“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp…
Chương 1166: Khóc lóc
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này, bỗng nhiên Hổ Tử khóc lớn: “Mẹ ơi, con muốn xuống xe. Con muốn xuống xe”Thu Liên mang theo đứa trẻ từ nhỏ đã không có kiên nhẫn, cho nên khi gặp phải tình huống này, cô ấy chỉ biết đánh vào gáy của đứa trẻ: “Khóc cái gì mà khóc? Con không được khóc nghe chưa?”Hổ Tử trèo xuống khỏi người của cô ấy, đi tới bên cạnh Chiến Hàn Quân: “Bố ơi!”Thu Liên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, Chiến Hàn Quân hiện tại không phải là anh Nguyệt dịu dàng trước đây nữa, anh đã biết Hổ Tử không phải con của mình cho nên làm sao có thể cho Hổ Tử một sắc mặt tốt được.Quả nhiên, Chiến Hàn Quân nói thẳng: “Đi qua chỗ mẹ của cháu đi.”Hổ Tử bị thanh âm lạnh băng của anh dọa sợ tới mức càng khóc lớn hơn.Tiếng khóc lớn của Hổ Tử ở trong xe khiến ai cảm thấy cáu kinh.Bỗng nhiên người thiếu niên kéo Hổ Tử tới trước mặt: “Lại đây, anh trai chơi với em.”Người thiếu niên lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi trên tay và läc nó trước mặt Hổ Tử.Không lâu sau, Hổ Tử đã ngủ thiếp đi bởi khả năng thôi miên của người thiếu niên.Thu Liên ôm Hổ Tử trở về, sự yên tĩnh trong xe mới khôi phục trở lại.Chiêu thức ấy của người thiếu niên khiến cho Nghiêm Hiểu Như cảm thấy kinh ngạc.Nghiêm Hiểu Như hỏi với vẻ cảnh giác: “Rốt cuộc cậu là ai?”Người thiếu niên tựa đầu vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.Hoàn toàn không hề cho Nghiêm Hiểu Như một chút mặt mũi nào.Bọn họ đều cho rằng: Chiến Quốc Việt phải ở đại học Truyền Kỳ mất năm năm, rồi mới có thể tốt nghiệp được.Tảng đá trong lòng của Nghiêm Hiểu Như như được hạ xuống.Chiếc xe BMW chạy vào một khu rừng rậm, đường núi trở nên dốc, Thu Liên chỉ về phía trước và nói: “Chính là nơi đó.”Chiến Hàn Quân nói: “Dừng xe”Chiếc BMW liền dừng lại ở bên đường Chiến Hàn Quân mở cửa xe ra, anh vội vàng nảy xuống xe.không còn cảm giác, thế nhưng cậu ấy vãi liều mạng kêu cứu, lúc em nhìn thấy cậu ấy, câu đầu tiên mà cậu ấy nói chính là mau cứu cậu chủ. Nói xong câu ấy, Lâm Miên liên ngất đị”Thu Liên vô cùng cảm động nói: “Cậu Quân, Lâm Miên đối xử với anh thật sự rất tốt!”Chiến Hàn Quân gật đầu, trong mắt của anh ánh lên hơi nước.Khi anh quay người lại, anh thấy những giọt nước mắt trong vắt như pha lê rơi trên má của người thiếu niên.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc này, bỗng nhiên Hổ Tử khóc lớn: “Mẹ ơi, con muốn xuống xe. Con muốn xuống xe”
Thu Liên mang theo đứa trẻ từ nhỏ đã không có kiên nhẫn, cho nên khi gặp phải tình huống này, cô ấy chỉ biết đánh vào gáy của đứa trẻ: “Khóc cái gì mà khóc? Con không được khóc nghe chưa?”
Hổ Tử trèo xuống khỏi người của cô ấy, đi tới bên cạnh Chiến Hàn Quân: “Bố ơi!”
Thu Liên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, Chiến Hàn Quân hiện tại không phải là anh Nguyệt dịu dàng trước đây nữa, anh đã biết Hổ Tử không phải con của mình cho nên làm sao có thể cho Hổ Tử một sắc mặt tốt được.
Quả nhiên, Chiến Hàn Quân nói thẳng: “Đi qua chỗ mẹ của cháu đi.”
Hổ Tử bị thanh âm lạnh băng của anh dọa sợ tới mức càng khóc lớn hơn.
Tiếng khóc lớn của Hổ Tử ở trong xe khiến ai cảm thấy cáu kinh.
Bỗng nhiên người thiếu niên kéo Hổ Tử tới trước mặt: “Lại đây, anh trai chơi với em.”
Người thiếu niên lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi trên tay và läc nó trước mặt Hổ Tử.
Không lâu sau, Hổ Tử đã ngủ thiếp đi bởi khả năng thôi miên của người thiếu niên.
Thu Liên ôm Hổ Tử trở về, sự yên tĩnh trong xe mới khôi phục trở lại.
Chiêu thức ấy của người thiếu niên khiến cho Nghiêm Hiểu Như cảm thấy kinh ngạc.
Nghiêm Hiểu Như hỏi với vẻ cảnh giác: “Rốt cuộc cậu là ai?”
Người thiếu niên tựa đầu vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Hoàn toàn không hề cho Nghiêm Hiểu Như một chút mặt mũi nào.
Bọn họ đều cho rằng: Chiến Quốc Việt phải ở đại học Truyền Kỳ mất năm năm, rồi mới có thể tốt nghiệp được.
Tảng đá trong lòng của Nghiêm Hiểu Như như được hạ xuống.
Chiếc xe BMW chạy vào một khu rừng rậm, đường núi trở nên dốc, Thu Liên chỉ về phía trước và nói: “Chính là nơi đó.”
Chiến Hàn Quân nói: “Dừng xe”
Chiếc BMW liền dừng lại ở bên đường Chiến Hàn Quân mở cửa xe ra, anh vội vàng nảy xuống xe.
không còn cảm giác, thế nhưng cậu ấy vãi liều mạng kêu cứu, lúc em nhìn thấy cậu ấy, câu đầu tiên mà cậu ấy nói chính là mau cứu cậu chủ. Nói xong câu ấy, Lâm Miên liên ngất đị”
Thu Liên vô cùng cảm động nói: “Cậu Quân, Lâm Miên đối xử với anh thật sự rất tốt!”
Chiến Hàn Quân gật đầu, trong mắt của anh ánh lên hơi nước.
Khi anh quay người lại, anh thấy những giọt nước mắt trong vắt như pha lê rơi trên má của người thiếu niên.
Giúp Ba Cua Lại Mẹ NhéTác giả: Lạc Thanh DuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi” Người đàn ông cao quý, kiêu ngạo, ánh mắt chẳng chút tình cảm, liếc nhìn người phụ nữ trước mặt. “Tôi sẽ bồi thường cho cô. Cô muốn tiền, công việc, thậm chí tìm bác sĩ tốt nhất cho mẹ cô, tôi đều có thể giúp cô” Anh nói một cách dửng dưng. Lạc Thanh Du cố kìm nước mắt trong tuyệt vọng. Ngày đó, vợ chưa cưới của Chiến Hàn Quân đào hôn, để ứng phó với giới truyền thông, tạm thời bắt cô làm cô dâu thay thế. Anh nghĩ cô không thể cưỡng lại sức cám dỗ của cái danh mợ Chiến. Chỉ có Lạc Thanh Du biết cô lấy anh, chỉ muốn thành toàn tâm nguyện yêu anh suốt hai kiếp. Anh sẽ không bao giờ biết cô yêu anh nhiều như thế nào. “Tôi lấy anh, không phải vì tiền” Trước mặt anh, vì yêu quá sâu đậm, nên lúc nào cũng hèn mọn. Đôi mất sâu thắm của người đàn ông ánh lên một nụ cười giễu cợt. Hai người không quen biết lấy nhau, không phải vì tiền thì còn có thể vì gì? “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không có yêu cầu gì đặc biệt, ngày mai tôi sẽ bảo luật sư mang đơn ly hôn đến gặp… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này, bỗng nhiên Hổ Tử khóc lớn: “Mẹ ơi, con muốn xuống xe. Con muốn xuống xe”Thu Liên mang theo đứa trẻ từ nhỏ đã không có kiên nhẫn, cho nên khi gặp phải tình huống này, cô ấy chỉ biết đánh vào gáy của đứa trẻ: “Khóc cái gì mà khóc? Con không được khóc nghe chưa?”Hổ Tử trèo xuống khỏi người của cô ấy, đi tới bên cạnh Chiến Hàn Quân: “Bố ơi!”Thu Liên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, Chiến Hàn Quân hiện tại không phải là anh Nguyệt dịu dàng trước đây nữa, anh đã biết Hổ Tử không phải con của mình cho nên làm sao có thể cho Hổ Tử một sắc mặt tốt được.Quả nhiên, Chiến Hàn Quân nói thẳng: “Đi qua chỗ mẹ của cháu đi.”Hổ Tử bị thanh âm lạnh băng của anh dọa sợ tới mức càng khóc lớn hơn.Tiếng khóc lớn của Hổ Tử ở trong xe khiến ai cảm thấy cáu kinh.Bỗng nhiên người thiếu niên kéo Hổ Tử tới trước mặt: “Lại đây, anh trai chơi với em.”Người thiếu niên lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi trên tay và läc nó trước mặt Hổ Tử.Không lâu sau, Hổ Tử đã ngủ thiếp đi bởi khả năng thôi miên của người thiếu niên.Thu Liên ôm Hổ Tử trở về, sự yên tĩnh trong xe mới khôi phục trở lại.Chiêu thức ấy của người thiếu niên khiến cho Nghiêm Hiểu Như cảm thấy kinh ngạc.Nghiêm Hiểu Như hỏi với vẻ cảnh giác: “Rốt cuộc cậu là ai?”Người thiếu niên tựa đầu vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.Hoàn toàn không hề cho Nghiêm Hiểu Như một chút mặt mũi nào.Bọn họ đều cho rằng: Chiến Quốc Việt phải ở đại học Truyền Kỳ mất năm năm, rồi mới có thể tốt nghiệp được.Tảng đá trong lòng của Nghiêm Hiểu Như như được hạ xuống.Chiếc xe BMW chạy vào một khu rừng rậm, đường núi trở nên dốc, Thu Liên chỉ về phía trước và nói: “Chính là nơi đó.”Chiến Hàn Quân nói: “Dừng xe”Chiếc BMW liền dừng lại ở bên đường Chiến Hàn Quân mở cửa xe ra, anh vội vàng nảy xuống xe.không còn cảm giác, thế nhưng cậu ấy vãi liều mạng kêu cứu, lúc em nhìn thấy cậu ấy, câu đầu tiên mà cậu ấy nói chính là mau cứu cậu chủ. Nói xong câu ấy, Lâm Miên liên ngất đị”Thu Liên vô cùng cảm động nói: “Cậu Quân, Lâm Miên đối xử với anh thật sự rất tốt!”Chiến Hàn Quân gật đầu, trong mắt của anh ánh lên hơi nước.Khi anh quay người lại, anh thấy những giọt nước mắt trong vắt như pha lê rơi trên má của người thiếu niên.