Tác giả:

“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…

Chương 168

Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… “Ai lạt mềm buộc chặt với anh chứ? Rõ ràng bây giờ người chủ động là anh đấy, anh bị làm sao vậy?” Lạc Thanh Du vô cùng tức giận nói.“Thật sao? Nếu vậy sáu năm trước thì sao? Là ai chủ động bò lên giường của tôi?”Giọng nói ma mị của Chiến Hàn Quân mang theo chút ấm nóng, cố tình diễn lại vẻ mặt của cô, khiến cho cô không hiểu sao lại cảm thấy hơi thỏa mãn.“Khi đó tôi còn nhỏ tuổi chưa biết gì, mắt bị mù, bị lợi ích làm cho đầu óc mê muội, tôi lỡ đổ nước vào não mình, cho nên mới phạm phải sai lầm như thế đấy. Nếu như có thể quay ngược lại thời gian, tôi nhất định sẽ không lựa chọn như vậy đâu. Tôi mà thấy anh thì tôi sẽ đi đường vòng..” Lạc Thanh Du nói không được mạch lạc cho lắm.Đôi mắt Chiến Hàn Quân như bị bao phủ bởi một lớp băng. Anh đứng thẳng người lên, nhìn Lạc Thanh Du với vẻ khinh thường: “Nhớ kĩ lời nói hôm nay của cô, đừng có chút ảo tưởng nào với tôi. Nếu không, tôi sẽ khiến cho cô sống không yên thân”Lạc Thanh Du ủ rũ cúi đầu, ngập ngừng nói: “Bây giờ cũng đâu có tốt?”“Vậy thì khổ hơn so với hiện tại” Chiến Hàn Quân dùng giọng điệu lạnh lùng như bùa chú đòi mạng của ma quỷ để nói với cô, khiến cho Lạc Thanh Du không rét mà run.Lạc Thanh Du cầm ví lên muốn chạy trốn lại nghe Chiến Hàn Quân nói: “Khiêu vũ cùng tôi một điệu, đây là nguyện vọng của Chiến Anh Nguyệt”“Chỉ cần cô nhảy cùng tôi một điệu Valse thôi, tôi sẽ miễn cho cô ba tháng tiền nhà” Chiến Hàn Quân nói.Lạc Thanh Du ấp úng, nói nhỏ xíu: “Có tiền bẩn thì ngon à!”Chiến Hàn Quân lườm cô, gương mặt lạnh bằng: “Cô nói gì?”: Bình thường lúc không tức giận, gương mặt anh chẳng khác gì thần chết, cứng đơ, càng không nói đến khi anh nổi giận lên rồi thì lại càng kinh khủng hơn.Lạc Thanh Du sợ hãi: “Tôi nhảy, chẳng qua tôi không muốn nhảy điệu Van”Tại sao cứ hết lần này đến lần khác phải chọn mấy điệu nhảy xoay tròn đó chứ?Nhảy điệu Valse sẽ gợi lại chuyện đau lòng của cô.“Anh Nguyệt muốn chúng ta nhảy điệu này”Lạc Thanh Du thở dài thường thượt. Nếu như chủ nhân bữa tiệc đã yêu cầu vậy thì cô đành phải cố gắng thôi Giờ phút này âm nhạc ngoài sàn nhảy đã biến thành điệu Tăng-gô hoài cổ.Chiến Hàn Quân và Lạc Thanh Du đứng nguyên đó chờ nhạc của điệu Valse nổi lên.“Anh Hàn Quân, trước kia anh có từng.nhảy điệu Valse bao giờ chưa?” Lạc Thanh Du hỏi, trong lòng cô hơi hoảng hốt.Cô hối hận vì sao mình lại hỏi vấn đê đáng chết này? Cô biết rõ anh không thích cô, tại sao cứ phải để anh chính miệng nói ra mới hết hi vọng chứ?Chiến Hàn Quân cạn lời trừng mắt nhìn cô: “Nói thêm câu nào nữa có tin tôi vá miệng cô lại không? Ồn ào thế hả?”Lạc Thanh Du: ”…”Có tin bà đây không khiêu vũ với anh nữa không? Có việc nhờ người khác mà còn kiêu ngạo như vậy à?Lạc Thanh Du chỉ có thể âm thầm măng mỏ, nhưng trên mặt lại là vẻ ngoan ngoãn.Điệu Tăng-gô kết thúc, khúc nhạc dạo của điệu Valse vang lên.Chiến Hàn Quân vươn tay ra mời Lạc Thanh Du, cô lại theo bản năng lùi ra đẳng sau. Chiến Hàn Quân trừng mắt nhìn cô một cái, cô mới ngoan ngoãn đưa tay ra nằm tay anh.Cô chỉ sợ anh ghét bỏ cô thôi mà… Haiz, sao thế nào cũng là sai vậy?

“Ai lạt mềm buộc chặt với anh chứ? Rõ ràng bây giờ người chủ động là anh đấy, anh bị làm sao vậy?” Lạc Thanh Du vô cùng tức giận nói.

“Thật sao? Nếu vậy sáu năm trước thì sao? Là ai chủ động bò lên giường của tôi?”

Giọng nói ma mị của Chiến Hàn Quân mang theo chút ấm nóng, cố tình diễn lại vẻ mặt của cô, khiến cho cô không hiểu sao lại cảm thấy hơi thỏa mãn.

“Khi đó tôi còn nhỏ tuổi chưa biết gì, mắt bị mù, bị lợi ích làm cho đầu óc mê muội, tôi lỡ đổ nước vào não mình, cho nên mới phạm phải sai lầm như thế đấy. Nếu như có thể quay ngược lại thời gian, tôi nhất định sẽ không lựa chọn như vậy đâu. Tôi mà thấy anh thì tôi sẽ đi đường vòng..” Lạc Thanh Du nói không được mạch lạc cho lắm.

Đôi mắt Chiến Hàn Quân như bị bao phủ bởi một lớp băng. Anh đứng thẳng người lên, nhìn Lạc Thanh Du với vẻ khinh thường: “Nhớ kĩ lời nói hôm nay của cô, đừng có chút ảo tưởng nào với tôi. Nếu không, tôi sẽ khiến cho cô sống không yên thân”

Lạc Thanh Du ủ rũ cúi đầu, ngập ngừng nói: “Bây giờ cũng đâu có tốt?”

“Vậy thì khổ hơn so với hiện tại” Chiến Hàn Quân dùng giọng điệu lạnh lùng như bùa chú đòi mạng của ma quỷ để nói với cô, khiến cho Lạc Thanh Du không rét mà run.

Lạc Thanh Du cầm ví lên muốn chạy trốn lại nghe Chiến Hàn Quân nói: “Khiêu vũ cùng tôi một điệu, đây là nguyện vọng của Chiến Anh Nguyệt”

“Chỉ cần cô nhảy cùng tôi một điệu Valse thôi, tôi sẽ miễn cho cô ba tháng tiền nhà” Chiến Hàn Quân nói.

Lạc Thanh Du ấp úng, nói nhỏ xíu: “Có tiền bẩn thì ngon à!”

Chiến Hàn Quân lườm cô, gương mặt lạnh bằng: “Cô nói gì?”

: Bình thường lúc không tức giận, gương mặt anh chẳng khác gì thần chết, cứng đơ, càng không nói đến khi anh nổi giận lên rồi thì lại càng kinh khủng hơn.

Lạc Thanh Du sợ hãi: “Tôi nhảy, chẳng qua tôi không muốn nhảy điệu Van”

Tại sao cứ hết lần này đến lần khác phải chọn mấy điệu nhảy xoay tròn đó chứ?

Nhảy điệu Valse sẽ gợi lại chuyện đau lòng của cô.

“Anh Nguyệt muốn chúng ta nhảy điệu này”

Lạc Thanh Du thở dài thường thượt. Nếu như chủ nhân bữa tiệc đã yêu cầu vậy thì cô đành phải cố gắng thôi Giờ phút này âm nhạc ngoài sàn nhảy đã biến thành điệu Tăng-gô hoài cổ.

Chiến Hàn Quân và Lạc Thanh Du đứng nguyên đó chờ nhạc của điệu Valse nổi lên.

“Anh Hàn Quân, trước kia anh có từng.nhảy điệu Valse bao giờ chưa?” Lạc Thanh Du hỏi, trong lòng cô hơi hoảng hốt.

Cô hối hận vì sao mình lại hỏi vấn đê đáng chết này? Cô biết rõ anh không thích cô, tại sao cứ phải để anh chính miệng nói ra mới hết hi vọng chứ?

Chiến Hàn Quân cạn lời trừng mắt nhìn cô: “Nói thêm câu nào nữa có tin tôi vá miệng cô lại không? Ồn ào thế hả?”

Lạc Thanh Du: ”…”

Có tin bà đây không khiêu vũ với anh nữa không? Có việc nhờ người khác mà còn kiêu ngạo như vậy à?

Lạc Thanh Du chỉ có thể âm thầm măng mỏ, nhưng trên mặt lại là vẻ ngoan ngoãn.

Điệu Tăng-gô kết thúc, khúc nhạc dạo của điệu Valse vang lên.

Chiến Hàn Quân vươn tay ra mời Lạc Thanh Du, cô lại theo bản năng lùi ra đẳng sau. Chiến Hàn Quân trừng mắt nhìn cô một cái, cô mới ngoan ngoãn đưa tay ra nằm tay anh.

Cô chỉ sợ anh ghét bỏ cô thôi mà… Haiz, sao thế nào cũng là sai vậy?

Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… “Ai lạt mềm buộc chặt với anh chứ? Rõ ràng bây giờ người chủ động là anh đấy, anh bị làm sao vậy?” Lạc Thanh Du vô cùng tức giận nói.“Thật sao? Nếu vậy sáu năm trước thì sao? Là ai chủ động bò lên giường của tôi?”Giọng nói ma mị của Chiến Hàn Quân mang theo chút ấm nóng, cố tình diễn lại vẻ mặt của cô, khiến cho cô không hiểu sao lại cảm thấy hơi thỏa mãn.“Khi đó tôi còn nhỏ tuổi chưa biết gì, mắt bị mù, bị lợi ích làm cho đầu óc mê muội, tôi lỡ đổ nước vào não mình, cho nên mới phạm phải sai lầm như thế đấy. Nếu như có thể quay ngược lại thời gian, tôi nhất định sẽ không lựa chọn như vậy đâu. Tôi mà thấy anh thì tôi sẽ đi đường vòng..” Lạc Thanh Du nói không được mạch lạc cho lắm.Đôi mắt Chiến Hàn Quân như bị bao phủ bởi một lớp băng. Anh đứng thẳng người lên, nhìn Lạc Thanh Du với vẻ khinh thường: “Nhớ kĩ lời nói hôm nay của cô, đừng có chút ảo tưởng nào với tôi. Nếu không, tôi sẽ khiến cho cô sống không yên thân”Lạc Thanh Du ủ rũ cúi đầu, ngập ngừng nói: “Bây giờ cũng đâu có tốt?”“Vậy thì khổ hơn so với hiện tại” Chiến Hàn Quân dùng giọng điệu lạnh lùng như bùa chú đòi mạng của ma quỷ để nói với cô, khiến cho Lạc Thanh Du không rét mà run.Lạc Thanh Du cầm ví lên muốn chạy trốn lại nghe Chiến Hàn Quân nói: “Khiêu vũ cùng tôi một điệu, đây là nguyện vọng của Chiến Anh Nguyệt”“Chỉ cần cô nhảy cùng tôi một điệu Valse thôi, tôi sẽ miễn cho cô ba tháng tiền nhà” Chiến Hàn Quân nói.Lạc Thanh Du ấp úng, nói nhỏ xíu: “Có tiền bẩn thì ngon à!”Chiến Hàn Quân lườm cô, gương mặt lạnh bằng: “Cô nói gì?”: Bình thường lúc không tức giận, gương mặt anh chẳng khác gì thần chết, cứng đơ, càng không nói đến khi anh nổi giận lên rồi thì lại càng kinh khủng hơn.Lạc Thanh Du sợ hãi: “Tôi nhảy, chẳng qua tôi không muốn nhảy điệu Van”Tại sao cứ hết lần này đến lần khác phải chọn mấy điệu nhảy xoay tròn đó chứ?Nhảy điệu Valse sẽ gợi lại chuyện đau lòng của cô.“Anh Nguyệt muốn chúng ta nhảy điệu này”Lạc Thanh Du thở dài thường thượt. Nếu như chủ nhân bữa tiệc đã yêu cầu vậy thì cô đành phải cố gắng thôi Giờ phút này âm nhạc ngoài sàn nhảy đã biến thành điệu Tăng-gô hoài cổ.Chiến Hàn Quân và Lạc Thanh Du đứng nguyên đó chờ nhạc của điệu Valse nổi lên.“Anh Hàn Quân, trước kia anh có từng.nhảy điệu Valse bao giờ chưa?” Lạc Thanh Du hỏi, trong lòng cô hơi hoảng hốt.Cô hối hận vì sao mình lại hỏi vấn đê đáng chết này? Cô biết rõ anh không thích cô, tại sao cứ phải để anh chính miệng nói ra mới hết hi vọng chứ?Chiến Hàn Quân cạn lời trừng mắt nhìn cô: “Nói thêm câu nào nữa có tin tôi vá miệng cô lại không? Ồn ào thế hả?”Lạc Thanh Du: ”…”Có tin bà đây không khiêu vũ với anh nữa không? Có việc nhờ người khác mà còn kiêu ngạo như vậy à?Lạc Thanh Du chỉ có thể âm thầm măng mỏ, nhưng trên mặt lại là vẻ ngoan ngoãn.Điệu Tăng-gô kết thúc, khúc nhạc dạo của điệu Valse vang lên.Chiến Hàn Quân vươn tay ra mời Lạc Thanh Du, cô lại theo bản năng lùi ra đẳng sau. Chiến Hàn Quân trừng mắt nhìn cô một cái, cô mới ngoan ngoãn đưa tay ra nằm tay anh.Cô chỉ sợ anh ghét bỏ cô thôi mà… Haiz, sao thế nào cũng là sai vậy?

Chương 168