Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1893: 1893: Chương 1903
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Rốt cuộc ông là ai?”Hoa Anh Kiệt lại hỏi, ý chí chiến đấu phun trào.“Cút!”Cao thủ áo đen bỗng gầm lên khiến tất cả đều kinh hãi.“Ông muốn chết hả?”Hoa Anh Kiệt là hội trưởng Hiệp hội Võ thuật, sao có thể chịu nổi sự sỉ nhục này?Lão ta lập tức lao thẳng về phía cao thủ áo đen.Cao thủ trên các sàn đấu khác cũng nhìn sang, vẻ mặt nghiêm trọng.“Bịch!”Một giây sau, Hoa Anh Kiệt nhảy lên sàn đấu, tung đấm tấn công cao thủ áo đen.Mọi người sợ hãi chứng kiến cao thủ áo đen cũng vung nắm đấm chống đỡ.Đồng thời một khí thế kinh người từ giữa sàn đấu càn quét bốn phía.Sàn đấu vô cùng cứng rắn bắt đầu xuất hiện vết nứt.“Bịch!”Ngay sau đó, tiếng động thật lớn vang lên, sàn đấu vỡ nát.Cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt đều đứng trên mặt đất.Lúc này không một ai chú ý tới, sàn đấu đã bị hủy không thể đấu võ được nữa.Tất cả đều dán mắt lên người cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt.Chuyện đến nước này, sàn đấu đã trở nên vô nghĩa, chỉ còn trận đấu võ thuật đúng nghĩa.“Giết!”Hoa Anh Kiệt gào lên, thực lực Thần Cảnh đỉnh phong bộc phát chèn ép về phía cao thủ áo đen.“Bịch bịch bịch!”Hai người đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, cuộc chiến lập tức bắt đầu.Các cao thủ Vương Cảnh vây quanh quan sát chỉ cảm thấy trái tim cũng rung động theo từng đòn công kích của hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.Các cao thủ Thần Cảnh ở chín sàn đầu còn lại đều sa sầm mặt.Phần lớn bọn họ đều là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hậu kỳ.Dù chỉ quan sát cũng vẫn cảm nhận được áp lực đè nặng như núi, đừng nói là giao đấu với hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thực thụ.Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chưa xuất hiện, còn ai có tư cách tranh giành quán quân?“Bịch!”Bỗng Hoa Anh Kiệt bị một đòn của cao thủ áo đen đánh bay, đâm thẳng vào một sàn đấu khác.Giờ phút này, tất cả đều sợ ngây người nhìn chăm chằm cao thủ áo đen.“Không chịu nổi một đòn!”Cao thủ áo đen cười lạnh nhìn các cao thủ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại, chỉ vào từng người: “Các người cùng lên đi!”“Cái gì?”“Lão ta muốn một mình khiêu chiến mười cao thủ Thần Cảnh?”.
“Rốt cuộc ông là ai?”
Hoa Anh Kiệt lại hỏi, ý chí chiến đấu phun trào.
“Cút!”
Cao thủ áo đen bỗng gầm lên khiến tất cả đều kinh hãi.
“Ông muốn chết hả?”
Hoa Anh Kiệt là hội trưởng Hiệp hội Võ thuật, sao có thể chịu nổi sự sỉ nhục này?
Lão ta lập tức lao thẳng về phía cao thủ áo đen.
Cao thủ trên các sàn đấu khác cũng nhìn sang, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Bịch!”
Một giây sau, Hoa Anh Kiệt nhảy lên sàn đấu, tung đấm tấn công cao thủ áo đen.
Mọi người sợ hãi chứng kiến cao thủ áo đen cũng vung nắm đấm chống đỡ.
Đồng thời một khí thế kinh người từ giữa sàn đấu càn quét bốn phía.
Sàn đấu vô cùng cứng rắn bắt đầu xuất hiện vết nứt.
“Bịch!”
Ngay sau đó, tiếng động thật lớn vang lên, sàn đấu vỡ nát.
Cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt đều đứng trên mặt đất.
Lúc này không một ai chú ý tới, sàn đấu đã bị hủy không thể đấu võ được nữa.
Tất cả đều dán mắt lên người cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt.
Chuyện đến nước này, sàn đấu đã trở nên vô nghĩa, chỉ còn trận đấu võ thuật đúng nghĩa.
“Giết!”
Hoa Anh Kiệt gào lên, thực lực Thần Cảnh đỉnh phong bộc phát chèn ép về phía cao thủ áo đen.
“Bịch bịch bịch!”
Hai người đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, cuộc chiến lập tức bắt đầu.
Các cao thủ Vương Cảnh vây quanh quan sát chỉ cảm thấy trái tim cũng rung động theo từng đòn công kích của hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.
Các cao thủ Thần Cảnh ở chín sàn đầu còn lại đều sa sầm mặt.
Phần lớn bọn họ đều là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hậu kỳ.
Dù chỉ quan sát cũng vẫn cảm nhận được áp lực đè nặng như núi, đừng nói là giao đấu với hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thực thụ.
Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chưa xuất hiện, còn ai có tư cách tranh giành quán quân?
“Bịch!”
Bỗng Hoa Anh Kiệt bị một đòn của cao thủ áo đen đánh bay, đâm thẳng vào một sàn đấu khác.
Giờ phút này, tất cả đều sợ ngây người nhìn chăm chằm cao thủ áo đen.
“Không chịu nổi một đòn!”
Cao thủ áo đen cười lạnh nhìn các cao thủ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại, chỉ vào từng người: “Các người cùng lên đi!”
“Cái gì?”
“Lão ta muốn một mình khiêu chiến mười cao thủ Thần Cảnh?”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Rốt cuộc ông là ai?”Hoa Anh Kiệt lại hỏi, ý chí chiến đấu phun trào.“Cút!”Cao thủ áo đen bỗng gầm lên khiến tất cả đều kinh hãi.“Ông muốn chết hả?”Hoa Anh Kiệt là hội trưởng Hiệp hội Võ thuật, sao có thể chịu nổi sự sỉ nhục này?Lão ta lập tức lao thẳng về phía cao thủ áo đen.Cao thủ trên các sàn đấu khác cũng nhìn sang, vẻ mặt nghiêm trọng.“Bịch!”Một giây sau, Hoa Anh Kiệt nhảy lên sàn đấu, tung đấm tấn công cao thủ áo đen.Mọi người sợ hãi chứng kiến cao thủ áo đen cũng vung nắm đấm chống đỡ.Đồng thời một khí thế kinh người từ giữa sàn đấu càn quét bốn phía.Sàn đấu vô cùng cứng rắn bắt đầu xuất hiện vết nứt.“Bịch!”Ngay sau đó, tiếng động thật lớn vang lên, sàn đấu vỡ nát.Cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt đều đứng trên mặt đất.Lúc này không một ai chú ý tới, sàn đấu đã bị hủy không thể đấu võ được nữa.Tất cả đều dán mắt lên người cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt.Chuyện đến nước này, sàn đấu đã trở nên vô nghĩa, chỉ còn trận đấu võ thuật đúng nghĩa.“Giết!”Hoa Anh Kiệt gào lên, thực lực Thần Cảnh đỉnh phong bộc phát chèn ép về phía cao thủ áo đen.“Bịch bịch bịch!”Hai người đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, cuộc chiến lập tức bắt đầu.Các cao thủ Vương Cảnh vây quanh quan sát chỉ cảm thấy trái tim cũng rung động theo từng đòn công kích của hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.Các cao thủ Thần Cảnh ở chín sàn đầu còn lại đều sa sầm mặt.Phần lớn bọn họ đều là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hậu kỳ.Dù chỉ quan sát cũng vẫn cảm nhận được áp lực đè nặng như núi, đừng nói là giao đấu với hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thực thụ.Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chưa xuất hiện, còn ai có tư cách tranh giành quán quân?“Bịch!”Bỗng Hoa Anh Kiệt bị một đòn của cao thủ áo đen đánh bay, đâm thẳng vào một sàn đấu khác.Giờ phút này, tất cả đều sợ ngây người nhìn chăm chằm cao thủ áo đen.“Không chịu nổi một đòn!”Cao thủ áo đen cười lạnh nhìn các cao thủ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại, chỉ vào từng người: “Các người cùng lên đi!”“Cái gì?”“Lão ta muốn một mình khiêu chiến mười cao thủ Thần Cảnh?”.