“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…
Chương 1131: Lớp võ thuật đánh nhau
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chớ nói chỉ bây giờ tập thể cả lớp đánh nhau, cả sân vang tiếng âm ầm khiến cả mặt đất cũng chấn động, làm các học sinh của các lớp khác nhao nhao đến đây vây xem.Cuối cùng, thầy giáo võ thuật và Kiều Nhi cũng bị hấp dẫn đến đây.“Ôi trời đất quỷ thần thiên địa ơi, tập thể cả lớp võ thuật đánh nhau kìa, đánh tập thể đấy, từ trước tới nay chưa từng có chuyện này”“Nhiều người bắt nạt Chiến Quốc Việt như vậy, chẳng lẽ học sinh lớp võ thuật đã quên mất nguyên tắc học tập võ thuật của bọn họ rồi sao?”“Thật quá đáng!”Những học sinh không rõ sự thật đều bất bình thay cho Chiến Quốc Việt.Chiến Quốc Việt đứng tại trung tâm sàn đấu, hai mươi chín bạn học khác vây xung quanh cậu.Kiều Nhi vừa chạy vào đã thấy trận chiến này. Cô tức giận, xắn tay áo quát to: “Các người đang làm gì hả? Thừa dịp bà đây không có mặt liền bắt nạt Quốc Việt nhà bà à”Sau đó, cô lộn mèo mấy cái liền rơi xuống bên cạnh Chiến Quốc Việt. Cô lo lắng kiểm tra mặt Quốc Việt: “Quốc Việt à, cậ không sao chứ?”Khuôn mặt đẹp trai của Chiến Quốc Việt tối sầm: “Ra ngoài!”Kiều Nhi nói: “Tôi tới giúp cậu mà”“Không cần”“Cậu quyết định đi ư?”Chiến Quốc Việt gật đầu.Hai mắt Kiều Nhi đẫm lệ, không đành lòng nhưng vẫn ngoan ngoãn ra ngoài.Bấy giờ, Sở Vân Hà giơ cánh tay lên, tất cả bạn học chạy về phía Chiến Quốc Việt, sân huấn luyện bay đầy khói bụi.Chiến Quốc Việt đã nghiên cứu loại võ của từng bạn học nên khi đơn thương độc mã với bọn họ, cậu không hề nao núng, rất có ưu thế.Nhưng khi tất cả mọi người như ong vỡ tổ đánh thì cậu cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.Song, nhớ đến tình cảnh nguy hiểm của mẹ, ý chí chiến đấu trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Chiến Quốc Việt.Trận đấu này, cậu chỉ có thể thẳng không thể thua.Cậu chợt nhớ đến việc ba năm rưỡi trước, bố vì bảo vệ bọn họ mà chuẩn bị chủ đáo, lập kế hoạch rõ ràng mới có thể để cho cậu sống bình an những năm qua.Bây giờ, cậu đã trưởng thành, cậu cũng sẽ giống bố mình, làm một cái cây, làm một cái dù che mưa che gió, chắn mọi hiểm nguy cho mẹ.Chiến Quốc Việt đã quên mất đây chỉ là sân huấn luyện, trong mắt cậu là sát ý, khi tất cả nằm đấm của bạn học rơi xuống người cậu thì con mắt cậu đỏ như máu.Chẳng mấy chốc, cậu xem bọn họ như thế lực tà ác trong ba năm qua. Cậu điên cuồng quơ nắm đấm, quên đi đau đớn trên người.Kiều Nhi đứng một bên quan sát, mỗi lân nhìn nằm đấm đánh lên người Chiến Quốc Việt mà lòng đau như cắt. Cô bé nhắm mắt không dám nhìn, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chớ nói chỉ bây giờ tập thể cả lớp đánh nhau, cả sân vang tiếng âm ầm khiến cả mặt đất cũng chấn động, làm các học sinh của các lớp khác nhao nhao đến đây vây xem.
Cuối cùng, thầy giáo võ thuật và Kiều Nhi cũng bị hấp dẫn đến đây.
“Ôi trời đất quỷ thần thiên địa ơi, tập thể cả lớp võ thuật đánh nhau kìa, đánh tập thể đấy, từ trước tới nay chưa từng có chuyện này”
“Nhiều người bắt nạt Chiến Quốc Việt như vậy, chẳng lẽ học sinh lớp võ thuật đã quên mất nguyên tắc học tập võ thuật của bọn họ rồi sao?”
“Thật quá đáng!”
Những học sinh không rõ sự thật đều bất bình thay cho Chiến Quốc Việt.
Chiến Quốc Việt đứng tại trung tâm sàn đấu, hai mươi chín bạn học khác vây xung quanh cậu.
Kiều Nhi vừa chạy vào đã thấy trận chiến này. Cô tức giận, xắn tay áo quát to: “Các người đang làm gì hả? Thừa dịp bà đây không có mặt liền bắt nạt Quốc Việt nhà bà à”
Sau đó, cô lộn mèo mấy cái liền rơi xuống bên cạnh Chiến Quốc Việt. Cô lo lắng kiểm tra mặt Quốc Việt: “Quốc Việt à, cậ không sao chứ?”
Khuôn mặt đẹp trai của Chiến Quốc Việt tối sầm: “Ra ngoài!”
Kiều Nhi nói: “Tôi tới giúp cậu mà”
“Không cần”
“Cậu quyết định đi ư?”
Chiến Quốc Việt gật đầu.
Hai mắt Kiều Nhi đẫm lệ, không đành lòng nhưng vẫn ngoan ngoãn ra ngoài.
Bấy giờ, Sở Vân Hà giơ cánh tay lên, tất cả bạn học chạy về phía Chiến Quốc Việt, sân huấn luyện bay đầy khói bụi.
Chiến Quốc Việt đã nghiên cứu loại võ của từng bạn học nên khi đơn thương độc mã với bọn họ, cậu không hề nao núng, rất có ưu thế.
Nhưng khi tất cả mọi người như ong vỡ tổ đánh thì cậu cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.
Song, nhớ đến tình cảnh nguy hiểm của mẹ, ý chí chiến đấu trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Chiến Quốc Việt.
Trận đấu này, cậu chỉ có thể thẳng không thể thua.
Cậu chợt nhớ đến việc ba năm rưỡi trước, bố vì bảo vệ bọn họ mà chuẩn bị chủ đáo, lập kế hoạch rõ ràng mới có thể để cho cậu sống bình an những năm qua.
Bây giờ, cậu đã trưởng thành, cậu cũng sẽ giống bố mình, làm một cái cây, làm một cái dù che mưa che gió, chắn mọi hiểm nguy cho mẹ.
Chiến Quốc Việt đã quên mất đây chỉ là sân huấn luyện, trong mắt cậu là sát ý, khi tất cả nằm đấm của bạn học rơi xuống người cậu thì con mắt cậu đỏ như máu.
Chẳng mấy chốc, cậu xem bọn họ như thế lực tà ác trong ba năm qua. Cậu điên cuồng quơ nắm đấm, quên đi đau đớn trên người.
Kiều Nhi đứng một bên quan sát, mỗi lân nhìn nằm đấm đánh lên người Chiến Quốc Việt mà lòng đau như cắt. Cô bé nhắm mắt không dám nhìn, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chớ nói chỉ bây giờ tập thể cả lớp đánh nhau, cả sân vang tiếng âm ầm khiến cả mặt đất cũng chấn động, làm các học sinh của các lớp khác nhao nhao đến đây vây xem.Cuối cùng, thầy giáo võ thuật và Kiều Nhi cũng bị hấp dẫn đến đây.“Ôi trời đất quỷ thần thiên địa ơi, tập thể cả lớp võ thuật đánh nhau kìa, đánh tập thể đấy, từ trước tới nay chưa từng có chuyện này”“Nhiều người bắt nạt Chiến Quốc Việt như vậy, chẳng lẽ học sinh lớp võ thuật đã quên mất nguyên tắc học tập võ thuật của bọn họ rồi sao?”“Thật quá đáng!”Những học sinh không rõ sự thật đều bất bình thay cho Chiến Quốc Việt.Chiến Quốc Việt đứng tại trung tâm sàn đấu, hai mươi chín bạn học khác vây xung quanh cậu.Kiều Nhi vừa chạy vào đã thấy trận chiến này. Cô tức giận, xắn tay áo quát to: “Các người đang làm gì hả? Thừa dịp bà đây không có mặt liền bắt nạt Quốc Việt nhà bà à”Sau đó, cô lộn mèo mấy cái liền rơi xuống bên cạnh Chiến Quốc Việt. Cô lo lắng kiểm tra mặt Quốc Việt: “Quốc Việt à, cậ không sao chứ?”Khuôn mặt đẹp trai của Chiến Quốc Việt tối sầm: “Ra ngoài!”Kiều Nhi nói: “Tôi tới giúp cậu mà”“Không cần”“Cậu quyết định đi ư?”Chiến Quốc Việt gật đầu.Hai mắt Kiều Nhi đẫm lệ, không đành lòng nhưng vẫn ngoan ngoãn ra ngoài.Bấy giờ, Sở Vân Hà giơ cánh tay lên, tất cả bạn học chạy về phía Chiến Quốc Việt, sân huấn luyện bay đầy khói bụi.Chiến Quốc Việt đã nghiên cứu loại võ của từng bạn học nên khi đơn thương độc mã với bọn họ, cậu không hề nao núng, rất có ưu thế.Nhưng khi tất cả mọi người như ong vỡ tổ đánh thì cậu cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.Song, nhớ đến tình cảnh nguy hiểm của mẹ, ý chí chiến đấu trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Chiến Quốc Việt.Trận đấu này, cậu chỉ có thể thẳng không thể thua.Cậu chợt nhớ đến việc ba năm rưỡi trước, bố vì bảo vệ bọn họ mà chuẩn bị chủ đáo, lập kế hoạch rõ ràng mới có thể để cho cậu sống bình an những năm qua.Bây giờ, cậu đã trưởng thành, cậu cũng sẽ giống bố mình, làm một cái cây, làm một cái dù che mưa che gió, chắn mọi hiểm nguy cho mẹ.Chiến Quốc Việt đã quên mất đây chỉ là sân huấn luyện, trong mắt cậu là sát ý, khi tất cả nằm đấm của bạn học rơi xuống người cậu thì con mắt cậu đỏ như máu.Chẳng mấy chốc, cậu xem bọn họ như thế lực tà ác trong ba năm qua. Cậu điên cuồng quơ nắm đấm, quên đi đau đớn trên người.Kiều Nhi đứng một bên quan sát, mỗi lân nhìn nằm đấm đánh lên người Chiến Quốc Việt mà lòng đau như cắt. Cô bé nhắm mắt không dám nhìn, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát