Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1669: Chương 1669

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Miêu Hồng vội tiến lên lo lắng hỏi thăm.Ông cụ lắc đầu cười đáp: “Yên tâm, không chết được!”Miêu Hồng muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng nói năng gì, chỉ rót cho Miêu Thành chủ một cốc nước nóng.Miêu thành chủ uống xong, cười nói: “Bây giờ dễ chịu hơn nhiều rồi”.Rốt cuộc Miêu Hồng vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thành chủ cho cậu Thanh toàn bộ rượu trong hồ lô cuối cùng của ngài, thế còn ngài phải làm sao?”Ngoại trừ Miêu thành chủ và Miêu Hồng, không một ai biết hiện giờ sức khoẻ của Miêu Thành chủ vô cùng kém.Rượu trong hồ lô rượu cuối cùng kia chính là loại thuốc tốt nhất đối với ông lão.Thế nhưng ông lão lại tặng hồ lô rượu cuối cùng ấy cho Dương Thanh.Miêu thành chủ cười đáp: “Tôi uống rượu cả đời lại chỉ cho nó được đúng một bình, đúng là có lỗi với nó.Hơn nữa dù có giữ hồ lô rượu này lại cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng với tôi, chỉ miễn cưỡng giúp tôi dễ chịu hơn một chút.Chẳng bằng cho nó, để nó tu luyện nhanh hơn”.“Yên tâm, tôi vẫn chưa chết được đâu!”Miêu Hồng bỗng cảm thấy bi thương, đỏ mắt nói: “Thành chủ, rốt cuộc phải làm gì mới có thể chữa khỏi bệnh cho ngài? Dù tôi có chết cũng phải giúp ngài tìm được thần dược có thể trị khỏi cho ngài”.Miêu thành chủ lắc đầu cười: “Không phải tôi mắc bệnh, mà là đến tuổi già rồi.Cậu có thể ngăn cản một người chết già được sao? Tôi sống lâu như vậy đã đủ rồi.Trừ chuyện kia ra, tôi chẳng còn gì tiếc nuối nữa”.Miêu Hồng nói: “Chuyện kia trôi qua nhiều năm như vậy, thành chủ vẫn còn áy náy sao?”Miêu Thành Chủ chỉ cười đáp: “Được rồi, cậu ra ngoài đi! Tôi phải đi nghỉ rồi!”Bấy giờ Miêu Hồng mới gật đầu, cung kính lui ra.Lúc này ở bên bờ Long Khê, Dương Thanh vẫn đang chống đỡ áp lực đè nặng của đồ vật thần bí kia.Đất trong vòng 100 mét xung quanh anh đã lún xuống tầm nửa mét cả rồi, hệt như chiếc máy đầm đất đã nén đất xuống vậy.Đồ vật thần bí này thực sự quá nặng.Anh có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong mà còn phí sức như vậy, e là chỉ cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh mới có thể dễ dàng cầm nó.Dương Thanh thầm kinh hãi: “Rốt cuộc thứ đồ chơi này là cái gì vậy? Sao lại có năng lượng mạnh mẽ như thế?”Nhưng anh lại vui mừng nhận ra, chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi thực lực của anh lại tăng tiến.Với tốc độc tu luyện như vậy, có lẽ chẳng bao lâu nữa anh sẽ có thể bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh.Siêu Phàm Thất Cảnh là một cửa ải lớn.Rất nhiều người cố gắng cả đời cũng khó có thể vượt qua.Nếu cảnh giới của anh đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh, liệu sức chiến đấu của anh có thể đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh hay không?Dương Thanh đấu tranh với đồ vật thần bí này suốt cả đêm, tuy rằng vô cùng vất vả nhưng một đêm này bằng cả một tuần tu luyện bình thường của anh.Dương Thanh cất tiếng hỏi: “Xin hỏi ông là ai?”“Người giết cậu!”Người áo đen lạnh lùng đáp, cơ thể nhanh như chớp lao vọt tới trước người Dương Thanh, tung chưởng vỗ xuống đầu anh..

Miêu Hồng vội tiến lên lo lắng hỏi thăm.

Ông cụ lắc đầu cười đáp: “Yên tâm, không chết được!”

Miêu Hồng muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng nói năng gì, chỉ rót cho Miêu Thành chủ một cốc nước nóng.

Miêu thành chủ uống xong, cười nói: “Bây giờ dễ chịu hơn nhiều rồi”.

Rốt cuộc Miêu Hồng vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thành chủ cho cậu Thanh toàn bộ rượu trong hồ lô cuối cùng của ngài, thế còn ngài phải làm sao?”

Ngoại trừ Miêu thành chủ và Miêu Hồng, không một ai biết hiện giờ sức khoẻ của Miêu Thành chủ vô cùng kém.

Rượu trong hồ lô rượu cuối cùng kia chính là loại thuốc tốt nhất đối với ông lão.

Thế nhưng ông lão lại tặng hồ lô rượu cuối cùng ấy cho Dương Thanh.

Miêu thành chủ cười đáp: “Tôi uống rượu cả đời lại chỉ cho nó được đúng một bình, đúng là có lỗi với nó.

Hơn nữa dù có giữ hồ lô rượu này lại cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng với tôi, chỉ miễn cưỡng giúp tôi dễ chịu hơn một chút.

Chẳng bằng cho nó, để nó tu luyện nhanh hơn”.

“Yên tâm, tôi vẫn chưa chết được đâu!”

Miêu Hồng bỗng cảm thấy bi thương, đỏ mắt nói: “Thành chủ, rốt cuộc phải làm gì mới có thể chữa khỏi bệnh cho ngài? Dù tôi có chết cũng phải giúp ngài tìm được thần dược có thể trị khỏi cho ngài”.

Miêu thành chủ lắc đầu cười: “Không phải tôi mắc bệnh, mà là đến tuổi già rồi.

Cậu có thể ngăn cản một người chết già được sao? Tôi sống lâu như vậy đã đủ rồi.

Trừ chuyện kia ra, tôi chẳng còn gì tiếc nuối nữa”.

Miêu Hồng nói: “Chuyện kia trôi qua nhiều năm như vậy, thành chủ vẫn còn áy náy sao?”

Miêu Thành Chủ chỉ cười đáp: “Được rồi, cậu ra ngoài đi! Tôi phải đi nghỉ rồi!”

Bấy giờ Miêu Hồng mới gật đầu, cung kính lui ra.

Lúc này ở bên bờ Long Khê, Dương Thanh vẫn đang chống đỡ áp lực đè nặng của đồ vật thần bí kia.

Đất trong vòng 100 mét xung quanh anh đã lún xuống tầm nửa mét cả rồi, hệt như chiếc máy đầm đất đã nén đất xuống vậy.

Đồ vật thần bí này thực sự quá nặng.

Anh có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong mà còn phí sức như vậy, e là chỉ cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh mới có thể dễ dàng cầm nó.

Dương Thanh thầm kinh hãi: “Rốt cuộc thứ đồ chơi này là cái gì vậy? Sao lại có năng lượng mạnh mẽ như thế?”

Nhưng anh lại vui mừng nhận ra, chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi thực lực của anh lại tăng tiến.

Với tốc độc tu luyện như vậy, có lẽ chẳng bao lâu nữa anh sẽ có thể bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh.

Siêu Phàm Thất Cảnh là một cửa ải lớn.

Rất nhiều người cố gắng cả đời cũng khó có thể vượt qua.

Nếu cảnh giới của anh đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh, liệu sức chiến đấu của anh có thể đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh hay không?

Dương Thanh đấu tranh với đồ vật thần bí này suốt cả đêm, tuy rằng vô cùng vất vả nhưng một đêm này bằng cả một tuần tu luyện bình thường của anh.

Dương Thanh cất tiếng hỏi: “Xin hỏi ông là ai?”

“Người giết cậu!”

Người áo đen lạnh lùng đáp, cơ thể nhanh như chớp lao vọt tới trước người Dương Thanh, tung chưởng vỗ xuống đầu anh.

.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Miêu Hồng vội tiến lên lo lắng hỏi thăm.Ông cụ lắc đầu cười đáp: “Yên tâm, không chết được!”Miêu Hồng muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng nói năng gì, chỉ rót cho Miêu Thành chủ một cốc nước nóng.Miêu thành chủ uống xong, cười nói: “Bây giờ dễ chịu hơn nhiều rồi”.Rốt cuộc Miêu Hồng vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thành chủ cho cậu Thanh toàn bộ rượu trong hồ lô cuối cùng của ngài, thế còn ngài phải làm sao?”Ngoại trừ Miêu thành chủ và Miêu Hồng, không một ai biết hiện giờ sức khoẻ của Miêu Thành chủ vô cùng kém.Rượu trong hồ lô rượu cuối cùng kia chính là loại thuốc tốt nhất đối với ông lão.Thế nhưng ông lão lại tặng hồ lô rượu cuối cùng ấy cho Dương Thanh.Miêu thành chủ cười đáp: “Tôi uống rượu cả đời lại chỉ cho nó được đúng một bình, đúng là có lỗi với nó.Hơn nữa dù có giữ hồ lô rượu này lại cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng với tôi, chỉ miễn cưỡng giúp tôi dễ chịu hơn một chút.Chẳng bằng cho nó, để nó tu luyện nhanh hơn”.“Yên tâm, tôi vẫn chưa chết được đâu!”Miêu Hồng bỗng cảm thấy bi thương, đỏ mắt nói: “Thành chủ, rốt cuộc phải làm gì mới có thể chữa khỏi bệnh cho ngài? Dù tôi có chết cũng phải giúp ngài tìm được thần dược có thể trị khỏi cho ngài”.Miêu thành chủ lắc đầu cười: “Không phải tôi mắc bệnh, mà là đến tuổi già rồi.Cậu có thể ngăn cản một người chết già được sao? Tôi sống lâu như vậy đã đủ rồi.Trừ chuyện kia ra, tôi chẳng còn gì tiếc nuối nữa”.Miêu Hồng nói: “Chuyện kia trôi qua nhiều năm như vậy, thành chủ vẫn còn áy náy sao?”Miêu Thành Chủ chỉ cười đáp: “Được rồi, cậu ra ngoài đi! Tôi phải đi nghỉ rồi!”Bấy giờ Miêu Hồng mới gật đầu, cung kính lui ra.Lúc này ở bên bờ Long Khê, Dương Thanh vẫn đang chống đỡ áp lực đè nặng của đồ vật thần bí kia.Đất trong vòng 100 mét xung quanh anh đã lún xuống tầm nửa mét cả rồi, hệt như chiếc máy đầm đất đã nén đất xuống vậy.Đồ vật thần bí này thực sự quá nặng.Anh có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong mà còn phí sức như vậy, e là chỉ cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh mới có thể dễ dàng cầm nó.Dương Thanh thầm kinh hãi: “Rốt cuộc thứ đồ chơi này là cái gì vậy? Sao lại có năng lượng mạnh mẽ như thế?”Nhưng anh lại vui mừng nhận ra, chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi thực lực của anh lại tăng tiến.Với tốc độc tu luyện như vậy, có lẽ chẳng bao lâu nữa anh sẽ có thể bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh.Siêu Phàm Thất Cảnh là một cửa ải lớn.Rất nhiều người cố gắng cả đời cũng khó có thể vượt qua.Nếu cảnh giới của anh đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh, liệu sức chiến đấu của anh có thể đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh hay không?Dương Thanh đấu tranh với đồ vật thần bí này suốt cả đêm, tuy rằng vô cùng vất vả nhưng một đêm này bằng cả một tuần tu luyện bình thường của anh.Dương Thanh cất tiếng hỏi: “Xin hỏi ông là ai?”“Người giết cậu!”Người áo đen lạnh lùng đáp, cơ thể nhanh như chớp lao vọt tới trước người Dương Thanh, tung chưởng vỗ xuống đầu anh..

Chương 1669: Chương 1669