Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1691: 1691: Là Do Ông Sai Khiến Nhỉ
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh thản nhiên nhìn La Thế Hoành, chỉ một cái liếc của anh đã khiến nụ cười trên mặt La Thế Hoành cứng đờ.La Thế Hoành cảm nhận được rất rõ, ông ta như đang đối mặt với dã thú đến từ hồng hoang chứ không phải con người, đôi mắt thâm thúy của Dương Thanh khiến La Thế Hoành có cảm giác rơi xuống địa ngục.Ông ta không dám bước lên trước, bèn liếc sang chỗ khác, thậm chí còn không dám đối mặt với Dương Thanh.Dương Thanh thản nhiên nói: “Hình như chủ tịch La rất sợ tôi nhỉ?” La Thế Hoành rùng mình, lau mồ hôi lạnh trên trán, vội nói: “Chủ tịch Dương cứ đùa, nghe nói cậu vừa về đây.Tôi vẫn luôn sùng bái cậu, tôi chỉ có sự kính trọng với cậu mà thôi, sao lại sợ cậu được chứ?” Không thể không thừa nhận, người đàn ông trông hơi cục mịch này không hề đơn giản, nếu không cũng sẽ không bị nhân vật lớn phía sau ông ta đẩy lên.“Chủ tịch Dương! Sếp Lạc! Mời qua bên này!” La Thế Hoành vội làm động tác mời, dẫn hai người tới một phòng riêng cao cấp.Nhưng sau khi bước vào phòng, Dương Thanh mới biết trong này còn những người khác.Lạc Bân thấy Dương Thanh nhíu mày, lập tức nói với vẻ không vui: “Chủ tịch La, ông có ý gì thế? Ông đã nói chỉ mời mỗi cậu Thanh ăn cơm, sao lại có cả những người khác hả?” Nếu là người khác, Lạc Bân vẫn sẽ nể mặt, nhưng riêng với La Thế Hoành thì ông ta không muốn nể nang gì hết.La Thế Hoành vội xin lỗi: “Chủ tịch Dương! Sếp Lạc! Rất xin lỗi, thật ra người muốn gặp chủ tịch Dương là ông chủ của tôi - ông Yoshida!” Nghe thấy thế, Lạc Bân hơi biến sắc.Ông ta đã điều tra được La Thế Hoành chỉ là một con rối được nâng lên mà thôi, nhưng không ngờ La Thế Hoành lại chủ động thừa nhận mình có ông chủ.Yoshida và La Thế Hoành thoáng sửng sốt, hình như không ngờ Dương Thanh sẽ hỏi thẳng như thế.Yoshida nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, đặt chén xuống rồi mới cười híp mắt: “Cậu Thanh đúng là thẳng thắn, không sai, chính tôi đã cử La Thế Hoành cướp hết đối tác của tập đoàn Nhạn Thanh”.“Tôi cứ tưởng sẽ rất khó để đạt được mục tiêu này, nhưng không ngờ chỉ trong một tháng, chẳng những tôi không tốn xu nào mà còn lãi mười tỷ, gần như đã hoàn thành mục tiêu”.Dương Thanh lập tức nhướng mày, Yoshida đang khoe khoang với anh hả?.
Dương Thanh thản nhiên nhìn La Thế Hoành, chỉ một cái liếc của anh đã khiến nụ cười trên mặt La Thế Hoành cứng đờ.
La Thế Hoành cảm nhận được rất rõ, ông ta như đang đối mặt với dã thú đến từ hồng hoang chứ không phải con người, đôi mắt thâm thúy của Dương Thanh khiến La Thế Hoành có cảm giác rơi xuống địa ngục.
Ông ta không dám bước lên trước, bèn liếc sang chỗ khác, thậm chí còn không dám đối mặt với Dương Thanh.
Dương Thanh thản nhiên nói: “Hình như chủ tịch La rất sợ tôi nhỉ?”
La Thế Hoành rùng mình, lau mồ hôi lạnh trên trán, vội nói: “Chủ tịch Dương cứ đùa, nghe nói cậu vừa về đây.
Tôi vẫn luôn sùng bái cậu, tôi chỉ có sự kính trọng với cậu mà thôi, sao lại sợ cậu được chứ?”
Không thể không thừa nhận, người đàn ông trông hơi cục mịch này không hề đơn giản, nếu không cũng sẽ không bị nhân vật lớn phía sau ông ta đẩy lên.
“Chủ tịch Dương! Sếp Lạc! Mời qua bên này!”
La Thế Hoành vội làm động tác mời, dẫn hai người tới một phòng riêng cao cấp.
Nhưng sau khi bước vào phòng, Dương Thanh mới biết trong này còn những người khác.
Lạc Bân thấy Dương Thanh nhíu mày, lập tức nói với vẻ không vui: “Chủ tịch La, ông có ý gì thế? Ông đã nói chỉ mời mỗi cậu Thanh ăn cơm, sao lại có cả những người khác hả?”
Nếu là người khác, Lạc Bân vẫn sẽ nể mặt, nhưng riêng với La Thế Hoành thì ông ta không muốn nể nang gì hết.
La Thế Hoành vội xin lỗi: “Chủ tịch Dương! Sếp Lạc! Rất xin lỗi, thật ra người muốn gặp chủ tịch Dương là ông chủ của tôi - ông Yoshida!”
Nghe thấy thế, Lạc Bân hơi biến sắc.
Ông ta đã điều tra được La Thế Hoành chỉ là một con rối được nâng lên mà thôi, nhưng không ngờ La Thế Hoành lại chủ động thừa nhận mình có ông chủ.
Yoshida và La Thế Hoành thoáng sửng sốt, hình như không ngờ Dương Thanh sẽ hỏi thẳng như thế.
Yoshida nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, đặt chén xuống rồi mới cười híp mắt: “Cậu Thanh đúng là thẳng thắn, không sai, chính tôi đã cử La Thế Hoành cướp hết đối tác của tập đoàn Nhạn Thanh”.
“Tôi cứ tưởng sẽ rất khó để đạt được mục tiêu này, nhưng không ngờ chỉ trong một tháng, chẳng những tôi không tốn xu nào mà còn lãi mười tỷ, gần như đã hoàn thành mục tiêu”.
Dương Thanh lập tức nhướng mày, Yoshida đang khoe khoang với anh hả?.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh thản nhiên nhìn La Thế Hoành, chỉ một cái liếc của anh đã khiến nụ cười trên mặt La Thế Hoành cứng đờ.La Thế Hoành cảm nhận được rất rõ, ông ta như đang đối mặt với dã thú đến từ hồng hoang chứ không phải con người, đôi mắt thâm thúy của Dương Thanh khiến La Thế Hoành có cảm giác rơi xuống địa ngục.Ông ta không dám bước lên trước, bèn liếc sang chỗ khác, thậm chí còn không dám đối mặt với Dương Thanh.Dương Thanh thản nhiên nói: “Hình như chủ tịch La rất sợ tôi nhỉ?” La Thế Hoành rùng mình, lau mồ hôi lạnh trên trán, vội nói: “Chủ tịch Dương cứ đùa, nghe nói cậu vừa về đây.Tôi vẫn luôn sùng bái cậu, tôi chỉ có sự kính trọng với cậu mà thôi, sao lại sợ cậu được chứ?” Không thể không thừa nhận, người đàn ông trông hơi cục mịch này không hề đơn giản, nếu không cũng sẽ không bị nhân vật lớn phía sau ông ta đẩy lên.“Chủ tịch Dương! Sếp Lạc! Mời qua bên này!” La Thế Hoành vội làm động tác mời, dẫn hai người tới một phòng riêng cao cấp.Nhưng sau khi bước vào phòng, Dương Thanh mới biết trong này còn những người khác.Lạc Bân thấy Dương Thanh nhíu mày, lập tức nói với vẻ không vui: “Chủ tịch La, ông có ý gì thế? Ông đã nói chỉ mời mỗi cậu Thanh ăn cơm, sao lại có cả những người khác hả?” Nếu là người khác, Lạc Bân vẫn sẽ nể mặt, nhưng riêng với La Thế Hoành thì ông ta không muốn nể nang gì hết.La Thế Hoành vội xin lỗi: “Chủ tịch Dương! Sếp Lạc! Rất xin lỗi, thật ra người muốn gặp chủ tịch Dương là ông chủ của tôi - ông Yoshida!” Nghe thấy thế, Lạc Bân hơi biến sắc.Ông ta đã điều tra được La Thế Hoành chỉ là một con rối được nâng lên mà thôi, nhưng không ngờ La Thế Hoành lại chủ động thừa nhận mình có ông chủ.Yoshida và La Thế Hoành thoáng sửng sốt, hình như không ngờ Dương Thanh sẽ hỏi thẳng như thế.Yoshida nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, đặt chén xuống rồi mới cười híp mắt: “Cậu Thanh đúng là thẳng thắn, không sai, chính tôi đã cử La Thế Hoành cướp hết đối tác của tập đoàn Nhạn Thanh”.“Tôi cứ tưởng sẽ rất khó để đạt được mục tiêu này, nhưng không ngờ chỉ trong một tháng, chẳng những tôi không tốn xu nào mà còn lãi mười tỷ, gần như đã hoàn thành mục tiêu”.Dương Thanh lập tức nhướng mày, Yoshida đang khoe khoang với anh hả?.