Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1803: 1803: Anh Khiến Mặt Nước Nổi Sóng
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Thành chủ Hoài Thành hừ lạnh: “Không biết tự lượng sức mình!”Sau khi dứt lời, lão ta bỗng khoát tay.Khí thế cuồng bạo lao thẳng tới chỗ Dương Thanh.“Rầm!”Tấm ván gỗ dưới chân Dương Thanh vỡ vụn, cơ thể anh rơi thẳng xuống nước.Dương Thanh liều mạng giãy giụa trong nước, nhưng cho dù anh giãy giụa thế nào thì vẫn không ăn thua, cả người anh chìm xuống nước, việc thiếu dưỡng khí khiến anh gần như bất tỉnh.Trên thuyền của Giang Thành Tử, thành chủ Hoài Thành nhìn về phía Hoài Lam.“Bịch!”Hoài Lam lập tức quỳ xuống, sợ hãi nói: “Ông nội, xin ông hãy nương tay, tha cho chúng cháu rời đi”.Thành chủ Hoài Thành nói với vẻ mặt u ám: “Cô phản bội phủ Hoài Thành, còn dám xin tôi thả các người đi à?”Hoài Lam hết sức tuyệt vọng, với tư cách là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, cô ta biết rõ lão ta là người thế nào hơn bất cứ ai, bây giờ cô ta đã phản bội phủ Hoài Thành, vậy thì chỉ còn con đường chết.Hoài Lam chăm chú nhìn thành chủ Hoài Thành rồi lập tức nhảy xuống nước luôn.Trong lúc nhất thời, trên sông Hoài, gió êm sóng lặng, chỉ còn một chiếc thuyền con, trước thuyền là một ngư dân đội mũ rộng vành và thành chủ Hoài Thành đang đứng chắp tay.Đúng lúc này, dưới nước bỗng truyền đến tiếng ùng ục.“Hửm?”Thành chủ Hoài Thành nhíu mày, nhìn xuống nước.Ở một chỗ trên mặt nước, có vô số bong bóng đang nổi lên.Đồng thời, một luồng khí thế khiến ngay cả lão ta cũng cảm thấy căng thẳng dần trồi lên mặt nước.“Rầm!”Ngay sau đó, một tiếng động lớn bỗng vang lên, một người thanh niên lao lên khỏi mặt nước.Anh khiến mặt nước nổi sóng.Có hai bóng người đang lơ lửng trên nước, chính là lão Cửu và Hoài Lam..Truyện Điền VănTuy hai người đã hôn mê nhưng chưa chết, cơ thể họ trôi trên mặt sông, như đang nằm trên đất bằng.Còn Dương Thanh thì đứng trên mặt nước, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát khí cuồng bạo.Con ngươi của thành chủ Hoài Thành bỗng co lại: “Sao có thể? Cậu ta mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, sao có thể tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy chứ?”.
Thành chủ Hoài Thành hừ lạnh: “Không biết tự lượng sức mình!”
Sau khi dứt lời, lão ta bỗng khoát tay.
Khí thế cuồng bạo lao thẳng tới chỗ Dương Thanh.
“Rầm!”
Tấm ván gỗ dưới chân Dương Thanh vỡ vụn, cơ thể anh rơi thẳng xuống nước.
Dương Thanh liều mạng giãy giụa trong nước, nhưng cho dù anh giãy giụa thế nào thì vẫn không ăn thua, cả người anh chìm xuống nước, việc thiếu dưỡng khí khiến anh gần như bất tỉnh.
Trên thuyền của Giang Thành Tử, thành chủ Hoài Thành nhìn về phía Hoài Lam.
“Bịch!”
Hoài Lam lập tức quỳ xuống, sợ hãi nói: “Ông nội, xin ông hãy nương tay, tha cho chúng cháu rời đi”.
Thành chủ Hoài Thành nói với vẻ mặt u ám: “Cô phản bội phủ Hoài Thành, còn dám xin tôi thả các người đi à?”
Hoài Lam hết sức tuyệt vọng, với tư cách là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, cô ta biết rõ lão ta là người thế nào hơn bất cứ ai, bây giờ cô ta đã phản bội phủ Hoài Thành, vậy thì chỉ còn con đường chết.
Hoài Lam chăm chú nhìn thành chủ Hoài Thành rồi lập tức nhảy xuống nước luôn.
Trong lúc nhất thời, trên sông Hoài, gió êm sóng lặng, chỉ còn một chiếc thuyền con, trước thuyền là một ngư dân đội mũ rộng vành và thành chủ Hoài Thành đang đứng chắp tay.
Đúng lúc này, dưới nước bỗng truyền đến tiếng ùng ục.
“Hửm?”
Thành chủ Hoài Thành nhíu mày, nhìn xuống nước.
Ở một chỗ trên mặt nước, có vô số bong bóng đang nổi lên.
Đồng thời, một luồng khí thế khiến ngay cả lão ta cũng cảm thấy căng thẳng dần trồi lên mặt nước.
“Rầm!”
Ngay sau đó, một tiếng động lớn bỗng vang lên, một người thanh niên lao lên khỏi mặt nước.
Anh khiến mặt nước nổi sóng.
Có hai bóng người đang lơ lửng trên nước, chính là lão Cửu và Hoài Lam.
.
Truyện Điền Văn
Tuy hai người đã hôn mê nhưng chưa chết, cơ thể họ trôi trên mặt sông, như đang nằm trên đất bằng.
Còn Dương Thanh thì đứng trên mặt nước, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát khí cuồng bạo.
Con ngươi của thành chủ Hoài Thành bỗng co lại: “Sao có thể? Cậu ta mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, sao có thể tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy chứ?”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Thành chủ Hoài Thành hừ lạnh: “Không biết tự lượng sức mình!”Sau khi dứt lời, lão ta bỗng khoát tay.Khí thế cuồng bạo lao thẳng tới chỗ Dương Thanh.“Rầm!”Tấm ván gỗ dưới chân Dương Thanh vỡ vụn, cơ thể anh rơi thẳng xuống nước.Dương Thanh liều mạng giãy giụa trong nước, nhưng cho dù anh giãy giụa thế nào thì vẫn không ăn thua, cả người anh chìm xuống nước, việc thiếu dưỡng khí khiến anh gần như bất tỉnh.Trên thuyền của Giang Thành Tử, thành chủ Hoài Thành nhìn về phía Hoài Lam.“Bịch!”Hoài Lam lập tức quỳ xuống, sợ hãi nói: “Ông nội, xin ông hãy nương tay, tha cho chúng cháu rời đi”.Thành chủ Hoài Thành nói với vẻ mặt u ám: “Cô phản bội phủ Hoài Thành, còn dám xin tôi thả các người đi à?”Hoài Lam hết sức tuyệt vọng, với tư cách là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, cô ta biết rõ lão ta là người thế nào hơn bất cứ ai, bây giờ cô ta đã phản bội phủ Hoài Thành, vậy thì chỉ còn con đường chết.Hoài Lam chăm chú nhìn thành chủ Hoài Thành rồi lập tức nhảy xuống nước luôn.Trong lúc nhất thời, trên sông Hoài, gió êm sóng lặng, chỉ còn một chiếc thuyền con, trước thuyền là một ngư dân đội mũ rộng vành và thành chủ Hoài Thành đang đứng chắp tay.Đúng lúc này, dưới nước bỗng truyền đến tiếng ùng ục.“Hửm?”Thành chủ Hoài Thành nhíu mày, nhìn xuống nước.Ở một chỗ trên mặt nước, có vô số bong bóng đang nổi lên.Đồng thời, một luồng khí thế khiến ngay cả lão ta cũng cảm thấy căng thẳng dần trồi lên mặt nước.“Rầm!”Ngay sau đó, một tiếng động lớn bỗng vang lên, một người thanh niên lao lên khỏi mặt nước.Anh khiến mặt nước nổi sóng.Có hai bóng người đang lơ lửng trên nước, chính là lão Cửu và Hoài Lam..Truyện Điền VănTuy hai người đã hôn mê nhưng chưa chết, cơ thể họ trôi trên mặt sông, như đang nằm trên đất bằng.Còn Dương Thanh thì đứng trên mặt nước, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát khí cuồng bạo.Con ngươi của thành chủ Hoài Thành bỗng co lại: “Sao có thể? Cậu ta mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, sao có thể tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy chứ?”.