Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1891: 1891: Chương 1901
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cùng lúc đó, các cao thủ bán bộ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại cũng đồng loạt bị đánh văng ra khỏi sàn đấu.Cả khán đài lặng ngắt như tờ.Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn mười cao thủ Thần Cảnh trên sàn đấu.“Mạnh… Mạnh thật đó!”“Cao thủ bán bộ Thần Cảnh không hề có sức phản kháng”.“Đến cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh còn không chịu nổi một đòn, thực lực Vương Cảnh như chúng ta còn cơ hội gì nữa?”Đám cao thủ Vương Cảnh đứng phía dưới đều tái mét.Giờ phút này bọn họ mới ý thức được mình chỉ là vật hi sinh.“Tôi rút khỏi cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô!”“Tôi cũng rút lui!”Cao thủ Vương Cảnh nhao nhao tuyên bố muốn rút khỏi cuộc đấu võ.Nhưng vẫn còn người đang quan sát.“Còn ai muốn đấu tiếp, lên hết đi!”Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp bỗng lạnh giọng nói.Các cao thủ Thần Cảnh còn lại trên sàn đấu cũng thi nhau tỏ thái độ: “Các người cùng lên đi!”Rõ ràng, bọn họ đều muốn đánh nhanh thẳng nhanh, cứ tiếp tục thế này vẫn còn quá chậm.“Vậy thì chúng tôi chỉ có thể liên thủ”.“Chúng ta liên thủ đánh bại họ trước rồi quyết thắng thua sau được không?”“Được, tôi đồng ý!”“Tôi cũng đồng ý!”Những cao thủ Vương Cảnh vẫn chưa từ bỏ ước mơ trở thành Vương của Yến Đô dõng dạc nói.Nhất thời, mỗi sàn đấu đều có mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh lao lên.Nếu không phải diện tích sàn đấu có hạn, sợ là sẽ còn nhiều người hơn nữa.Các cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ không có tư cách tham chiến, chỉ có thể trở thành khán giả.“Giết!”Rốt cuộc cũng có người bắt đầu.Trên sàn đấu của Vương Chiến, mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh đồng loạt xông tới chỗ lão ta.Vương Chiến vẫn tỏ ra lạnh lùng, khí thế Thần Cảnh trung kỳ bộc phát.“Cút!”Lão ta gầm lên, giãm mạnh xuống sàn đấu.Sàn đấu phát ra tiếng vang cực lớn.Ngay sau đó, khí thế kh*ng b* bao phủ cả sàn đấu.“Bịch bịch bịch!”Vương Chiến đột nhiên biến mất, đến khi xuất hiện trên sàn đấu chỉ còn một mình lão ta..
Cùng lúc đó, các cao thủ bán bộ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại cũng đồng loạt bị đánh văng ra khỏi sàn đấu.
Cả khán đài lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn mười cao thủ Thần Cảnh trên sàn đấu.
“Mạnh… Mạnh thật đó!”
“Cao thủ bán bộ Thần Cảnh không hề có sức phản kháng”.
“Đến cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh còn không chịu nổi một đòn, thực lực Vương Cảnh như chúng ta còn cơ hội gì nữa?”
Đám cao thủ Vương Cảnh đứng phía dưới đều tái mét.
Giờ phút này bọn họ mới ý thức được mình chỉ là vật hi sinh.
“Tôi rút khỏi cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô!”
“Tôi cũng rút lui!”
Cao thủ Vương Cảnh nhao nhao tuyên bố muốn rút khỏi cuộc đấu võ.
Nhưng vẫn còn người đang quan sát.
“Còn ai muốn đấu tiếp, lên hết đi!”
Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp bỗng lạnh giọng nói.
Các cao thủ Thần Cảnh còn lại trên sàn đấu cũng thi nhau tỏ thái độ: “Các người cùng lên đi!”
Rõ ràng, bọn họ đều muốn đánh nhanh thẳng nhanh, cứ tiếp tục thế này vẫn còn quá chậm.
“Vậy thì chúng tôi chỉ có thể liên thủ”.
“Chúng ta liên thủ đánh bại họ trước rồi quyết thắng thua sau được không?”
“Được, tôi đồng ý!”
“Tôi cũng đồng ý!”
Những cao thủ Vương Cảnh vẫn chưa từ bỏ ước mơ trở thành Vương của Yến Đô dõng dạc nói.
Nhất thời, mỗi sàn đấu đều có mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh lao lên.
Nếu không phải diện tích sàn đấu có hạn, sợ là sẽ còn nhiều người hơn nữa.
Các cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ không có tư cách tham chiến, chỉ có thể trở thành khán giả.
“Giết!”
Rốt cuộc cũng có người bắt đầu.
Trên sàn đấu của Vương Chiến, mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh đồng loạt xông tới chỗ lão ta.
Vương Chiến vẫn tỏ ra lạnh lùng, khí thế Thần Cảnh trung kỳ bộc phát.
“Cút!”
Lão ta gầm lên, giãm mạnh xuống sàn đấu.
Sàn đấu phát ra tiếng vang cực lớn.
Ngay sau đó, khí thế kh*ng b* bao phủ cả sàn đấu.
“Bịch bịch bịch!”
Vương Chiến đột nhiên biến mất, đến khi xuất hiện trên sàn đấu chỉ còn một mình lão ta..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cùng lúc đó, các cao thủ bán bộ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại cũng đồng loạt bị đánh văng ra khỏi sàn đấu.Cả khán đài lặng ngắt như tờ.Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn mười cao thủ Thần Cảnh trên sàn đấu.“Mạnh… Mạnh thật đó!”“Cao thủ bán bộ Thần Cảnh không hề có sức phản kháng”.“Đến cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh còn không chịu nổi một đòn, thực lực Vương Cảnh như chúng ta còn cơ hội gì nữa?”Đám cao thủ Vương Cảnh đứng phía dưới đều tái mét.Giờ phút này bọn họ mới ý thức được mình chỉ là vật hi sinh.“Tôi rút khỏi cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô!”“Tôi cũng rút lui!”Cao thủ Vương Cảnh nhao nhao tuyên bố muốn rút khỏi cuộc đấu võ.Nhưng vẫn còn người đang quan sát.“Còn ai muốn đấu tiếp, lên hết đi!”Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp bỗng lạnh giọng nói.Các cao thủ Thần Cảnh còn lại trên sàn đấu cũng thi nhau tỏ thái độ: “Các người cùng lên đi!”Rõ ràng, bọn họ đều muốn đánh nhanh thẳng nhanh, cứ tiếp tục thế này vẫn còn quá chậm.“Vậy thì chúng tôi chỉ có thể liên thủ”.“Chúng ta liên thủ đánh bại họ trước rồi quyết thắng thua sau được không?”“Được, tôi đồng ý!”“Tôi cũng đồng ý!”Những cao thủ Vương Cảnh vẫn chưa từ bỏ ước mơ trở thành Vương của Yến Đô dõng dạc nói.Nhất thời, mỗi sàn đấu đều có mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh lao lên.Nếu không phải diện tích sàn đấu có hạn, sợ là sẽ còn nhiều người hơn nữa.Các cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ không có tư cách tham chiến, chỉ có thể trở thành khán giả.“Giết!”Rốt cuộc cũng có người bắt đầu.Trên sàn đấu của Vương Chiến, mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh đồng loạt xông tới chỗ lão ta.Vương Chiến vẫn tỏ ra lạnh lùng, khí thế Thần Cảnh trung kỳ bộc phát.“Cút!”Lão ta gầm lên, giãm mạnh xuống sàn đấu.Sàn đấu phát ra tiếng vang cực lớn.Ngay sau đó, khí thế kh*ng b* bao phủ cả sàn đấu.“Bịch bịch bịch!”Vương Chiến đột nhiên biến mất, đến khi xuất hiện trên sàn đấu chỉ còn một mình lão ta..