Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1736: 1736: Được Chúng Tôi Đồng Ý!
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Gã cầm đầu vừa ra lệnh, cả bốn đồng thời ra tay, tức thì, bốn đòn công kích cực mạnh đồng loạt rơi xuống người Xích Thố.Xích Thố hộc ra một ngụm máu tươi, sự sống nhanh chóng tan biến.Xích Thố chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại bị bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng loạt tấn công, hiển nhiên, bốn gã này cũng lo người khác phản bội nên mới yêu cầu tất cả cùng ra tay, chỉ có như thế mọi người mới cùng bị cột lên một chiếc thuyền.Gã cao thủ cầm đầu nhìn về phía Lão Cửu, nói: "Chúng tôi đã làm theo lời ông, hiện giờ có thể để chúng tôi đi được chưa?"Lão Cửu lại nói: “Vừa rồi tôi chỉ nói, nếu các người giết Xích Thố thì sẽ cho các ông một cơ hội sống sót, nhưng tôi chưa nói sẽ thả các người đi".Nghe thế, bốn người kia lập tức biến sắc.Gã cao thủ cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói: "Ông chơi chúng tôi?"Lão Cửu nhíu mày, lạnh lùng bảo: "Nói năng phải chú ý thái độ, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy".Cả đám cao thủ đều run lên, nhớ tới thủ đoạn của lão Cửu, bọn họ mới ý thức được, kẻ mà bọn họ đang phải đối mặt chính là một đại sư về cổ thuật thứ thiệt của Miêu Thành, là bậc cao thủ có thể giết người một cách vô hình.Lão Cửu bỗng nói: "Hiện giờ tôi cho các người một nhiệm vụ, chỉ cần các người có thể hoàn thành, tôi bảo đảm sẽ để các người rời khỏi Hoài Thành"."Được, chúng tôi đồng ý!"Mấy người nhìn nhau, sau đó hạ quyết tâm, đáp.Cao thủ cầm đầu lại hỏi: "Nhưng giờ Xích Thố đã chết, chúng tôi quay lại Dược Vương Cốc thì nên giải thích thế nào cho trót lọt?"Lão Cửu lạnh nhạt bảo: "Đến khi đó, cứ nói Xích Thố đã bị Dương Thanh g**t ch*t"..
Gã cầm đầu vừa ra lệnh, cả bốn đồng thời ra tay, tức thì, bốn đòn công kích cực mạnh đồng loạt rơi xuống người Xích Thố.
Xích Thố hộc ra một ngụm máu tươi, sự sống nhanh chóng tan biến.
Xích Thố chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại bị bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng loạt tấn công, hiển nhiên, bốn gã này cũng lo người khác phản bội nên mới yêu cầu tất cả cùng ra tay, chỉ có như thế mọi người mới cùng bị cột lên một chiếc thuyền.
Gã cao thủ cầm đầu nhìn về phía Lão Cửu, nói: "Chúng tôi đã làm theo lời ông, hiện giờ có thể để chúng tôi đi được chưa?"
Lão Cửu lại nói: “Vừa rồi tôi chỉ nói, nếu các người giết Xích Thố thì sẽ cho các ông một cơ hội sống sót, nhưng tôi chưa nói sẽ thả các người đi".
Nghe thế, bốn người kia lập tức biến sắc.
Gã cao thủ cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói: "Ông chơi chúng tôi?"
Lão Cửu nhíu mày, lạnh lùng bảo: "Nói năng phải chú ý thái độ, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy".
Cả đám cao thủ đều run lên, nhớ tới thủ đoạn của lão Cửu, bọn họ mới ý thức được, kẻ mà bọn họ đang phải đối mặt chính là một đại sư về cổ thuật thứ thiệt của Miêu Thành, là bậc cao thủ có thể giết người một cách vô hình.
Lão Cửu bỗng nói: "Hiện giờ tôi cho các người một nhiệm vụ, chỉ cần các người có thể hoàn thành, tôi bảo đảm sẽ để các người rời khỏi Hoài Thành".
"Được, chúng tôi đồng ý!"
Mấy người nhìn nhau, sau đó hạ quyết tâm, đáp.
Cao thủ cầm đầu lại hỏi: "Nhưng giờ Xích Thố đã chết, chúng tôi quay lại Dược Vương Cốc thì nên giải thích thế nào cho trót lọt?"
Lão Cửu lạnh nhạt bảo: "Đến khi đó, cứ nói Xích Thố đã bị Dương Thanh g**t ch*t".
.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Gã cầm đầu vừa ra lệnh, cả bốn đồng thời ra tay, tức thì, bốn đòn công kích cực mạnh đồng loạt rơi xuống người Xích Thố.Xích Thố hộc ra một ngụm máu tươi, sự sống nhanh chóng tan biến.Xích Thố chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại bị bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng loạt tấn công, hiển nhiên, bốn gã này cũng lo người khác phản bội nên mới yêu cầu tất cả cùng ra tay, chỉ có như thế mọi người mới cùng bị cột lên một chiếc thuyền.Gã cao thủ cầm đầu nhìn về phía Lão Cửu, nói: "Chúng tôi đã làm theo lời ông, hiện giờ có thể để chúng tôi đi được chưa?"Lão Cửu lại nói: “Vừa rồi tôi chỉ nói, nếu các người giết Xích Thố thì sẽ cho các ông một cơ hội sống sót, nhưng tôi chưa nói sẽ thả các người đi".Nghe thế, bốn người kia lập tức biến sắc.Gã cao thủ cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói: "Ông chơi chúng tôi?"Lão Cửu nhíu mày, lạnh lùng bảo: "Nói năng phải chú ý thái độ, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy".Cả đám cao thủ đều run lên, nhớ tới thủ đoạn của lão Cửu, bọn họ mới ý thức được, kẻ mà bọn họ đang phải đối mặt chính là một đại sư về cổ thuật thứ thiệt của Miêu Thành, là bậc cao thủ có thể giết người một cách vô hình.Lão Cửu bỗng nói: "Hiện giờ tôi cho các người một nhiệm vụ, chỉ cần các người có thể hoàn thành, tôi bảo đảm sẽ để các người rời khỏi Hoài Thành"."Được, chúng tôi đồng ý!"Mấy người nhìn nhau, sau đó hạ quyết tâm, đáp.Cao thủ cầm đầu lại hỏi: "Nhưng giờ Xích Thố đã chết, chúng tôi quay lại Dược Vương Cốc thì nên giải thích thế nào cho trót lọt?"Lão Cửu lạnh nhạt bảo: "Đến khi đó, cứ nói Xích Thố đã bị Dương Thanh g**t ch*t"..