“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…
Chương 113
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… “Muốn Thanh Tùng tới biệt thự Hải Thiên à.”Chiến Hàn Quân gật đầu, anh cho là Lạc Thanh Du sẽ làm khó mình, nào ngờ cô lại lén lút đưa cho anh hộp sủi cảo, nói: ‘Bữa sáng ngày mai”Chiến Hàn Quân giật mình, có chút ngoài ý muốn, cô sảng khoái đồng ý như vậy? Lạc Thanh Du nhìn ánh mắt chất vấn của anh, giải thích: “Anh đừng có lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, tôi sẽ không để ân oán cá nhân giữa hai chúng ta ảnh hưởng tới con trẻ Chiến Hàn Quân hiếm khi lộ ra ánh mắt tán thưởng dành cho cô, gật đầu: “May là cô biết điều” Lạc Thanh Du có chút im lặng, trong mắt anh, cô luôn luôn quá quất như vậy.Chiến Hàn Quân đạt được mục đích, cũng không có ý muốn rời đi, vẫn đứng ở cạnh cửa nhìn Lạc Thanh Du, “Còn có chuyện gì nữa à?” Lạc Thanh Du hỏi.Chiến Hàn Quân dường như có chút khó khăn mở miệng: “Tôi có thể đưa Thanh An đi không?” Nghe thế, Lạc Thanh Du cũng có chút do dự.Chiến Hàn Quân không biết Thanh An cũng là con gái anh, thái độ xưa này cũng lạnh nhạt với con bé, tối nay sở dĩ anh quan tâm chỉ vì Thanh Tùng không nỡ xa em gái.Cho nên không đưa Thanh An đi, thì anh sẽ không đưa Thanh Tùng đi được.Chiến Hàn Quân và Thanh An như cặp oan gia trời sinh, nhìn nhau là thấy ghét, vốn không có khả năng chung sống hòa bình.Lạc Thanh Du khẽ cười, cô đi tới phòng khách, nói với Thanh An: “Cục cưng, chú Quân mời con đến nhà chú chơi, con đi không?” Thanh An lắc đâu nguầy nguậy, hai tay nhỏ.ôm lấy cổ mẹ: “Con không muốn rời khỏi mẹ” Lạc Thanh Du hôn lên trán cô bé: “Mẹ yêu con: Thanh An cười tươi như hoa.Ánh mắt Chiến Hàn Quân tối đi, doanh nghiệp của anh là vua một phương, chưa từng được nếm qua mùi vị thất bại thế này. Cảm giác khó chịu này lại cứ là do bánh bao nhỏ đem tới cho anh.Lạc Thanh Du nhìn biểu cảm kinh ngạc của Chiến Hàn Quân, buồn cười.Thanh An bỗng nhiên thả đồ chơi xuống, lôi kéo tay Chiến Hàn Quân đi tới bên cạnh mẹ: “Mẹ ơi, tối nay con có thể về với bố không ạ”Lạc Thanh Du biết Thanh Tùng không muốn làm bố khó xử, xoa đầu cậu nói: “Đi đi, có điều con phải nhớ kỹ đường về nhà đấy.”“Vâng, con biết rồi ạ” Thanh Tùng hoan hô lên.Lúc này gương mặt lạnh lùng của anh mới giãn ra.Vì muốn bên con vào cuối tuần, một ngày phải đấu trí đấu dũng cũng người phụ nữ đúng là cực kỳ thống khổ.Thế là Chiến Hàn Quân càng củng cố quyết tâm, cho dù thế nào cũng phải cầm được quyền nuôi dưỡng Thanh Tùng.Lúc Thanh Tùng và Quốc Việt tới biệt thự Hải Thiên, gương mặt của Thanh Tùng vẫn luôn cau có, nhìn bộ dạng đầy tâm sự.Chiến Hàn Quân không nhịn được hỏi cậu bé: “Sao vậy, xa mẹ nên không vui?” Thanh Tùng lắc đầu: “Bố, vì sao bố không thích em gái Thanh An của con?”Lông mày của Chiến Hàn Quân nhíu chặt, thử hỏi người đàn ông nào lại đi thích con mà người phụ nữ của mình và người đàn ông khác sinh ra.
“Muốn Thanh Tùng tới biệt thự Hải Thiên à.”
Chiến Hàn Quân gật đầu, anh cho là Lạc Thanh Du sẽ làm khó mình, nào ngờ cô lại lén lút đưa cho anh hộp sủi cảo, nói: ‘Bữa sáng ngày mai”
Chiến Hàn Quân giật mình, có chút ngoài ý muốn, cô sảng khoái đồng ý như vậy? Lạc Thanh Du nhìn ánh mắt chất vấn của anh, giải thích: “Anh đừng có lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, tôi sẽ không để ân oán cá nhân giữa hai chúng ta ảnh hưởng tới con trẻ Chiến Hàn Quân hiếm khi lộ ra ánh mắt tán thưởng dành cho cô, gật đầu: “May là cô biết điều” Lạc Thanh Du có chút im lặng, trong mắt anh, cô luôn luôn quá quất như vậy.
Chiến Hàn Quân đạt được mục đích, cũng không có ý muốn rời đi, vẫn đứng ở cạnh cửa nhìn Lạc Thanh Du, “Còn có chuyện gì nữa à?” Lạc Thanh Du hỏi.
Chiến Hàn Quân dường như có chút khó khăn mở miệng: “Tôi có thể đưa Thanh An đi không?” Nghe thế, Lạc Thanh Du cũng có chút do dự.
Chiến Hàn Quân không biết Thanh An cũng là con gái anh, thái độ xưa này cũng lạnh nhạt với con bé, tối nay sở dĩ anh quan tâm chỉ vì Thanh Tùng không nỡ xa em gái.
Cho nên không đưa Thanh An đi, thì anh sẽ không đưa Thanh Tùng đi được.
Chiến Hàn Quân và Thanh An như cặp oan gia trời sinh, nhìn nhau là thấy ghét, vốn không có khả năng chung sống hòa bình.
Lạc Thanh Du khẽ cười, cô đi tới phòng khách, nói với Thanh An: “Cục cưng, chú Quân mời con đến nhà chú chơi, con đi không?” Thanh An lắc đâu nguầy nguậy, hai tay nhỏ.
ôm lấy cổ mẹ: “Con không muốn rời khỏi mẹ” Lạc Thanh Du hôn lên trán cô bé: “Mẹ yêu con: Thanh An cười tươi như hoa.
Ánh mắt Chiến Hàn Quân tối đi, doanh nghiệp của anh là vua một phương, chưa từng được nếm qua mùi vị thất bại thế này. Cảm giác khó chịu này lại cứ là do bánh bao nhỏ đem tới cho anh.
Lạc Thanh Du nhìn biểu cảm kinh ngạc của Chiến Hàn Quân, buồn cười.
Thanh An bỗng nhiên thả đồ chơi xuống, lôi kéo tay Chiến Hàn Quân đi tới bên cạnh mẹ: “Mẹ ơi, tối nay con có thể về với bố không ạ”
Lạc Thanh Du biết Thanh Tùng không muốn làm bố khó xử, xoa đầu cậu nói: “Đi đi, có điều con phải nhớ kỹ đường về nhà đấy.”
“Vâng, con biết rồi ạ” Thanh Tùng hoan hô lên.
Lúc này gương mặt lạnh lùng của anh mới giãn ra.
Vì muốn bên con vào cuối tuần, một ngày phải đấu trí đấu dũng cũng người phụ nữ đúng là cực kỳ thống khổ.
Thế là Chiến Hàn Quân càng củng cố quyết tâm, cho dù thế nào cũng phải cầm được quyền nuôi dưỡng Thanh Tùng.
Lúc Thanh Tùng và Quốc Việt tới biệt thự Hải Thiên, gương mặt của Thanh Tùng vẫn luôn cau có, nhìn bộ dạng đầy tâm sự.
Chiến Hàn Quân không nhịn được hỏi cậu bé: “Sao vậy, xa mẹ nên không vui?” Thanh Tùng lắc đầu: “Bố, vì sao bố không thích em gái Thanh An của con?”
Lông mày của Chiến Hàn Quân nhíu chặt, thử hỏi người đàn ông nào lại đi thích con mà người phụ nữ của mình và người đàn ông khác sinh ra.
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… “Muốn Thanh Tùng tới biệt thự Hải Thiên à.”Chiến Hàn Quân gật đầu, anh cho là Lạc Thanh Du sẽ làm khó mình, nào ngờ cô lại lén lút đưa cho anh hộp sủi cảo, nói: ‘Bữa sáng ngày mai”Chiến Hàn Quân giật mình, có chút ngoài ý muốn, cô sảng khoái đồng ý như vậy? Lạc Thanh Du nhìn ánh mắt chất vấn của anh, giải thích: “Anh đừng có lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, tôi sẽ không để ân oán cá nhân giữa hai chúng ta ảnh hưởng tới con trẻ Chiến Hàn Quân hiếm khi lộ ra ánh mắt tán thưởng dành cho cô, gật đầu: “May là cô biết điều” Lạc Thanh Du có chút im lặng, trong mắt anh, cô luôn luôn quá quất như vậy.Chiến Hàn Quân đạt được mục đích, cũng không có ý muốn rời đi, vẫn đứng ở cạnh cửa nhìn Lạc Thanh Du, “Còn có chuyện gì nữa à?” Lạc Thanh Du hỏi.Chiến Hàn Quân dường như có chút khó khăn mở miệng: “Tôi có thể đưa Thanh An đi không?” Nghe thế, Lạc Thanh Du cũng có chút do dự.Chiến Hàn Quân không biết Thanh An cũng là con gái anh, thái độ xưa này cũng lạnh nhạt với con bé, tối nay sở dĩ anh quan tâm chỉ vì Thanh Tùng không nỡ xa em gái.Cho nên không đưa Thanh An đi, thì anh sẽ không đưa Thanh Tùng đi được.Chiến Hàn Quân và Thanh An như cặp oan gia trời sinh, nhìn nhau là thấy ghét, vốn không có khả năng chung sống hòa bình.Lạc Thanh Du khẽ cười, cô đi tới phòng khách, nói với Thanh An: “Cục cưng, chú Quân mời con đến nhà chú chơi, con đi không?” Thanh An lắc đâu nguầy nguậy, hai tay nhỏ.ôm lấy cổ mẹ: “Con không muốn rời khỏi mẹ” Lạc Thanh Du hôn lên trán cô bé: “Mẹ yêu con: Thanh An cười tươi như hoa.Ánh mắt Chiến Hàn Quân tối đi, doanh nghiệp của anh là vua một phương, chưa từng được nếm qua mùi vị thất bại thế này. Cảm giác khó chịu này lại cứ là do bánh bao nhỏ đem tới cho anh.Lạc Thanh Du nhìn biểu cảm kinh ngạc của Chiến Hàn Quân, buồn cười.Thanh An bỗng nhiên thả đồ chơi xuống, lôi kéo tay Chiến Hàn Quân đi tới bên cạnh mẹ: “Mẹ ơi, tối nay con có thể về với bố không ạ”Lạc Thanh Du biết Thanh Tùng không muốn làm bố khó xử, xoa đầu cậu nói: “Đi đi, có điều con phải nhớ kỹ đường về nhà đấy.”“Vâng, con biết rồi ạ” Thanh Tùng hoan hô lên.Lúc này gương mặt lạnh lùng của anh mới giãn ra.Vì muốn bên con vào cuối tuần, một ngày phải đấu trí đấu dũng cũng người phụ nữ đúng là cực kỳ thống khổ.Thế là Chiến Hàn Quân càng củng cố quyết tâm, cho dù thế nào cũng phải cầm được quyền nuôi dưỡng Thanh Tùng.Lúc Thanh Tùng và Quốc Việt tới biệt thự Hải Thiên, gương mặt của Thanh Tùng vẫn luôn cau có, nhìn bộ dạng đầy tâm sự.Chiến Hàn Quân không nhịn được hỏi cậu bé: “Sao vậy, xa mẹ nên không vui?” Thanh Tùng lắc đầu: “Bố, vì sao bố không thích em gái Thanh An của con?”Lông mày của Chiến Hàn Quân nhíu chặt, thử hỏi người đàn ông nào lại đi thích con mà người phụ nữ của mình và người đàn ông khác sinh ra.