Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1686: Chương 1686
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tiểu Uyển, đã lâu như thế mà vẫn chưa có tiến triển gì ư?” Ngải Lâm nhìn Phùng Tiểu Uyển, nói với vẻ lo lắng.Phùng Tiểu Uyển nói với vẻ tự trách: “Chị Lâm, em xin lỗi, em đã khiến chị thất vọng rồi! Có quá ít nội dung liên quan đến cỏ Hồi Hồn, em chỉ có thể tự nghĩ cách chế ra thuốc khôi phục ý thức bằng kiến thức của mình thôi”.Ngài Lâm thở dài, nhìn bé Tĩnh An trong lòng mình, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Chị thật sự rất lo cho anh ấy, rất muốn ở bên anh ấy”.“Bây giờ là lúc anh ấy cần chị nhất nhưng chị không thể ở bên anh ấy, chị cảm thấy mình thật vô dụng”.Phùng Tiểu Uyển vội nói: “Chị Lâm, chị đừng nói thế, nếu anh Siêu biết chị nghĩ như vậy, chắc chắn anh ấy sẽ thấy rất tự trách”.“Chị cứ yên tâm, em sẽ dốc hết sức để nghiên cứu thuốc chữa cho anh ấy”.Ngải Lâm gật đầu, nói với vẻ cảm kích: “Tiểu Uyển, cảm ơn em!” Đúng lúc này, Dương Thanh đã quay về sau một ngày tu luyện.“Anh Thanh!” Phùng Tiểu Uyển vội đứng dậy, nhìn về phía Dương Thanh: “Anh Thanh, em cảm thấy mình rất vô dụng, lâu như thế rồi mà vẫn chưa nghiên cứu được gì hết”.Dương Thanh đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện giữa hai cô gái, cũng biết Phùng Tiểu Uyển đang cảm thấy rất tự trách.Anh an ủi: “Tiểu Uyển, em đừng tự trách mình như thế, em làm được đến vậy, bọn anh đã cảm kích lắm rồi”.Anh cũng không muốn xoắn xuýt về chuyện này, bèn nói: “Anh định về Yến Đô”.Dương Thanh vốn định tu luyện đến khi bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng hiệu quả tu luyện mấy ngày nay rất thấp, vì anh không sao bình tĩnh nổi, chỉ lo cho Mã Siêu..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Tiểu Uyển, đã lâu như thế mà vẫn chưa có tiến triển gì ư?”
Ngải Lâm nhìn Phùng Tiểu Uyển, nói với vẻ lo lắng.
Phùng Tiểu Uyển nói với vẻ tự trách: “Chị Lâm, em xin lỗi, em đã khiến chị thất vọng rồi! Có quá ít nội dung liên quan đến cỏ Hồi Hồn, em chỉ có thể tự nghĩ cách chế ra thuốc khôi phục ý thức bằng kiến thức của mình thôi”.
Ngài Lâm thở dài, nhìn bé Tĩnh An trong lòng mình, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Chị thật sự rất lo cho anh ấy, rất muốn ở bên anh ấy”.
“Bây giờ là lúc anh ấy cần chị nhất nhưng chị không thể ở bên anh ấy, chị cảm thấy mình thật vô dụng”.
Phùng Tiểu Uyển vội nói: “Chị Lâm, chị đừng nói thế, nếu anh Siêu biết chị nghĩ như vậy, chắc chắn anh ấy sẽ thấy rất tự trách”.
“Chị cứ yên tâm, em sẽ dốc hết sức để nghiên cứu thuốc chữa cho anh ấy”.
Ngải Lâm gật đầu, nói với vẻ cảm kích: “Tiểu Uyển, cảm ơn em!”
Đúng lúc này, Dương Thanh đã quay về sau một ngày tu luyện.
“Anh Thanh!”
Phùng Tiểu Uyển vội đứng dậy, nhìn về phía Dương Thanh: “Anh Thanh, em cảm thấy mình rất vô dụng, lâu như thế rồi mà vẫn chưa nghiên cứu được gì hết”.
Dương Thanh đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện giữa hai cô gái, cũng biết Phùng Tiểu Uyển đang cảm thấy rất tự trách.
Anh an ủi: “Tiểu Uyển, em đừng tự trách mình như thế, em làm được đến vậy, bọn anh đã cảm kích lắm rồi”.
Anh cũng không muốn xoắn xuýt về chuyện này, bèn nói: “Anh định về Yến Đô”.
Dương Thanh vốn định tu luyện đến khi bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng hiệu quả tu luyện mấy ngày nay rất thấp, vì anh không sao bình tĩnh nổi, chỉ lo cho Mã Siêu.
.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tiểu Uyển, đã lâu như thế mà vẫn chưa có tiến triển gì ư?” Ngải Lâm nhìn Phùng Tiểu Uyển, nói với vẻ lo lắng.Phùng Tiểu Uyển nói với vẻ tự trách: “Chị Lâm, em xin lỗi, em đã khiến chị thất vọng rồi! Có quá ít nội dung liên quan đến cỏ Hồi Hồn, em chỉ có thể tự nghĩ cách chế ra thuốc khôi phục ý thức bằng kiến thức của mình thôi”.Ngài Lâm thở dài, nhìn bé Tĩnh An trong lòng mình, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Chị thật sự rất lo cho anh ấy, rất muốn ở bên anh ấy”.“Bây giờ là lúc anh ấy cần chị nhất nhưng chị không thể ở bên anh ấy, chị cảm thấy mình thật vô dụng”.Phùng Tiểu Uyển vội nói: “Chị Lâm, chị đừng nói thế, nếu anh Siêu biết chị nghĩ như vậy, chắc chắn anh ấy sẽ thấy rất tự trách”.“Chị cứ yên tâm, em sẽ dốc hết sức để nghiên cứu thuốc chữa cho anh ấy”.Ngải Lâm gật đầu, nói với vẻ cảm kích: “Tiểu Uyển, cảm ơn em!” Đúng lúc này, Dương Thanh đã quay về sau một ngày tu luyện.“Anh Thanh!” Phùng Tiểu Uyển vội đứng dậy, nhìn về phía Dương Thanh: “Anh Thanh, em cảm thấy mình rất vô dụng, lâu như thế rồi mà vẫn chưa nghiên cứu được gì hết”.Dương Thanh đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện giữa hai cô gái, cũng biết Phùng Tiểu Uyển đang cảm thấy rất tự trách.Anh an ủi: “Tiểu Uyển, em đừng tự trách mình như thế, em làm được đến vậy, bọn anh đã cảm kích lắm rồi”.Anh cũng không muốn xoắn xuýt về chuyện này, bèn nói: “Anh định về Yến Đô”.Dương Thanh vốn định tu luyện đến khi bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng hiệu quả tu luyện mấy ngày nay rất thấp, vì anh không sao bình tĩnh nổi, chỉ lo cho Mã Siêu..