Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1666: 1666: Nỗi Tiếc Nuối Lớn Nhất Đời Này
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dương Thanh đứng lên, nói với Miêu thành chủ: "Ông Miêu, ông đang đợi cháu ạ?" Miêu thành chủ cười ha hả, nhìn chằm chằm Dương Thanh rồi gật đầu, hài lòng nói: "Chỉ một tuần ngắn ngủi mà cảnh giới võ thuật đã tăng từ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ lên đến Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong, thiên phú võ thuật của cháu quả thật cực cao đấy!" Dương Thanh vội nói: "Chủ yếu nhờ có rượu của ông Miêu đấy ạ, nếu không, chỉ sợ đến cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ cháu cũng chưa đạt tới được đâu".Những lời này không phải lời tâng bốc mà đúng thực là như thế.Bảy ngày này, Miêu thành chủ đều đặn cho Dương Thanh một chén rượu mỗi ngày, mỗi lần uống xong, Dương Thanh đều có thể cảm nhận được ích lợi cực lớn mà nó mang đến cho anh.Miêu thành chủ cười nói: "Rượu này là rượu ông đã cất giữ hơn sáu mươi năm, chỉ có một hồ lô rượu đó thôi, nhưng giờ đã uống hết rồi".Nghe Miêu thành chủ nói thế, Dương Thanh mới ý thức được, mấy chén rượu này quý giá cỡ nào.Anh có hơi thất vọng một chút, vì anh còn tưởng sẽ tiếp tục nhận được một chén rượu thần kỳ như vậy mỗi ngày, không ngờ đã hết rồi."Hơn sáu mươi năm trước, khi ông mới chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi, có một lần lên Miêu Sơn tìm dược liệu lại tình cờ gặp cơn mưa lớn, không thể xuống núi, đành ở lại trong một hang động đụt mưa, may mắn phát hiện một hầm rượu, thứ rượu cháu uống mấy hôm nay được lấy từ trong đó, ông chỉ để dành một hồ lô rượu này thôi".Miêu thành chủ cười ha hả nói, như đang nhắc tới một chuyện rất bình thường.Dương Thanh nghe tới đó, lòng chấn động tột cùng, một hồ lô rượu đã khiến anh cảm nhận được thế nào là tu luyện như ngồi trên hỏa tiễn, huống chi là một hầm rượu? Miêu thành chủ vẫn vui vẻ cười nói: "Nhất định cháu đang nghĩ, liệu có phải vì uống hết hầm rượu đó nên ông mới có thể trở thành thành chủ của Miêu Thành này hay không?" Không đợi Dương Thanh phủ nhận, Miêu thành chủ tiếp tục nói: "Vậy cháu đoán đúng rồi đấy, hơn sáu mươi năm trước, khi đó ông mới chỉ là một người trẻ tuổi có trình độ võ thuật bình thường của gia tộc họ Miêu, nếu ông nhớ không lầm thì vào thời điểm đó, ông chỉ vừa bước chân vào Vương Cảnh sơ kỳ"."Từ sau khi phát hiện hầm rượu thần bí này, tốc độ tu hành của ông đã tăng cực nhanh, chỉ trong một năm ngắn ngủi, thực lực của ông đã bay nhanh từ Vương Cảnh sơ kỳ lên tới Thần Cảnh đỉnh phong, năm đó ông mới hai mươi ba tuổi".Dương Thanh âm thầm khiếp sợ, năm anh hai mươi ba tuổi, hình như vừa mới đi lính ở biên giới phía Bắc chưa được bao lâu, thời điểm đó, thực lực của anh còn kém xa Vương Cảnh sơ kỳ, mà Miêu thành chủ vào thời điểm đó đã thành một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thật là khủng khiếp.Nay anh đã hai mươi tám tuổi lại chỉ mới tới Siêu Phàm Lục Cảnh, tốc độ tu hành thoạt nhìn có vẻ nhanh lắm, nhưng nếu muốn đưa cảnh giới võ thuật lên đến Siêu Phàm Bát Cảnh trước khi bước vào tuổi ba mươi thì vẫn quá khó..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dương Thanh đứng lên, nói với Miêu thành chủ: "Ông Miêu, ông đang đợi cháu ạ?"
Miêu thành chủ cười ha hả, nhìn chằm chằm Dương Thanh rồi gật đầu, hài lòng nói: "Chỉ một tuần ngắn ngủi mà cảnh giới võ thuật đã tăng từ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ lên đến Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong, thiên phú võ thuật của cháu quả thật cực cao đấy!"
Dương Thanh vội nói: "Chủ yếu nhờ có rượu của ông Miêu đấy ạ, nếu không, chỉ sợ đến cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ cháu cũng chưa đạt tới được đâu".
Những lời này không phải lời tâng bốc mà đúng thực là như thế.
Bảy ngày này, Miêu thành chủ đều đặn cho Dương Thanh một chén rượu mỗi ngày, mỗi lần uống xong, Dương Thanh đều có thể cảm nhận được ích lợi cực lớn mà nó mang đến cho anh.
Miêu thành chủ cười nói: "Rượu này là rượu ông đã cất giữ hơn sáu mươi năm, chỉ có một hồ lô rượu đó thôi, nhưng giờ đã uống hết rồi".
Nghe Miêu thành chủ nói thế, Dương Thanh mới ý thức được, mấy chén rượu này quý giá cỡ nào.
Anh có hơi thất vọng một chút, vì anh còn tưởng sẽ tiếp tục nhận được một chén rượu thần kỳ như vậy mỗi ngày, không ngờ đã hết rồi.
"Hơn sáu mươi năm trước, khi ông mới chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi, có một lần lên Miêu Sơn tìm dược liệu lại tình cờ gặp cơn mưa lớn, không thể xuống núi, đành ở lại trong một hang động đụt mưa, may mắn phát hiện một hầm rượu, thứ rượu cháu uống mấy hôm nay được lấy từ trong đó, ông chỉ để dành một hồ lô rượu này thôi".
Miêu thành chủ cười ha hả nói, như đang nhắc tới một chuyện rất bình thường.
Dương Thanh nghe tới đó, lòng chấn động tột cùng, một hồ lô rượu đã khiến anh cảm nhận được thế nào là tu luyện như ngồi trên hỏa tiễn, huống chi là một hầm rượu?
Miêu thành chủ vẫn vui vẻ cười nói: "Nhất định cháu đang nghĩ, liệu có phải vì uống hết hầm rượu đó nên ông mới có thể trở thành thành chủ của Miêu Thành này hay không?"
Không đợi Dương Thanh phủ nhận, Miêu thành chủ tiếp tục nói: "Vậy cháu đoán đúng rồi đấy, hơn sáu mươi năm trước, khi đó ông mới chỉ là một người trẻ tuổi có trình độ võ thuật bình thường của gia tộc họ Miêu, nếu ông nhớ không lầm thì vào thời điểm đó, ông chỉ vừa bước chân vào Vương Cảnh sơ kỳ".
"Từ sau khi phát hiện hầm rượu thần bí này, tốc độ tu hành của ông đã tăng cực nhanh, chỉ trong một năm ngắn ngủi, thực lực của ông đã bay nhanh từ Vương Cảnh sơ kỳ lên tới Thần Cảnh đỉnh phong, năm đó ông mới hai mươi ba tuổi".
Dương Thanh âm thầm khiếp sợ, năm anh hai mươi ba tuổi, hình như vừa mới đi lính ở biên giới phía Bắc chưa được bao lâu, thời điểm đó, thực lực của anh còn kém xa Vương Cảnh sơ kỳ, mà Miêu thành chủ vào thời điểm đó đã thành một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thật là khủng khiếp.
Nay anh đã hai mươi tám tuổi lại chỉ mới tới Siêu Phàm Lục Cảnh, tốc độ tu hành thoạt nhìn có vẻ nhanh lắm, nhưng nếu muốn đưa cảnh giới võ thuật lên đến Siêu Phàm Bát Cảnh trước khi bước vào tuổi ba mươi thì vẫn quá khó.
.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dương Thanh đứng lên, nói với Miêu thành chủ: "Ông Miêu, ông đang đợi cháu ạ?" Miêu thành chủ cười ha hả, nhìn chằm chằm Dương Thanh rồi gật đầu, hài lòng nói: "Chỉ một tuần ngắn ngủi mà cảnh giới võ thuật đã tăng từ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ lên đến Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong, thiên phú võ thuật của cháu quả thật cực cao đấy!" Dương Thanh vội nói: "Chủ yếu nhờ có rượu của ông Miêu đấy ạ, nếu không, chỉ sợ đến cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ cháu cũng chưa đạt tới được đâu".Những lời này không phải lời tâng bốc mà đúng thực là như thế.Bảy ngày này, Miêu thành chủ đều đặn cho Dương Thanh một chén rượu mỗi ngày, mỗi lần uống xong, Dương Thanh đều có thể cảm nhận được ích lợi cực lớn mà nó mang đến cho anh.Miêu thành chủ cười nói: "Rượu này là rượu ông đã cất giữ hơn sáu mươi năm, chỉ có một hồ lô rượu đó thôi, nhưng giờ đã uống hết rồi".Nghe Miêu thành chủ nói thế, Dương Thanh mới ý thức được, mấy chén rượu này quý giá cỡ nào.Anh có hơi thất vọng một chút, vì anh còn tưởng sẽ tiếp tục nhận được một chén rượu thần kỳ như vậy mỗi ngày, không ngờ đã hết rồi."Hơn sáu mươi năm trước, khi ông mới chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi, có một lần lên Miêu Sơn tìm dược liệu lại tình cờ gặp cơn mưa lớn, không thể xuống núi, đành ở lại trong một hang động đụt mưa, may mắn phát hiện một hầm rượu, thứ rượu cháu uống mấy hôm nay được lấy từ trong đó, ông chỉ để dành một hồ lô rượu này thôi".Miêu thành chủ cười ha hả nói, như đang nhắc tới một chuyện rất bình thường.Dương Thanh nghe tới đó, lòng chấn động tột cùng, một hồ lô rượu đã khiến anh cảm nhận được thế nào là tu luyện như ngồi trên hỏa tiễn, huống chi là một hầm rượu? Miêu thành chủ vẫn vui vẻ cười nói: "Nhất định cháu đang nghĩ, liệu có phải vì uống hết hầm rượu đó nên ông mới có thể trở thành thành chủ của Miêu Thành này hay không?" Không đợi Dương Thanh phủ nhận, Miêu thành chủ tiếp tục nói: "Vậy cháu đoán đúng rồi đấy, hơn sáu mươi năm trước, khi đó ông mới chỉ là một người trẻ tuổi có trình độ võ thuật bình thường của gia tộc họ Miêu, nếu ông nhớ không lầm thì vào thời điểm đó, ông chỉ vừa bước chân vào Vương Cảnh sơ kỳ"."Từ sau khi phát hiện hầm rượu thần bí này, tốc độ tu hành của ông đã tăng cực nhanh, chỉ trong một năm ngắn ngủi, thực lực của ông đã bay nhanh từ Vương Cảnh sơ kỳ lên tới Thần Cảnh đỉnh phong, năm đó ông mới hai mươi ba tuổi".Dương Thanh âm thầm khiếp sợ, năm anh hai mươi ba tuổi, hình như vừa mới đi lính ở biên giới phía Bắc chưa được bao lâu, thời điểm đó, thực lực của anh còn kém xa Vương Cảnh sơ kỳ, mà Miêu thành chủ vào thời điểm đó đã thành một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thật là khủng khiếp.Nay anh đã hai mươi tám tuổi lại chỉ mới tới Siêu Phàm Lục Cảnh, tốc độ tu hành thoạt nhìn có vẻ nhanh lắm, nhưng nếu muốn đưa cảnh giới võ thuật lên đến Siêu Phàm Bát Cảnh trước khi bước vào tuổi ba mươi thì vẫn quá khó..