“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…
Chương 1126: Là giả
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Nghiêm Linh Trang cảm thấy ngực mình như bị người đánh thật mạnh, lại cố ra vẻ cười vui: “Tại sao?”Chiến Hàn Quân phẫn uất không thôi Vì sao anh đường đường là đàn ông đội trời đạp đất mà trong lúc tra hỏi vợ mình còn bị cô nằm mũi dắt đi?“Em trả lời anh trước đã. Sao lại về muộn như vậy?”Nghiêm Linh Trang nói: “Công ty tăng ca.”Chiến Hàn Quân cười mỉa, cái cớ nhóc này lấy rất thấp cấp: “Thế sao em không thoại của anh?”Nghiêm Linh Trang nói: “Em không nghe thấy”Chiến Hàn Quân đứng phát lên, tức giận gào với cô: “Nghiêm Linh Trang, em không thể nói thật một câu với anh sao?”Nghiêm Linh Trang yếu ớt nói: “Vậy anh có tin tưởng em một trăm phần trăm sao?”Chiến Hàn Quân tức đến mức bỏ đi, khi ngang qua người cô còn nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh đưa cho Nghiêm Hiểu Như con dấu giả.”Sau đó anh bước thẳng ra ngoài.Nghiêm Linh Trang giật mình, bỗng chơi xấu kéo tay anh lại.“Buông ra” Chiến Hàn Quân bực bội ra lệnh.Nghiêm Linh Trang bị anh dọa sợ, buông tay ra “Anh Tước, anh nghe em giải thích đã.”Cô nói.Chiến Hàn Quân cắn răng hung tợn mắng: “Mẹ nó lại tin lời em thì tôi là đồ đần.”Dứt lời căm phẫn rời đi.Nghiêm Linh Trang nhìn bóng dáng quyết tuyệt của Chiến Hàn Quân, thở dài thật sâu.Nguy cơ lòng tin giữa hai người đến khi nào mới có thể ngừng lại?Thanh An đứng trên cầu thang nhìn bố mẹ cãi nhau, gương mặt nhỏ nhắn đầy ưu sầu.Bố mẹ vất vả lắm mới đoàn tụ, cô bé sẽ không để bố mẹ tách ra vì hiểu lầm nhau!Đêm ở Đế Đô tuy phồn hoa, lại có vẻ lạnh lùng xa cách.Hàn Quân đi không mục đích ở bên ngoài nửa buổi, đại khái là trong lòng rét lạnh nên toàn thân cũng như ngâm tại hầm băng. Cuối cùng anh bước vào một quán bar cho ấm người.Anh bị dị ứng cồn, ngồi trong quán bar hậm hực không gọi gì, mà ông chủ cũng không dám đến gần anh.Bỗng di động rung lên bần bật.Chiến Hàn Quân ngây người, cầm di động ra mở khóa màn hình.Trên màn hình tràn đầy tin nhắn.Đều là Thanh An gửi tới.“Bố đang ở đâu đấy ạ?”“Bố đừng giận mẹ được không?”“Bố ơi, bố về đi, con nhớ bố lắm rồi.”Gương mặt lạnh lẽo của Chiến Hàn Quân thoáng vẻ mất mát. Nhiều tin nhắn như vậy lại không có một cái do Nghiêm Linh Trang gửi. Anh ra ngoài nửa ngày rồi mà cô gái kia còn không quan tâm.Nhưng dù Nghiêm Linh Trang không tốt, ít ra vẫn nuôi cho anh một cô con gái cưng trì kỉ nha.Chiến Hàn Quân nhắn lại cho Thanh An: “Bố tạm thời không về nhà.”Gửi xong tin này, anh đặt di động sang một bên, di động lại bỗng vang lên.Anh không yên lòng mở di động ra, thấy Nghiêm Linh Trang gửi tin nhản tới thì toàn thân giãn ra.
Nghiêm Linh Trang cảm thấy ngực mình như bị người đánh thật mạnh, lại cố ra vẻ cười vui: “Tại sao?”
Chiến Hàn Quân phẫn uất không thôi Vì sao anh đường đường là đàn ông đội trời đạp đất mà trong lúc tra hỏi vợ mình còn bị cô nằm mũi dắt đi?
“Em trả lời anh trước đã. Sao lại về muộn như vậy?”
Nghiêm Linh Trang nói: “Công ty tăng ca.”
Chiến Hàn Quân cười mỉa, cái cớ nhóc này lấy rất thấp cấp: “Thế sao em không thoại của anh?”
Nghiêm Linh Trang nói: “Em không nghe thấy”
Chiến Hàn Quân đứng phát lên, tức giận gào với cô: “Nghiêm Linh Trang, em không thể nói thật một câu với anh sao?”
Nghiêm Linh Trang yếu ớt nói: “Vậy anh có tin tưởng em một trăm phần trăm sao?”
Chiến Hàn Quân tức đến mức bỏ đi, khi ngang qua người cô còn nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh đưa cho Nghiêm Hiểu Như con dấu giả.”
Sau đó anh bước thẳng ra ngoài.
Nghiêm Linh Trang giật mình, bỗng chơi xấu kéo tay anh lại.
“Buông ra” Chiến Hàn Quân bực bội ra lệnh.
Nghiêm Linh Trang bị anh dọa sợ, buông tay ra “Anh Tước, anh nghe em giải thích đã.”
Cô nói.
Chiến Hàn Quân cắn răng hung tợn mắng: “Mẹ nó lại tin lời em thì tôi là đồ đần.”
Dứt lời căm phẫn rời đi.
Nghiêm Linh Trang nhìn bóng dáng quyết tuyệt của Chiến Hàn Quân, thở dài thật sâu.
Nguy cơ lòng tin giữa hai người đến khi nào mới có thể ngừng lại?
Thanh An đứng trên cầu thang nhìn bố mẹ cãi nhau, gương mặt nhỏ nhắn đầy ưu sầu.
Bố mẹ vất vả lắm mới đoàn tụ, cô bé sẽ không để bố mẹ tách ra vì hiểu lầm nhau!
Đêm ở Đế Đô tuy phồn hoa, lại có vẻ lạnh lùng xa cách.
Hàn Quân đi không mục đích ở bên ngoài nửa buổi, đại khái là trong lòng rét lạnh nên toàn thân cũng như ngâm tại hầm băng. Cuối cùng anh bước vào một quán bar cho ấm người.
Anh bị dị ứng cồn, ngồi trong quán bar hậm hực không gọi gì, mà ông chủ cũng không dám đến gần anh.
Bỗng di động rung lên bần bật.
Chiến Hàn Quân ngây người, cầm di động ra mở khóa màn hình.
Trên màn hình tràn đầy tin nhắn.
Đều là Thanh An gửi tới.
“Bố đang ở đâu đấy ạ?”
“Bố đừng giận mẹ được không?”
“Bố ơi, bố về đi, con nhớ bố lắm rồi.”
Gương mặt lạnh lẽo của Chiến Hàn Quân thoáng vẻ mất mát. Nhiều tin nhắn như vậy lại không có một cái do Nghiêm Linh Trang gửi. Anh ra ngoài nửa ngày rồi mà cô gái kia còn không quan tâm.
Nhưng dù Nghiêm Linh Trang không tốt, ít ra vẫn nuôi cho anh một cô con gái cưng trì kỉ nha.
Chiến Hàn Quân nhắn lại cho Thanh An: “Bố tạm thời không về nhà.”
Gửi xong tin này, anh đặt di động sang một bên, di động lại bỗng vang lên.
Anh không yên lòng mở di động ra, thấy Nghiêm Linh Trang gửi tin nhản tới thì toàn thân giãn ra.
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… Nghiêm Linh Trang cảm thấy ngực mình như bị người đánh thật mạnh, lại cố ra vẻ cười vui: “Tại sao?”Chiến Hàn Quân phẫn uất không thôi Vì sao anh đường đường là đàn ông đội trời đạp đất mà trong lúc tra hỏi vợ mình còn bị cô nằm mũi dắt đi?“Em trả lời anh trước đã. Sao lại về muộn như vậy?”Nghiêm Linh Trang nói: “Công ty tăng ca.”Chiến Hàn Quân cười mỉa, cái cớ nhóc này lấy rất thấp cấp: “Thế sao em không thoại của anh?”Nghiêm Linh Trang nói: “Em không nghe thấy”Chiến Hàn Quân đứng phát lên, tức giận gào với cô: “Nghiêm Linh Trang, em không thể nói thật một câu với anh sao?”Nghiêm Linh Trang yếu ớt nói: “Vậy anh có tin tưởng em một trăm phần trăm sao?”Chiến Hàn Quân tức đến mức bỏ đi, khi ngang qua người cô còn nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh đưa cho Nghiêm Hiểu Như con dấu giả.”Sau đó anh bước thẳng ra ngoài.Nghiêm Linh Trang giật mình, bỗng chơi xấu kéo tay anh lại.“Buông ra” Chiến Hàn Quân bực bội ra lệnh.Nghiêm Linh Trang bị anh dọa sợ, buông tay ra “Anh Tước, anh nghe em giải thích đã.”Cô nói.Chiến Hàn Quân cắn răng hung tợn mắng: “Mẹ nó lại tin lời em thì tôi là đồ đần.”Dứt lời căm phẫn rời đi.Nghiêm Linh Trang nhìn bóng dáng quyết tuyệt của Chiến Hàn Quân, thở dài thật sâu.Nguy cơ lòng tin giữa hai người đến khi nào mới có thể ngừng lại?Thanh An đứng trên cầu thang nhìn bố mẹ cãi nhau, gương mặt nhỏ nhắn đầy ưu sầu.Bố mẹ vất vả lắm mới đoàn tụ, cô bé sẽ không để bố mẹ tách ra vì hiểu lầm nhau!Đêm ở Đế Đô tuy phồn hoa, lại có vẻ lạnh lùng xa cách.Hàn Quân đi không mục đích ở bên ngoài nửa buổi, đại khái là trong lòng rét lạnh nên toàn thân cũng như ngâm tại hầm băng. Cuối cùng anh bước vào một quán bar cho ấm người.Anh bị dị ứng cồn, ngồi trong quán bar hậm hực không gọi gì, mà ông chủ cũng không dám đến gần anh.Bỗng di động rung lên bần bật.Chiến Hàn Quân ngây người, cầm di động ra mở khóa màn hình.Trên màn hình tràn đầy tin nhắn.Đều là Thanh An gửi tới.“Bố đang ở đâu đấy ạ?”“Bố đừng giận mẹ được không?”“Bố ơi, bố về đi, con nhớ bố lắm rồi.”Gương mặt lạnh lẽo của Chiến Hàn Quân thoáng vẻ mất mát. Nhiều tin nhắn như vậy lại không có một cái do Nghiêm Linh Trang gửi. Anh ra ngoài nửa ngày rồi mà cô gái kia còn không quan tâm.Nhưng dù Nghiêm Linh Trang không tốt, ít ra vẫn nuôi cho anh một cô con gái cưng trì kỉ nha.Chiến Hàn Quân nhắn lại cho Thanh An: “Bố tạm thời không về nhà.”Gửi xong tin này, anh đặt di động sang một bên, di động lại bỗng vang lên.Anh không yên lòng mở di động ra, thấy Nghiêm Linh Trang gửi tin nhản tới thì toàn thân giãn ra.