng lấp lánh."Ha ha ha ha ha.." Lão gia tử."..." Bạch Thận Ngôn.Y có chút hối hận vì hôm nay đến đây.Mà tình huống tương tự, có lẽ sẽ vẫn còn xảy ra."Lão gia tử, con đến phòng bếp đây."Bạch Thận Ngôn nói xong, lại nhìn về phía Cố Niệm: "Cô đi theo tôi.""Ơ? Tôi?"Đột nhiên bị gọi tên, Cố Niệm hơi ngạc nhiên.Rất nhanh, cô đứng dậy, bật đến bên cạnh Bạch Thận Ngôn, kéo tay áo y.Lúc cô đụng tới tay áo y, cô có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể Bạch Thận Ngôn cứng ngắc vài giây. Chẳng qua, có lẽ là ở trước mặt lão gia tử, không tốt đen mặt với cô, cho nên đã nhịn xuống.Cố Niệm cười trộm ở trong lòng."Lão gia tử, con đến phòng bếp giúp Bạch Thận Ngôn tiên sinh nấu cơm đây." Cố Niệm nói."Đi đi đi đi. Thận Ngôn, con phải chăm sóc Cố Niệm thật tốt. Lão gia tử vui cười hớn hở nói.Cố Niệm làm mặt quỷ, kéo tay Bạch Thận Ngôn, ra phòng trà.Vừa đi khỏi tầm mắt lão gia tử, tay đã bị Bạch Thận Ngôn gạt ra.Y cứng cằm, mặt vô cảm liếc cô một cái, dieendaanleequuydoon – V.O, như là cảnh cáo. Sau đó, xoay người đi tới phòng bếp.Cố Niệm sờ sờ cái mũi, cười thầm, đi theo....Đến phòng bếp, người ở bên trong đã chuẩn bị mọi thứ xong rồi.Thấy Bạch Thận Ngôn đến, ào ào chào hỏi."Các anh đều ra ngoài đi." Bạch Thận Ngôn nói.Những người đó ngạc nhiên, sau đó cũng không hỏi nhiều, lục tục ngừng công việc, rời khỏi phòng bếp.Những người đó vừa đi, Bạch Thận Ngôn đã trực tiếp nhấc tay, ấn cô lên vách tường."Anh...a..." Cố Niệm chớp chớp mắt."Hành động ép tường" xảy ra bất thình lình, khiến trái tim cô nhảy lên kịch liệt. Mà hô hấp của Bạch Thận Ngôn, phun ở trên đầu cô, khiến cô muốn tránh đi, nhưng kỳ lạ là chân giống như bị đóng đinh trên mặt đất, hoàn toàn không có cách nào chuyển động.Anh ta anh ta anh ta, anh ta muốn làm gì?Chẳng lẽ, lại muốn hôn cô?Thật ra, cẩn thận nghĩ lại, hôn với Bạch Thận Ngôn cũng là một chuyện tốt.Dù sao, đối tượng là Bạch Thận Ngôn."Cô có còn nhớ, tôi đã từng nói với cô gì không?" Ngay lúc cô đang suy nghĩ miên man, Bạch Thận Ngôn đã mở miệng."Ơ? Cái gì? À..." Cố Niệm phục hồi tinh thần lại từ trong hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn đôi mắt thâm thúy mê người kia: "Anh nói...đừng quấn quýt lấy anh, đừng xuất hiện trước mặt anh nữa...""Cô đã nhớ được, vậy sao cô còn muốn tiếp tục dây dưa?" Bạch Thận Ngôn nói xong, buông lỏng cô ra, lui về sau một bước, mặt vô cảm nhìn cô."Phù..." Cố Niệm nhẹ nhàng thở ra.May mắn đã buông lỏng.Khoảng cách gần như vậy, nếu tiếp tục, cô sẽ rơi vào hóc môn đàn ông mạnh mẽ của y mất thôi."Nói chuyện đi." Bạch Thận Ngôn nói."À, à, anh nói dây dưa à. Tôi không có dây dưa với anh."Cố Niệm ngẩng đầu, mặt dày nói: "Tôi chỉ nghe nói, hàng tháng anh đều sẽ đến Núi Trà. Cho nên, hai ngày trước đã đến đây với bạn bè, thử vận may. Kết quả không nghĩ tới, vừa gặp lão gia tử đã thân, còn được mời ở lại Núi Trà hai ngày."
Edit: V.O
Sắp đến giữa trưa, Bạch Thận Ngôn đứng dậy, nói là muốn đi chuẩn bị cơm trưa.
"Chuẩn bị cơm trưa? Bạch Thận Ngôn tiên sinh biết nấu ăn?" Cố Niệm ngạc nhiên nhìn y.
"Đúng, Bạch Thận Ngôn chúng ta có rất nhiều ưu điểm." Lão gia tử ngồi bên cạnh chào hàng: "Không chỉ đẹp trai, có năng lực, lại nấu ăn ngon. Chính là người đàn ông tốt hiếm có."
"Oa! Thì ra Bạch Thận Ngôn tiên sinh lợi hại như vậy. Làm sao bây giờ, tôi phát hiện mình thích Bạch Thận Ngôn tiên sinh nhiều hơn rồi." Mắt Cố Niệm sáng lấp lánh.
"Ha ha ha ha ha.." Lão gia tử.
"..." Bạch Thận Ngôn.
Y có chút hối hận vì hôm nay đến đây.
Mà tình huống tương tự, có lẽ sẽ vẫn còn xảy ra.
"Lão gia tử, con đến phòng bếp đây."
Bạch Thận Ngôn nói xong, lại nhìn về phía Cố Niệm: "Cô đi theo tôi."
"Ơ? Tôi?"
Đột nhiên bị gọi tên, Cố Niệm hơi ngạc nhiên.
Rất nhanh, cô đứng dậy, bật đến bên cạnh Bạch Thận Ngôn, kéo tay áo y.
Lúc cô đụng tới tay áo y, cô có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể Bạch Thận Ngôn cứng ngắc vài giây. Chẳng qua, có lẽ là ở trước mặt lão gia tử, không tốt đen mặt với cô, cho nên đã nhịn xuống.
Cố Niệm cười trộm ở trong lòng.
"Lão gia tử, con đến phòng bếp giúp Bạch Thận Ngôn tiên sinh nấu cơm đây." Cố Niệm nói.
"Đi đi đi đi. Thận Ngôn, con phải chăm sóc Cố Niệm thật tốt. Lão gia tử vui cười hớn hở nói.
Cố Niệm làm mặt quỷ, kéo tay Bạch Thận Ngôn, ra phòng trà.
Vừa đi khỏi tầm mắt lão gia tử, tay đã bị Bạch Thận Ngôn gạt ra.
Y cứng cằm, mặt vô cảm liếc cô một cái, dieendaanleequuydoon – V.O, như là cảnh cáo. Sau đó, xoay người đi tới phòng bếp.
Cố Niệm sờ sờ cái mũi, cười thầm, đi theo.
...
Đến phòng bếp, người ở bên trong đã chuẩn bị mọi thứ xong rồi.
Thấy Bạch Thận Ngôn đến, ào ào chào hỏi.
"Các anh đều ra ngoài đi." Bạch Thận Ngôn nói.
Những người đó ngạc nhiên, sau đó cũng không hỏi nhiều, lục tục ngừng công việc, rời khỏi phòng bếp.
Những người đó vừa đi, Bạch Thận Ngôn đã trực tiếp nhấc tay, ấn cô lên vách tường.
"Anh...a..." Cố Niệm chớp chớp mắt.
"Hành động ép tường" xảy ra bất thình lình, khiến trái tim cô nhảy lên kịch liệt. Mà hô hấp của Bạch Thận Ngôn, phun ở trên đầu cô, khiến cô muốn tránh đi, nhưng kỳ lạ là chân giống như bị đóng đinh trên mặt đất, hoàn toàn không có cách nào chuyển động.
Anh ta anh ta anh ta, anh ta muốn làm gì?
Chẳng lẽ, lại muốn hôn cô?
Thật ra, cẩn thận nghĩ lại, hôn với Bạch Thận Ngôn cũng là một chuyện tốt.
Dù sao, đối tượng là Bạch Thận Ngôn.
"Cô có còn nhớ, tôi đã từng nói với cô gì không?" Ngay lúc cô đang suy nghĩ miên man, Bạch Thận Ngôn đã mở miệng.
"Ơ? Cái gì? À..." Cố Niệm phục hồi tinh thần lại từ trong hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn đôi mắt thâm thúy mê người kia: "Anh nói...đừng quấn quýt lấy anh, đừng xuất hiện trước mặt anh nữa..."
"Cô đã nhớ được, vậy sao cô còn muốn tiếp tục dây dưa?" Bạch Thận Ngôn nói xong, buông lỏng cô ra, lui về sau một bước, mặt vô cảm nhìn cô.
"Phù..." Cố Niệm nhẹ nhàng thở ra.
May mắn đã buông lỏng.
Khoảng cách gần như vậy, nếu tiếp tục, cô sẽ rơi vào hóc môn đàn ông mạnh mẽ của y mất thôi.
"Nói chuyện đi." Bạch Thận Ngôn nói.
"À, à, anh nói dây dưa à. Tôi không có dây dưa với anh."
Cố Niệm ngẩng đầu, mặt dày nói: "Tôi chỉ nghe nói, hàng tháng anh đều sẽ đến Núi Trà. Cho nên, hai ngày trước đã đến đây với bạn bè, thử vận may. Kết quả không nghĩ tới, vừa gặp lão gia tử đã thân, còn được mời ở lại Núi Trà hai ngày."
Tổng Giám Đốc, Đừng Tới Đây!Tác giả: Ăn Quái ThúTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngEdit: V.O "Nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền, mới chịu rời khỏi con tôi?" Tầng một nhà hàng Khải Toàn, một phụ nữ trung niên ăn mặc phú quý, ngồi ở góc cầu thang. Đối diện bà là một cô gái trẻ tuổi. Quần áo của cô gái này bình thường, bộ dạng lại xinh đẹp động lòng người. Mà lúc này, lại bởi vì câu nói của người phụ nữ trung niên, sắc mặt trở nên tái nhợt. "Cháu..." cô mở miệng nói. "Được rồi!" Người phụ nữ thô bạo cắt ngang lời cô, rút một tờ chi phiếu từ trong túi xách ra, ném đến trước mặt cô gái: "Tôi nghe nói, nhà cô khó khăn. Đây là 20 vạn, hẳn là đủ chứ!" "Bác, bác gái, cháu không hiểu ý của bác..." Trong ánh mắt cô, hiện ra kích động: "Cháu, cháu muốn gặp Chu Hi! Cháu muốn nghe chính miệng anh ấy..." "Bác gái là lời cô có thể gọi à?" Người phụ nữ lại cắt ngang cô, châm chọc: "Cô còn muốn gặp con tôi? Cũng không xem cô có thân phận gì? Nói thật cho cô biết vậy, hôm nay chính con tôi nhờ tôi tới. Nó nhờ tôi nói lại với cô, lúc trước ở cùng cô, chẳng qua là thấy cô xinh đẹp, chơi… Edit: V.OSắp đến giữa trưa, Bạch Thận Ngôn đứng dậy, nói là muốn đi chuẩn bị cơm trưa."Chuẩn bị cơm trưa? Bạch Thận Ngôn tiên sinh biết nấu ăn?" Cố Niệm ngạc nhiên nhìn y."Đúng, Bạch Thận Ngôn chúng ta có rất nhiều ưu điểm." Lão gia tử ngồi bên cạnh chào hàng: "Không chỉ đẹp trai, có năng lực, lại nấu ăn ngon. Chính là người đàn ông tốt hiếm có.""Oa! Thì ra Bạch Thận Ngôn tiên sinh lợi hại như vậy. Làm sao bây giờ, tôi phát hiện mình thích Bạch Thận Ngôn tiên sinh nhiều hơn rồi." Mắt Cố Niệm sáng lấp lánh."Ha ha ha ha ha.." Lão gia tử."..." Bạch Thận Ngôn.Y có chút hối hận vì hôm nay đến đây.Mà tình huống tương tự, có lẽ sẽ vẫn còn xảy ra."Lão gia tử, con đến phòng bếp đây."Bạch Thận Ngôn nói xong, lại nhìn về phía Cố Niệm: "Cô đi theo tôi.""Ơ? Tôi?"Đột nhiên bị gọi tên, Cố Niệm hơi ngạc nhiên.Rất nhanh, cô đứng dậy, bật đến bên cạnh Bạch Thận Ngôn, kéo tay áo y.Lúc cô đụng tới tay áo y, cô có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể Bạch Thận Ngôn cứng ngắc vài giây. Chẳng qua, có lẽ là ở trước mặt lão gia tử, không tốt đen mặt với cô, cho nên đã nhịn xuống.Cố Niệm cười trộm ở trong lòng."Lão gia tử, con đến phòng bếp giúp Bạch Thận Ngôn tiên sinh nấu cơm đây." Cố Niệm nói."Đi đi đi đi. Thận Ngôn, con phải chăm sóc Cố Niệm thật tốt. Lão gia tử vui cười hớn hở nói.Cố Niệm làm mặt quỷ, kéo tay Bạch Thận Ngôn, ra phòng trà.Vừa đi khỏi tầm mắt lão gia tử, tay đã bị Bạch Thận Ngôn gạt ra.Y cứng cằm, mặt vô cảm liếc cô một cái, dieendaanleequuydoon – V.O, như là cảnh cáo. Sau đó, xoay người đi tới phòng bếp.Cố Niệm sờ sờ cái mũi, cười thầm, đi theo....Đến phòng bếp, người ở bên trong đã chuẩn bị mọi thứ xong rồi.Thấy Bạch Thận Ngôn đến, ào ào chào hỏi."Các anh đều ra ngoài đi." Bạch Thận Ngôn nói.Những người đó ngạc nhiên, sau đó cũng không hỏi nhiều, lục tục ngừng công việc, rời khỏi phòng bếp.Những người đó vừa đi, Bạch Thận Ngôn đã trực tiếp nhấc tay, ấn cô lên vách tường."Anh...a..." Cố Niệm chớp chớp mắt."Hành động ép tường" xảy ra bất thình lình, khiến trái tim cô nhảy lên kịch liệt. Mà hô hấp của Bạch Thận Ngôn, phun ở trên đầu cô, khiến cô muốn tránh đi, nhưng kỳ lạ là chân giống như bị đóng đinh trên mặt đất, hoàn toàn không có cách nào chuyển động.Anh ta anh ta anh ta, anh ta muốn làm gì?Chẳng lẽ, lại muốn hôn cô?Thật ra, cẩn thận nghĩ lại, hôn với Bạch Thận Ngôn cũng là một chuyện tốt.Dù sao, đối tượng là Bạch Thận Ngôn."Cô có còn nhớ, tôi đã từng nói với cô gì không?" Ngay lúc cô đang suy nghĩ miên man, Bạch Thận Ngôn đã mở miệng."Ơ? Cái gì? À..." Cố Niệm phục hồi tinh thần lại từ trong hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn đôi mắt thâm thúy mê người kia: "Anh nói...đừng quấn quýt lấy anh, đừng xuất hiện trước mặt anh nữa...""Cô đã nhớ được, vậy sao cô còn muốn tiếp tục dây dưa?" Bạch Thận Ngôn nói xong, buông lỏng cô ra, lui về sau một bước, mặt vô cảm nhìn cô."Phù..." Cố Niệm nhẹ nhàng thở ra.May mắn đã buông lỏng.Khoảng cách gần như vậy, nếu tiếp tục, cô sẽ rơi vào hóc môn đàn ông mạnh mẽ của y mất thôi."Nói chuyện đi." Bạch Thận Ngôn nói."À, à, anh nói dây dưa à. Tôi không có dây dưa với anh."Cố Niệm ngẩng đầu, mặt dày nói: "Tôi chỉ nghe nói, hàng tháng anh đều sẽ đến Núi Trà. Cho nên, hai ngày trước đã đến đây với bạn bè, thử vận may. Kết quả không nghĩ tới, vừa gặp lão gia tử đã thân, còn được mời ở lại Núi Trà hai ngày."