Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1844: 1844: Chương 1848

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chỉ là Dương Thanh không hề hay biết có người đang ở ngay bên cạnh.“Mọi người đều là người lớn, không cần nói nhảm nhiều.Tôi đã tìm được cậu, đương nhiên cũng đã điều tra rõ ràng mọi thứ liên quan tới cậu”.Black Doctor vẫn giữ nguyên vẻ mặt tươi cười: “Muốn đối phó người như cậu chỉ dùng người bên cạnh cậu mới có hiệu quả”.Dứt lời, ông ta lại đưa liều thuốc kia cho Dương Thanh: “Tôi cam đoan, chỉ cần cậu chịu uống nó, tôi lập tức thả hai người họ đi”.“Anh Thanh đừng uống!”“Đại nhân đừng uống!”Mã Siêu và Lôi Âm đồng thanh hét lên.Mặc dù họ không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết Black Doctor muốn Dương Thanh uống thuốc gì nhưng vẫn biết một khi anh uống vào sẽ gặp nguy hiểm.Sao Dương Thanh lại không biết?Nhưng hiện giờ Mã Siêu và Lôi Âm đều đang nằm trong tay Black Doctor, anh không còn lựa chọn nào khác.Đối mặt với một kẻ điên, anh thật sự bất lực.“Chỉ cần tôi uống nó, ông sẽ thả họ đi chứ?”Dương Thanh cắn răng hỏi.Black Doctor gật đầu, dứt khoát ra lệnh: “Thả người!”Không ai ngờ được Dương Thanh còn chưa đồng ý uống thuốc, ông ta đã ra lệnh thả Mã Siêu và Lôi Âm.Giây phút được thả ra, cả hai vội vàng chạy về bên cạnh Dương Thanh, vẻ mặt căm tức nhìn Black Doctor.“Tôi đã thả người, đủ thành ý rồi chứ? Bây giờ cậu có thể uống liều thuốc hoàn mỹ nào được chưa?”Black Doctor cười híp mắt nói, dường như không hề lo lắng Dương Thanh sẽ từ chối, thẳng tay ném thuốc cho anh.Dương Thanh giơ tay bắt được.“Đồ khốn nạn nhà ông dám dùng thủ đoạn hèn hạ bắt cóc chúng tôi.Bây giờ chúng tôi đã được tự do, ông còn có thể lấy gì uy h**p anh Thanh?”Mã Siêu giận dữ nói.Sau khi uống viên thuốc Dương Thanh đưa, vết thương của anh ta đã được ổn định, chỉ là bị thương quá nặng, vẫn chưa thể khôi phục sức chiến đấu.Lôi Âm vẫn còn đỡ, vốn không bị thương nặng, lại có thuốc Dương Thanh đưa, vết thương đã được ổn định, thậm chí còn có thể đánh ra thực lực Thần Cảnh trung kỳ.Lôi Âm cũng nghiến răng nghiến lợi nói: “Các người đã không tuân theo quy củ trước, chúng tôi có vi phạm lời hứa cũng chẳng sao”.Black Doctor không thèm để ý tới hai người họ, chỉ cười híp mắt nhìn chằm chằm Dương Thanh, không hề e sợ.Sắc mặt Dương Thanh trầm xuống, do dự cầm liều thuốc hoàn mỹ trên tay.“Hai người đi đi!”Anh bỗng lên tiếng, rõ ràng là nói với Mã Siêu và Lôi Âm.“Anh Thanh!”“Đại nhân!”Cả hai đều sợ ngây người, không hiểu tại sao bọn họ đã thoát ra mà anh vẫn đuổi họ đi.“Tôi bảo hai người cút! Đây là mệnh lệnh!”Dương Thanh giận dữ quát.Mã Siêu và Lôi Âm không biết liều thuốc hoàn mỹ là cái gì, nhưng anh thì khác..

Chỉ là Dương Thanh không hề hay biết có người đang ở ngay bên cạnh.

“Mọi người đều là người lớn, không cần nói nhảm nhiều.

Tôi đã tìm được cậu, đương nhiên cũng đã điều tra rõ ràng mọi thứ liên quan tới cậu”.

Black Doctor vẫn giữ nguyên vẻ mặt tươi cười: “Muốn đối phó người như cậu chỉ dùng người bên cạnh cậu mới có hiệu quả”.

Dứt lời, ông ta lại đưa liều thuốc kia cho Dương Thanh: “Tôi cam đoan, chỉ cần cậu chịu uống nó, tôi lập tức thả hai người họ đi”.

“Anh Thanh đừng uống!”

“Đại nhân đừng uống!”

Mã Siêu và Lôi Âm đồng thanh hét lên.

Mặc dù họ không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết Black Doctor muốn Dương Thanh uống thuốc gì nhưng vẫn biết một khi anh uống vào sẽ gặp nguy hiểm.

Sao Dương Thanh lại không biết?

Nhưng hiện giờ Mã Siêu và Lôi Âm đều đang nằm trong tay Black Doctor, anh không còn lựa chọn nào khác.

Đối mặt với một kẻ điên, anh thật sự bất lực.

“Chỉ cần tôi uống nó, ông sẽ thả họ đi chứ?”

Dương Thanh cắn răng hỏi.

Black Doctor gật đầu, dứt khoát ra lệnh: “Thả người!”

Không ai ngờ được Dương Thanh còn chưa đồng ý uống thuốc, ông ta đã ra lệnh thả Mã Siêu và Lôi Âm.

Giây phút được thả ra, cả hai vội vàng chạy về bên cạnh Dương Thanh, vẻ mặt căm tức nhìn Black Doctor.

“Tôi đã thả người, đủ thành ý rồi chứ? Bây giờ cậu có thể uống liều thuốc hoàn mỹ nào được chưa?”

Black Doctor cười híp mắt nói, dường như không hề lo lắng Dương Thanh sẽ từ chối, thẳng tay ném thuốc cho anh.

Dương Thanh giơ tay bắt được.

“Đồ khốn nạn nhà ông dám dùng thủ đoạn hèn hạ bắt cóc chúng tôi.

Bây giờ chúng tôi đã được tự do, ông còn có thể lấy gì uy h**p anh Thanh?”

Mã Siêu giận dữ nói.

Sau khi uống viên thuốc Dương Thanh đưa, vết thương của anh ta đã được ổn định, chỉ là bị thương quá nặng, vẫn chưa thể khôi phục sức chiến đấu.

Lôi Âm vẫn còn đỡ, vốn không bị thương nặng, lại có thuốc Dương Thanh đưa, vết thương đã được ổn định, thậm chí còn có thể đánh ra thực lực Thần Cảnh trung kỳ.

Lôi Âm cũng nghiến răng nghiến lợi nói: “Các người đã không tuân theo quy củ trước, chúng tôi có vi phạm lời hứa cũng chẳng sao”.

Black Doctor không thèm để ý tới hai người họ, chỉ cười híp mắt nhìn chằm chằm Dương Thanh, không hề e sợ.

Sắc mặt Dương Thanh trầm xuống, do dự cầm liều thuốc hoàn mỹ trên tay.

“Hai người đi đi!”

Anh bỗng lên tiếng, rõ ràng là nói với Mã Siêu và Lôi Âm.

“Anh Thanh!”

“Đại nhân!”

Cả hai đều sợ ngây người, không hiểu tại sao bọn họ đã thoát ra mà anh vẫn đuổi họ đi.

“Tôi bảo hai người cút! Đây là mệnh lệnh!”

Dương Thanh giận dữ quát.

Mã Siêu và Lôi Âm không biết liều thuốc hoàn mỹ là cái gì, nhưng anh thì khác..

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chỉ là Dương Thanh không hề hay biết có người đang ở ngay bên cạnh.“Mọi người đều là người lớn, không cần nói nhảm nhiều.Tôi đã tìm được cậu, đương nhiên cũng đã điều tra rõ ràng mọi thứ liên quan tới cậu”.Black Doctor vẫn giữ nguyên vẻ mặt tươi cười: “Muốn đối phó người như cậu chỉ dùng người bên cạnh cậu mới có hiệu quả”.Dứt lời, ông ta lại đưa liều thuốc kia cho Dương Thanh: “Tôi cam đoan, chỉ cần cậu chịu uống nó, tôi lập tức thả hai người họ đi”.“Anh Thanh đừng uống!”“Đại nhân đừng uống!”Mã Siêu và Lôi Âm đồng thanh hét lên.Mặc dù họ không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết Black Doctor muốn Dương Thanh uống thuốc gì nhưng vẫn biết một khi anh uống vào sẽ gặp nguy hiểm.Sao Dương Thanh lại không biết?Nhưng hiện giờ Mã Siêu và Lôi Âm đều đang nằm trong tay Black Doctor, anh không còn lựa chọn nào khác.Đối mặt với một kẻ điên, anh thật sự bất lực.“Chỉ cần tôi uống nó, ông sẽ thả họ đi chứ?”Dương Thanh cắn răng hỏi.Black Doctor gật đầu, dứt khoát ra lệnh: “Thả người!”Không ai ngờ được Dương Thanh còn chưa đồng ý uống thuốc, ông ta đã ra lệnh thả Mã Siêu và Lôi Âm.Giây phút được thả ra, cả hai vội vàng chạy về bên cạnh Dương Thanh, vẻ mặt căm tức nhìn Black Doctor.“Tôi đã thả người, đủ thành ý rồi chứ? Bây giờ cậu có thể uống liều thuốc hoàn mỹ nào được chưa?”Black Doctor cười híp mắt nói, dường như không hề lo lắng Dương Thanh sẽ từ chối, thẳng tay ném thuốc cho anh.Dương Thanh giơ tay bắt được.“Đồ khốn nạn nhà ông dám dùng thủ đoạn hèn hạ bắt cóc chúng tôi.Bây giờ chúng tôi đã được tự do, ông còn có thể lấy gì uy h**p anh Thanh?”Mã Siêu giận dữ nói.Sau khi uống viên thuốc Dương Thanh đưa, vết thương của anh ta đã được ổn định, chỉ là bị thương quá nặng, vẫn chưa thể khôi phục sức chiến đấu.Lôi Âm vẫn còn đỡ, vốn không bị thương nặng, lại có thuốc Dương Thanh đưa, vết thương đã được ổn định, thậm chí còn có thể đánh ra thực lực Thần Cảnh trung kỳ.Lôi Âm cũng nghiến răng nghiến lợi nói: “Các người đã không tuân theo quy củ trước, chúng tôi có vi phạm lời hứa cũng chẳng sao”.Black Doctor không thèm để ý tới hai người họ, chỉ cười híp mắt nhìn chằm chằm Dương Thanh, không hề e sợ.Sắc mặt Dương Thanh trầm xuống, do dự cầm liều thuốc hoàn mỹ trên tay.“Hai người đi đi!”Anh bỗng lên tiếng, rõ ràng là nói với Mã Siêu và Lôi Âm.“Anh Thanh!”“Đại nhân!”Cả hai đều sợ ngây người, không hiểu tại sao bọn họ đã thoát ra mà anh vẫn đuổi họ đi.“Tôi bảo hai người cút! Đây là mệnh lệnh!”Dương Thanh giận dữ quát.Mã Siêu và Lôi Âm không biết liều thuốc hoàn mỹ là cái gì, nhưng anh thì khác..

Chương 1844: 1844: Chương 1848