Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1682: 1682: Không Ngờ Anh Lại Bị Nội Thương!

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Ông ta nói rồi tức giận quát: “Khai, hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, kinh, tử, tám cửa mở!”  Ngay sau tiếng quát đó, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ từ người ông ta.Dương Thanh biến sắc, anh có thể cảm nhận được thực lực của Hoàng Tiến đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh rồi.Anh biết Hoàng Tiến chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, đây vốn là một lằn ranh, rất ít người có thể phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.Ngay cả anh cũng chỉ giữ được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, miễn cưỡng đạt đến bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh dưới sự giúp đỡ của huyết mạch cuồng hóa và Chiến Thần Quyết.Nhưng bây giờ, Hoàng Tiến lại phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.“Cậu chuẩn bị xong chưa?”  Hoàng Tiến chợt hỏi.Dương Thanh không dám khinh thường, lập tức vận chuyển Chiến Thần Quyết đến cực hạn, còn kích hoạt cả huyết mạch cuồng hóa, tộc văn trên trán anh trông rất nổi bật.Khí thế bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh lan ra từ người anh.Dương Thanh quát: “Tới đi!”  Sau khi nhận được câu trả lời, Hoàng Tiến không chần chừ nữa.Ông ta bỗng giậm chân, lập tức nhảy bật lên khỏi mặt đất như lò xo rồi lao tới chỗ Dương Thanh.Nét mặt Dương Thanh hết sức nghiêm nghị, anh không dám phân tâm, hơi nhích chân, cũng lao về phía Hoàng Tiến.“Rầm!”  Ngay sau đó, hai người đụng vào nhau, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người họ.“Rầm rầm rầm!”  Sau khi đánh mấy chiêu, khóe miệng Dương Thanh đã rỉ máu.Không ngờ anh lại bị nội thương!  Hoàng Tiến cũng không thoải mái gì cho cam, sắc mặt ông ta tái nhợt, còn có vẻ đau đớn, hình như đang phải chịu áp lực khổng lồ.“Chiến!”.

Ông ta nói rồi tức giận quát: “Khai, hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, kinh, tử, tám cửa mở!”  

Ngay sau tiếng quát đó, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ từ người ông ta.

Dương Thanh biến sắc, anh có thể cảm nhận được thực lực của Hoàng Tiến đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh rồi.

Anh biết Hoàng Tiến chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, đây vốn là một lằn ranh, rất ít người có thể phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.

Ngay cả anh cũng chỉ giữ được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, miễn cưỡng đạt đến bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh dưới sự giúp đỡ của huyết mạch cuồng hóa và Chiến Thần Quyết.

Nhưng bây giờ, Hoàng Tiến lại phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.

“Cậu chuẩn bị xong chưa?”  

Hoàng Tiến chợt hỏi.

Dương Thanh không dám khinh thường, lập tức vận chuyển Chiến Thần Quyết đến cực hạn, còn kích hoạt cả huyết mạch cuồng hóa, tộc văn trên trán anh trông rất nổi bật.

Khí thế bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh lan ra từ người anh.

Dương Thanh quát: “Tới đi!”  

Sau khi nhận được câu trả lời, Hoàng Tiến không chần chừ nữa.

Ông ta bỗng giậm chân, lập tức nhảy bật lên khỏi mặt đất như lò xo rồi lao tới chỗ Dương Thanh.

Nét mặt Dương Thanh hết sức nghiêm nghị, anh không dám phân tâm, hơi nhích chân, cũng lao về phía Hoàng Tiến.

“Rầm!”  

Ngay sau đó, hai người đụng vào nhau, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người họ.

“Rầm rầm rầm!”  

Sau khi đánh mấy chiêu, khóe miệng Dương Thanh đã rỉ máu.

Không ngờ anh lại bị nội thương!  

Hoàng Tiến cũng không thoải mái gì cho cam, sắc mặt ông ta tái nhợt, còn có vẻ đau đớn, hình như đang phải chịu áp lực khổng lồ.

“Chiến!”.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Ông ta nói rồi tức giận quát: “Khai, hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, kinh, tử, tám cửa mở!”  Ngay sau tiếng quát đó, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ từ người ông ta.Dương Thanh biến sắc, anh có thể cảm nhận được thực lực của Hoàng Tiến đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh rồi.Anh biết Hoàng Tiến chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, đây vốn là một lằn ranh, rất ít người có thể phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.Ngay cả anh cũng chỉ giữ được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, miễn cưỡng đạt đến bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh dưới sự giúp đỡ của huyết mạch cuồng hóa và Chiến Thần Quyết.Nhưng bây giờ, Hoàng Tiến lại phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.“Cậu chuẩn bị xong chưa?”  Hoàng Tiến chợt hỏi.Dương Thanh không dám khinh thường, lập tức vận chuyển Chiến Thần Quyết đến cực hạn, còn kích hoạt cả huyết mạch cuồng hóa, tộc văn trên trán anh trông rất nổi bật.Khí thế bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh lan ra từ người anh.Dương Thanh quát: “Tới đi!”  Sau khi nhận được câu trả lời, Hoàng Tiến không chần chừ nữa.Ông ta bỗng giậm chân, lập tức nhảy bật lên khỏi mặt đất như lò xo rồi lao tới chỗ Dương Thanh.Nét mặt Dương Thanh hết sức nghiêm nghị, anh không dám phân tâm, hơi nhích chân, cũng lao về phía Hoàng Tiến.“Rầm!”  Ngay sau đó, hai người đụng vào nhau, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người họ.“Rầm rầm rầm!”  Sau khi đánh mấy chiêu, khóe miệng Dương Thanh đã rỉ máu.Không ngờ anh lại bị nội thương!  Hoàng Tiến cũng không thoải mái gì cho cam, sắc mặt ông ta tái nhợt, còn có vẻ đau đớn, hình như đang phải chịu áp lực khổng lồ.“Chiến!”.

Chương 1682: 1682: Không Ngờ Anh Lại Bị Nội Thương!