Tác giả:

“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…

Chương 1076: Tiếc nuối

Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Cô ta mở cửa và đi ra ngoài, trong lòng vô vàn tiếc nuối.Lúc này, một tiếng đàn piano du dương và da diết vọng ra từ căn phòng Chiến Hàn Quân đã chơi một bài hát “Cao sơn lưu thủy, trí kỷ khó tìm”Mặc dù những điều anh nói với Thu Liên vô cùng tàn nhẫn, nhưng bản nhạc piano này chứng tỏ rằng anh vẫn có một chút lòng biết ơn đối với Thu Liên.Con người không phải khúc gỗ, không thể không có chút tình cảm gì được.Thu Liên đã cứu anh, và cả ân tình bầu bạn ba năm, cho dù cô ta có sai, thì cũng không thể che giấu sự thật rằng cô ta đã cho anh mạng sống dân thứ hai Cánh cửa từ từ đóng lại!Tắm cửa mỏng hoàn toàn ngăn cách A Nguyệt và Thu Liên thành hai thế giới Chiến Hàn Quân chơi" Cao sơn tru thủy, tri kỷ khó tìm" một cách vô cảm, hết lần này đến lần khác, có vẻn như anh đang tạm biệt quá khứ ảm đạm. Cuối cùng anh cáu kỉnh đứng trước cửa sổ kiểu Pháp và mở rèm của.Ảnh sáng rực rỡ của hoàng hôn chiếu vào ban công và giá sách.Con ngươi của Chiến Hàn Quân hơi khựng lại, run run tháo tầm rèm màu trắng trên giá sách xuống.Chân dung khuôn mặt của Nghiêm Linh Trang, cô nở nụ cười dịu dàng, kiên định nhìn anh Khuôn mặt cô vô cùng dịu dàng, ánh mắt nhẹ nhàng ôn nhu, giống như một cô gái đang yêu hạnh phúc. Nụ cười vô tâm cùng vẻ mặt vô tư mà quyến rũ khiến trái tim anh không khỏi gợn sóng.Anh vô cùng khó hiểu trước cảm xúc đặc biệt này, cô rõ ràng đang ở trong trí nhớ của anh, nhưng tại sao khi anh xuất hiện trước mặt cô lại không cảm thấy quen thuộc với cô?Chẳng lẽ giữa anh và cô chỉ là một tình yêu đơn phương? Anh ủ rũ đặt bức tranh Tên giá vẽ, ngây người nhìn ra cửa sổ. Khi nào gia đình anh mới đến và. đưa anh về nhà?"Anh rất ghét phải làm một người cô đơn không có mái ấm để quay ve!Trên ban công biệt thự đối diện, Lạc Thanh An mặc bộ váy trắng, uyển chuyển múa ba lê.Cô bé đứng bằng một chân và xoay người, hệt như một con thiên nga trắng xinh đẹp đến nao lòng.Ánh mắt lạnh lẽo của Chiến Hàn Quân dần tan ra, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười nhẹ và quyến rũ.“Chú”Nhìn thấy Chiến Hàn Quân, Lạc Thanh An đột nhiên hưng phấn chạy tới.Ánh mắt của Chiến Hàn Quân nhìn về phía ban công của căn biệt thự, anh sợ Thanh An chạy quá nhanh, các xe trên đường.không kịp dừng Khoảnh khắc đó, trái tim anh căng thẳng đến nghẹt thở.“Thanh An!”Anh mở cửa phòng ngủ và chạy ra ban công phòng khách.Một cơn gió lạnh lướt qua, giống như vừa băng qua vực sâu, anh nhảy vào khu vườn của biệt thự đối diện.Lạc Thanh An dường như vẫn giữ nguyên vị trí.Khi bố cô bé vừa nhảy qua, cô bé đã sợ đến mức tim gần như ngừng đập.Chiến Hàn Quân chạy tới, cô bé nhào vào vòng tay anh, ôm cổ anh và đau lòng khóc.“Sao chú lại nhảy sang đây chứ? Chuyện nguy hiểm như thế, sao chú lại làm thế chứ?Lỡ đâu xảy ra chuyện gì thì sao?”Chiến Hàn Quân ôm chặt Thanh An an ủi: “Không sao đâu, chú không sao.”May mắn thay, không có nguy hiểm.Trong lòng Thanh An tràn ngập niềm vui đoàn tụ của hai bố con. “Chú, chú đã lâu không đến dạy cháu chơi đàn. Mấy ngày nay chú bận rộn lắm sao?”Chiến Hàn Quân xoa xoa tóc mái mềm mịn của Thanh An, “Ừ”“Chú ơi, cháu đói quá.” Thanh An thì thầm.Cô bé muốn tìm cách để giữ bố ở nhà, khi mẹ quay lại, mẹ chắc chẩn sẽ rất vui khi gặp lại bố.

Cô ta mở cửa và đi ra ngoài, trong lòng vô vàn tiếc nuối.

Lúc này, một tiếng đàn piano du dương và da diết vọng ra từ căn phòng Chiến Hàn Quân đã chơi một bài hát “Cao sơn lưu thủy, trí kỷ khó tìm”

Mặc dù những điều anh nói với Thu Liên vô cùng tàn nhẫn, nhưng bản nhạc piano này chứng tỏ rằng anh vẫn có một chút lòng biết ơn đối với Thu Liên.

Con người không phải khúc gỗ, không thể không có chút tình cảm gì được.

Thu Liên đã cứu anh, và cả ân tình bầu bạn ba năm, cho dù cô ta có sai, thì cũng không thể che giấu sự thật rằng cô ta đã cho anh mạng sống dân thứ hai Cánh cửa từ từ đóng lại!

Tắm cửa mỏng hoàn toàn ngăn cách A Nguyệt và Thu Liên thành hai thế giới Chiến Hàn Quân chơi" Cao sơn tru thủy, tri kỷ khó tìm" một cách vô cảm, hết lần này đến lần khác, có vẻn như anh đang tạm biệt quá khứ ảm đạm. Cuối cùng anh cáu kỉnh đứng trước cửa sổ kiểu Pháp và mở rèm của.

Ảnh sáng rực rỡ của hoàng hôn chiếu vào ban công và giá sách.

Con ngươi của Chiến Hàn Quân hơi khựng lại, run run tháo tầm rèm màu trắng trên giá sách xuống.

Chân dung khuôn mặt của Nghiêm Linh Trang, cô nở nụ cười dịu dàng, kiên định nhìn anh Khuôn mặt cô vô cùng dịu dàng, ánh mắt nhẹ nhàng ôn nhu, giống như một cô gái đang yêu hạnh phúc. Nụ cười vô tâm cùng vẻ mặt vô tư mà quyến rũ khiến trái tim anh không khỏi gợn sóng.

Anh vô cùng khó hiểu trước cảm xúc đặc biệt này, cô rõ ràng đang ở trong trí nhớ của anh, nhưng tại sao khi anh xuất hiện trước mặt cô lại không cảm thấy quen thuộc với cô?

Chẳng lẽ giữa anh và cô chỉ là một tình yêu đơn phương? Anh ủ rũ đặt bức tranh Tên giá vẽ, ngây người nhìn ra cửa sổ. Khi nào gia đình anh mới đến và. đưa anh về nhà?"

Anh rất ghét phải làm một người cô đơn không có mái ấm để quay ve!

Trên ban công biệt thự đối diện, Lạc Thanh An mặc bộ váy trắng, uyển chuyển múa ba lê.

Cô bé đứng bằng một chân và xoay người, hệt như một con thiên nga trắng xinh đẹp đến nao lòng.

Ánh mắt lạnh lẽo của Chiến Hàn Quân dần tan ra, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười nhẹ và quyến rũ.

“Chú”

Nhìn thấy Chiến Hàn Quân, Lạc Thanh An đột nhiên hưng phấn chạy tới.

Ánh mắt của Chiến Hàn Quân nhìn về phía ban công của căn biệt thự, anh sợ Thanh An chạy quá nhanh, các xe trên đường.

không kịp dừng Khoảnh khắc đó, trái tim anh căng thẳng đến nghẹt thở.

“Thanh An!”

Anh mở cửa phòng ngủ và chạy ra ban công phòng khách.

Một cơn gió lạnh lướt qua, giống như vừa băng qua vực sâu, anh nhảy vào khu vườn của biệt thự đối diện.

Lạc Thanh An dường như vẫn giữ nguyên vị trí.

Khi bố cô bé vừa nhảy qua, cô bé đã sợ đến mức tim gần như ngừng đập.

Chiến Hàn Quân chạy tới, cô bé nhào vào vòng tay anh, ôm cổ anh và đau lòng khóc.

“Sao chú lại nhảy sang đây chứ? Chuyện nguy hiểm như thế, sao chú lại làm thế chứ?

Lỡ đâu xảy ra chuyện gì thì sao?”

Chiến Hàn Quân ôm chặt Thanh An an ủi: “Không sao đâu, chú không sao.”

May mắn thay, không có nguy hiểm.

Trong lòng Thanh An tràn ngập niềm vui đoàn tụ của hai bố con. “Chú, chú đã lâu không đến dạy cháu chơi đàn. Mấy ngày nay chú bận rộn lắm sao?”

Chiến Hàn Quân xoa xoa tóc mái mềm mịn của Thanh An, “Ừ”

“Chú ơi, cháu đói quá.” Thanh An thì thầm.

Cô bé muốn tìm cách để giữ bố ở nhà, khi mẹ quay lại, mẹ chắc chẩn sẽ rất vui khi gặp lại bố.

Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Cô ta mở cửa và đi ra ngoài, trong lòng vô vàn tiếc nuối.Lúc này, một tiếng đàn piano du dương và da diết vọng ra từ căn phòng Chiến Hàn Quân đã chơi một bài hát “Cao sơn lưu thủy, trí kỷ khó tìm”Mặc dù những điều anh nói với Thu Liên vô cùng tàn nhẫn, nhưng bản nhạc piano này chứng tỏ rằng anh vẫn có một chút lòng biết ơn đối với Thu Liên.Con người không phải khúc gỗ, không thể không có chút tình cảm gì được.Thu Liên đã cứu anh, và cả ân tình bầu bạn ba năm, cho dù cô ta có sai, thì cũng không thể che giấu sự thật rằng cô ta đã cho anh mạng sống dân thứ hai Cánh cửa từ từ đóng lại!Tắm cửa mỏng hoàn toàn ngăn cách A Nguyệt và Thu Liên thành hai thế giới Chiến Hàn Quân chơi" Cao sơn tru thủy, tri kỷ khó tìm" một cách vô cảm, hết lần này đến lần khác, có vẻn như anh đang tạm biệt quá khứ ảm đạm. Cuối cùng anh cáu kỉnh đứng trước cửa sổ kiểu Pháp và mở rèm của.Ảnh sáng rực rỡ của hoàng hôn chiếu vào ban công và giá sách.Con ngươi của Chiến Hàn Quân hơi khựng lại, run run tháo tầm rèm màu trắng trên giá sách xuống.Chân dung khuôn mặt của Nghiêm Linh Trang, cô nở nụ cười dịu dàng, kiên định nhìn anh Khuôn mặt cô vô cùng dịu dàng, ánh mắt nhẹ nhàng ôn nhu, giống như một cô gái đang yêu hạnh phúc. Nụ cười vô tâm cùng vẻ mặt vô tư mà quyến rũ khiến trái tim anh không khỏi gợn sóng.Anh vô cùng khó hiểu trước cảm xúc đặc biệt này, cô rõ ràng đang ở trong trí nhớ của anh, nhưng tại sao khi anh xuất hiện trước mặt cô lại không cảm thấy quen thuộc với cô?Chẳng lẽ giữa anh và cô chỉ là một tình yêu đơn phương? Anh ủ rũ đặt bức tranh Tên giá vẽ, ngây người nhìn ra cửa sổ. Khi nào gia đình anh mới đến và. đưa anh về nhà?"Anh rất ghét phải làm một người cô đơn không có mái ấm để quay ve!Trên ban công biệt thự đối diện, Lạc Thanh An mặc bộ váy trắng, uyển chuyển múa ba lê.Cô bé đứng bằng một chân và xoay người, hệt như một con thiên nga trắng xinh đẹp đến nao lòng.Ánh mắt lạnh lẽo của Chiến Hàn Quân dần tan ra, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười nhẹ và quyến rũ.“Chú”Nhìn thấy Chiến Hàn Quân, Lạc Thanh An đột nhiên hưng phấn chạy tới.Ánh mắt của Chiến Hàn Quân nhìn về phía ban công của căn biệt thự, anh sợ Thanh An chạy quá nhanh, các xe trên đường.không kịp dừng Khoảnh khắc đó, trái tim anh căng thẳng đến nghẹt thở.“Thanh An!”Anh mở cửa phòng ngủ và chạy ra ban công phòng khách.Một cơn gió lạnh lướt qua, giống như vừa băng qua vực sâu, anh nhảy vào khu vườn của biệt thự đối diện.Lạc Thanh An dường như vẫn giữ nguyên vị trí.Khi bố cô bé vừa nhảy qua, cô bé đã sợ đến mức tim gần như ngừng đập.Chiến Hàn Quân chạy tới, cô bé nhào vào vòng tay anh, ôm cổ anh và đau lòng khóc.“Sao chú lại nhảy sang đây chứ? Chuyện nguy hiểm như thế, sao chú lại làm thế chứ?Lỡ đâu xảy ra chuyện gì thì sao?”Chiến Hàn Quân ôm chặt Thanh An an ủi: “Không sao đâu, chú không sao.”May mắn thay, không có nguy hiểm.Trong lòng Thanh An tràn ngập niềm vui đoàn tụ của hai bố con. “Chú, chú đã lâu không đến dạy cháu chơi đàn. Mấy ngày nay chú bận rộn lắm sao?”Chiến Hàn Quân xoa xoa tóc mái mềm mịn của Thanh An, “Ừ”“Chú ơi, cháu đói quá.” Thanh An thì thầm.Cô bé muốn tìm cách để giữ bố ở nhà, khi mẹ quay lại, mẹ chắc chẩn sẽ rất vui khi gặp lại bố.

Chương 1076: Tiếc nuối