Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1695: 1695: Chúng Ta Mau Đi Thôi!

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Bây giờ cô ta đã trở thành ngôi sao nổi tiếng bậc nhất Chiêu Châu, thu nhập cũng tăng mạnh, nhưng cô ta biết rõ, cô ta sẽ không bao giờ sở hữu những thứ đó nếu thiếu Dương Thanh.Vừa bước vào biệt thự, cô ta đã nhìn thấy một người trung niên đang ngồi trên ghế sofa.Cô ta lập tức biến sắc, định quay người ra ngoài.Nhưng cô ta còn chưa kịp mở cửa, người trung niên đã bước đến bên cô ta.Ông ta cười híp mắt: “Cô Hạ Hà, mời cô đi với tôi một chuyến!”Hạ Hà nhìn người trung niên xa lạ trước mặt, vô cùng hoảng hốt.Cô ta căng thẳng nói: “Rốt cuộc ông là ai? Tại sao tôi phải đi với ông chứ?”  Người trung niên cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Đương nhiên phải có việc thì tôi mới mời cô đi rồi, nếu cô Hạ không muốn bị đau thì tốt nhất đừng nên phản kháng”.Hạ Hà biết có chống cự cũng vô dụng, còn có thể bị thương.Thế là cô ta cắn răng, nói: “Tôi sẽ đi với ông!”  Người trung niên cũng không hạn chế sự tự do của Hạ Hà, định đưa cô ta rời đi.“Hà à, đây là ai vậy?”  Đúng lúc này, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị bước đến.Thấy Hạ Hà đang chuẩn bị rời đi với một người đàn ông trung niên, bà ta không khỏi nhíu mày.Bà ta biết hết bạn bè và đồng nghiệp của Hạ Hà, người trung niên trước mặt có dáng vẻ dữ dằn, vừa nhìn đã thấy không giống như người tốt.Hạ Hà vội nói: “Mẹ, đây là bạn con, con với ông ta ra ngoài một chuyến”.Cô ta nói rồi giục: “Chúng ta mau đi thôi!”  Người trung niên mỉm cười với Lục Văn Tĩnh - mẹ Hạ Hà rồi rời đi với cô ta.“Rầm!”  Đúng lúc người trung niên quay đi, đầu ông ta bị một vật nặng đập trúng.“Hà à, chạy đi!”  “Phập!”  Máu tươi túa ra, con dao trong tay người trung niên c*m v** người Lục Văn Tĩnh, chỉ còn một nửa cán dao ở ngoài.“Mẹ!”  Hạ Hà hét một tiếng xé lòng..

Bây giờ cô ta đã trở thành ngôi sao nổi tiếng bậc nhất Chiêu Châu, thu nhập cũng tăng mạnh, nhưng cô ta biết rõ, cô ta sẽ không bao giờ sở hữu những thứ đó nếu thiếu Dương Thanh.

Vừa bước vào biệt thự, cô ta đã nhìn thấy một người trung niên đang ngồi trên ghế sofa.

Cô ta lập tức biến sắc, định quay người ra ngoài.

Nhưng cô ta còn chưa kịp mở cửa, người trung niên đã bước đến bên cô ta.

Ông ta cười híp mắt: “Cô Hạ Hà, mời cô đi với tôi một chuyến!”

Hạ Hà nhìn người trung niên xa lạ trước mặt, vô cùng hoảng hốt.

Cô ta căng thẳng nói: “Rốt cuộc ông là ai? Tại sao tôi phải đi với ông chứ?”  

Người trung niên cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Đương nhiên phải có việc thì tôi mới mời cô đi rồi, nếu cô Hạ không muốn bị đau thì tốt nhất đừng nên phản kháng”.

Hạ Hà biết có chống cự cũng vô dụng, còn có thể bị thương.

Thế là cô ta cắn răng, nói: “Tôi sẽ đi với ông!”  

Người trung niên cũng không hạn chế sự tự do của Hạ Hà, định đưa cô ta rời đi.

“Hà à, đây là ai vậy?”  

Đúng lúc này, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị bước đến.

Thấy Hạ Hà đang chuẩn bị rời đi với một người đàn ông trung niên, bà ta không khỏi nhíu mày.

Bà ta biết hết bạn bè và đồng nghiệp của Hạ Hà, người trung niên trước mặt có dáng vẻ dữ dằn, vừa nhìn đã thấy không giống như người tốt.

Hạ Hà vội nói: “Mẹ, đây là bạn con, con với ông ta ra ngoài một chuyến”.

Cô ta nói rồi giục: “Chúng ta mau đi thôi!”  

Người trung niên mỉm cười với Lục Văn Tĩnh - mẹ Hạ Hà rồi rời đi với cô ta.

“Rầm!”  

Đúng lúc người trung niên quay đi, đầu ông ta bị một vật nặng đập trúng.

“Hà à, chạy đi!”  

“Phập!”  

Máu tươi túa ra, con dao trong tay người trung niên c*m v** người Lục Văn Tĩnh, chỉ còn một nửa cán dao ở ngoài.

“Mẹ!”  

Hạ Hà hét một tiếng xé lòng.

.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Bây giờ cô ta đã trở thành ngôi sao nổi tiếng bậc nhất Chiêu Châu, thu nhập cũng tăng mạnh, nhưng cô ta biết rõ, cô ta sẽ không bao giờ sở hữu những thứ đó nếu thiếu Dương Thanh.Vừa bước vào biệt thự, cô ta đã nhìn thấy một người trung niên đang ngồi trên ghế sofa.Cô ta lập tức biến sắc, định quay người ra ngoài.Nhưng cô ta còn chưa kịp mở cửa, người trung niên đã bước đến bên cô ta.Ông ta cười híp mắt: “Cô Hạ Hà, mời cô đi với tôi một chuyến!”Hạ Hà nhìn người trung niên xa lạ trước mặt, vô cùng hoảng hốt.Cô ta căng thẳng nói: “Rốt cuộc ông là ai? Tại sao tôi phải đi với ông chứ?”  Người trung niên cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Đương nhiên phải có việc thì tôi mới mời cô đi rồi, nếu cô Hạ không muốn bị đau thì tốt nhất đừng nên phản kháng”.Hạ Hà biết có chống cự cũng vô dụng, còn có thể bị thương.Thế là cô ta cắn răng, nói: “Tôi sẽ đi với ông!”  Người trung niên cũng không hạn chế sự tự do của Hạ Hà, định đưa cô ta rời đi.“Hà à, đây là ai vậy?”  Đúng lúc này, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị bước đến.Thấy Hạ Hà đang chuẩn bị rời đi với một người đàn ông trung niên, bà ta không khỏi nhíu mày.Bà ta biết hết bạn bè và đồng nghiệp của Hạ Hà, người trung niên trước mặt có dáng vẻ dữ dằn, vừa nhìn đã thấy không giống như người tốt.Hạ Hà vội nói: “Mẹ, đây là bạn con, con với ông ta ra ngoài một chuyến”.Cô ta nói rồi giục: “Chúng ta mau đi thôi!”  Người trung niên mỉm cười với Lục Văn Tĩnh - mẹ Hạ Hà rồi rời đi với cô ta.“Rầm!”  Đúng lúc người trung niên quay đi, đầu ông ta bị một vật nặng đập trúng.“Hà à, chạy đi!”  “Phập!”  Máu tươi túa ra, con dao trong tay người trung niên c*m v** người Lục Văn Tĩnh, chỉ còn một nửa cán dao ở ngoài.“Mẹ!”  Hạ Hà hét một tiếng xé lòng..

Chương 1695: 1695: Chúng Ta Mau Đi Thôi!