Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1754: 1754: Mày Tìm Tao Có Việc Gì
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoài Tinh Vũ chỉ nói: "Con sẽ biết sớm thôi".Phủ Hoài Thành cực kì rộng lớn, Dương Thanh mất mười phút mới tới trước cổng biệt thự này.Đây chính là nơi ở của Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng, lúc này bên ngoài đang có hơn chục vệ sĩ, trong đó có cả sáu gã vệ sĩ vừa rồi đi theo Hoài Phượng.Thấy Dương Thanh xuất hiện, tên vệ sĩ vừa rồi bị anh quát đến lùi lại lập tức hoảng sợ hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"Ông ta vừa nói xong, hơn chục gã vệ sĩ lập tức tiến đến, vây chặt Dương Thanh vào giữa.Dương Thanh đứng đó, tay chắp sau lưng, không thèm liếc nhìn đám vệ sĩ này một lần mà đưa mắt nhìn về phía biệt thự, cất cao giọng: "Dương Thanh tới đây chào hỏi!"Anh biết, Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng đang ở trong biệt thự này.Trong phòng, Hoài Phượng kinh ngạc nói: "Mẹ, thằng khốn kia dám chủ động tới tìm chúng ta, thật đúng là không biết sợ chết!Hoài Tinh Vũ nheo mắt, lạnh lẽo nói: "Đúng là mẹ đã xem nhẹ lòng can đảm của nó rồi, nhưng không sao, ở phủ Hoài Thành này, nó không làm gì được mẹ đâu".Nói xong, bà ta cất bước đi ra ngoài.Hoài Tinh Vũ bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Dương Thanh đứng giữa vòng vây của đám vệ sĩ, bà ta bình thản nói: "Mày tìm tao có việc gì?"Dương Thanh nheo mắt nhìn chằm chằm Hoài Tinh Vũ, nói: "Tôi đến tìm bà Long là để hỏi thăm về một người"."Ha ha ha ha..."Hoài Tinh Vũ bỗng phá lên cười, vẻ mặt trước đó còn bình thản thờ ơ, thoắt cái đã trở nên dữ tợn: "Bà Long? Mày giết chồng tao, còn dám tới đây gọi tao là bà Long, mày làm thế là định khiêu khích tao đấy à?"Dương Thanh nhướng mày, lạnh lùng nói: "Vì sao chồng bà phải chết, hẳn bà cũng đã biết rõ, đó là vì ông ta cuồng vọng, đánh giá thấp thực lực của đối thủ, mất mạng cũng là tự chuốc vạ vào thân thôi".Hoài Tinh Vũ cười nhạt: "Tự chuốc vạ vào thân? Nói nghe hay lắm.Nhưng nói theo cách của mày thì, mày còn chưa tìm hiểu rõ về tao mà đã dám mò đến phủ Hoài Thành tìm tao, nếu mất mạng ở đây thì có coi là tự chuốc vạ vào thân không?"Nghe bà ta nói thế, sắc mặt Dương Thanh lập tức trầm xuống, anh không hề cảm nhận được sự tồn tại của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh nào quanh đây.Vậy Hoài Tinh Vũ nói thế là có ý gì?Dường như đã nhận ra băn khoăn của Dương Thanh, Hoài Tinh Vũ cười lạnh nói: "Yên tâm, tao còn chưa ngu đến mức giết mày ở ngay trong phủ Hoài Thành, dù muốn giết mày, tao cũng sẽ mượn tay người khác!"Dương Thanh không để ý đến lời của bà ta nữa, anh hỏi thẳng: "Lưu Ba đang ở đâu?"Ở Hoài Thành, chỉ có Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng là người có hiềm nghi lớn nhất trong việc lợi dụng Lưu Ba dụ anh tới đây..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hoài Tinh Vũ chỉ nói: "Con sẽ biết sớm thôi".
Phủ Hoài Thành cực kì rộng lớn, Dương Thanh mất mười phút mới tới trước cổng biệt thự này.
Đây chính là nơi ở của Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng, lúc này bên ngoài đang có hơn chục vệ sĩ, trong đó có cả sáu gã vệ sĩ vừa rồi đi theo Hoài Phượng.
Thấy Dương Thanh xuất hiện, tên vệ sĩ vừa rồi bị anh quát đến lùi lại lập tức hoảng sợ hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
Ông ta vừa nói xong, hơn chục gã vệ sĩ lập tức tiến đến, vây chặt Dương Thanh vào giữa.
Dương Thanh đứng đó, tay chắp sau lưng, không thèm liếc nhìn đám vệ sĩ này một lần mà đưa mắt nhìn về phía biệt thự, cất cao giọng: "Dương Thanh tới đây chào hỏi!"
Anh biết, Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng đang ở trong biệt thự này.
Trong phòng, Hoài Phượng kinh ngạc nói: "Mẹ, thằng khốn kia dám chủ động tới tìm chúng ta, thật đúng là không biết sợ chết!
Hoài Tinh Vũ nheo mắt, lạnh lẽo nói: "Đúng là mẹ đã xem nhẹ lòng can đảm của nó rồi, nhưng không sao, ở phủ Hoài Thành này, nó không làm gì được mẹ đâu".
Nói xong, bà ta cất bước đi ra ngoài.
Hoài Tinh Vũ bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Dương Thanh đứng giữa vòng vây của đám vệ sĩ, bà ta bình thản nói: "Mày tìm tao có việc gì?"
Dương Thanh nheo mắt nhìn chằm chằm Hoài Tinh Vũ, nói: "Tôi đến tìm bà Long là để hỏi thăm về một người".
"Ha ha ha ha..."
Hoài Tinh Vũ bỗng phá lên cười, vẻ mặt trước đó còn bình thản thờ ơ, thoắt cái đã trở nên dữ tợn: "Bà Long? Mày giết chồng tao, còn dám tới đây gọi tao là bà Long, mày làm thế là định khiêu khích tao đấy à?"
Dương Thanh nhướng mày, lạnh lùng nói: "Vì sao chồng bà phải chết, hẳn bà cũng đã biết rõ, đó là vì ông ta cuồng vọng, đánh giá thấp thực lực của đối thủ, mất mạng cũng là tự chuốc vạ vào thân thôi".
Hoài Tinh Vũ cười nhạt: "Tự chuốc vạ vào thân? Nói nghe hay lắm.
Nhưng nói theo cách của mày thì, mày còn chưa tìm hiểu rõ về tao mà đã dám mò đến phủ Hoài Thành tìm tao, nếu mất mạng ở đây thì có coi là tự chuốc vạ vào thân không?"
Nghe bà ta nói thế, sắc mặt Dương Thanh lập tức trầm xuống, anh không hề cảm nhận được sự tồn tại của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh nào quanh đây.
Vậy Hoài Tinh Vũ nói thế là có ý gì?
Dường như đã nhận ra băn khoăn của Dương Thanh, Hoài Tinh Vũ cười lạnh nói: "Yên tâm, tao còn chưa ngu đến mức giết mày ở ngay trong phủ Hoài Thành, dù muốn giết mày, tao cũng sẽ mượn tay người khác!"
Dương Thanh không để ý đến lời của bà ta nữa, anh hỏi thẳng: "Lưu Ba đang ở đâu?"
Ở Hoài Thành, chỉ có Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng là người có hiềm nghi lớn nhất trong việc lợi dụng Lưu Ba dụ anh tới đây.
.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoài Tinh Vũ chỉ nói: "Con sẽ biết sớm thôi".Phủ Hoài Thành cực kì rộng lớn, Dương Thanh mất mười phút mới tới trước cổng biệt thự này.Đây chính là nơi ở của Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng, lúc này bên ngoài đang có hơn chục vệ sĩ, trong đó có cả sáu gã vệ sĩ vừa rồi đi theo Hoài Phượng.Thấy Dương Thanh xuất hiện, tên vệ sĩ vừa rồi bị anh quát đến lùi lại lập tức hoảng sợ hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"Ông ta vừa nói xong, hơn chục gã vệ sĩ lập tức tiến đến, vây chặt Dương Thanh vào giữa.Dương Thanh đứng đó, tay chắp sau lưng, không thèm liếc nhìn đám vệ sĩ này một lần mà đưa mắt nhìn về phía biệt thự, cất cao giọng: "Dương Thanh tới đây chào hỏi!"Anh biết, Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng đang ở trong biệt thự này.Trong phòng, Hoài Phượng kinh ngạc nói: "Mẹ, thằng khốn kia dám chủ động tới tìm chúng ta, thật đúng là không biết sợ chết!Hoài Tinh Vũ nheo mắt, lạnh lẽo nói: "Đúng là mẹ đã xem nhẹ lòng can đảm của nó rồi, nhưng không sao, ở phủ Hoài Thành này, nó không làm gì được mẹ đâu".Nói xong, bà ta cất bước đi ra ngoài.Hoài Tinh Vũ bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Dương Thanh đứng giữa vòng vây của đám vệ sĩ, bà ta bình thản nói: "Mày tìm tao có việc gì?"Dương Thanh nheo mắt nhìn chằm chằm Hoài Tinh Vũ, nói: "Tôi đến tìm bà Long là để hỏi thăm về một người"."Ha ha ha ha..."Hoài Tinh Vũ bỗng phá lên cười, vẻ mặt trước đó còn bình thản thờ ơ, thoắt cái đã trở nên dữ tợn: "Bà Long? Mày giết chồng tao, còn dám tới đây gọi tao là bà Long, mày làm thế là định khiêu khích tao đấy à?"Dương Thanh nhướng mày, lạnh lùng nói: "Vì sao chồng bà phải chết, hẳn bà cũng đã biết rõ, đó là vì ông ta cuồng vọng, đánh giá thấp thực lực của đối thủ, mất mạng cũng là tự chuốc vạ vào thân thôi".Hoài Tinh Vũ cười nhạt: "Tự chuốc vạ vào thân? Nói nghe hay lắm.Nhưng nói theo cách của mày thì, mày còn chưa tìm hiểu rõ về tao mà đã dám mò đến phủ Hoài Thành tìm tao, nếu mất mạng ở đây thì có coi là tự chuốc vạ vào thân không?"Nghe bà ta nói thế, sắc mặt Dương Thanh lập tức trầm xuống, anh không hề cảm nhận được sự tồn tại của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh nào quanh đây.Vậy Hoài Tinh Vũ nói thế là có ý gì?Dường như đã nhận ra băn khoăn của Dương Thanh, Hoài Tinh Vũ cười lạnh nói: "Yên tâm, tao còn chưa ngu đến mức giết mày ở ngay trong phủ Hoài Thành, dù muốn giết mày, tao cũng sẽ mượn tay người khác!"Dương Thanh không để ý đến lời của bà ta nữa, anh hỏi thẳng: "Lưu Ba đang ở đâu?"Ở Hoài Thành, chỉ có Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng là người có hiềm nghi lớn nhất trong việc lợi dụng Lưu Ba dụ anh tới đây..