Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1895: 1895: Chương 1905
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Người khác không nhìn ra, nhưng anh lại nhìn thấy rõ ràng vừa rồi có mười con cổ trùng bay ra từ mười đầu ngón tay của cao thủ áo đen.Hiện giờ, mười cao thủ Thần Cảnh ngã lăn ra đất không dậy nổi kia đều đã trúng cổ độc nên vẻ mặt mới đau đớn như vậy.“Gao thủ Miêu Thành cũng không nhãn nại được nữa rồi sao?”Dương Thanh bỗng đứng dậy, đẳng đằng sát khí nhìn cao thủ áo đen.Anh đã từng tiếp xúc với cao thủ Quỷ Môn của Miêu Thành, đương nhiên biết rõ cao thủ áo đen chính là đại sư cổ thuật của Miêu Thành, còn có thực lực rất mạnh.Lúc trước anh đã từng giết một cao thủ Miêu Thành, tên Miêu Vân Nghiễm.Miêu Vân Nghiêm cũng là một đại sư cổ thuật, chỉ là ông ta thua xa lão già mặc áo đạo sĩ đen trước mặt.Đây cũng là lý do tại sao Dương Thanh chỉ liếc mắt thôi là đã nhận ra đây là cao thủ Miêu Thành.Bởi vì hơi thở trên người Miêu Vân Nghiễm đã bị anh giết giống hệt hơi thở của lão già mặc áo đạo sĩ đen này, có lẽ hai người là người cùng sư môn.“Dương Thanhl”Đúng lúc này, lão già mặc áo đạo sĩ đen nhìn sang Dương Thanh.Đó là một gương mặt cực kỳ già nua và gầy gò, gương mặt nhăn nheo.Lúc này, đôi mắt đen nhánh đó toả ra luồng sát khí mãnh liệt.Dương Thanh nhíu mày: “Miêu Vân Nghiễm là gì của ông?”Hơi thở trên người lão già mặc áo đạo sĩ đen cực kỳ giống Miêu Vân Nghiềễm, lúc này ánh mắt nhìn Dương Thanh cũng đầy sát khí.Dương Thanh gần như có thể xác định được lão già mặc áo đạo sĩ đen này là người rất thân với Miêu Vân Nghiễm.Căn cứ theo sự chênh lệch tuổi tác của hai người thì Miêu Vân Nghiễm có thể là đồ đệ hoặc con cháu của lão ta.“Lăn đến đây chịu chết đi!”Lão già mặc áo đạo sĩ đen rống lên phần nộ.Trong nháy mắt, một luồng hơi thở kinh khủng của Thần Cảnh đỉnh phong không ngừng toát ra từ người lão ta.“Nếu ông đã muốn chết thì tôi tác thành cho ông!”Dương Thanh nói rồi bước ra.Nhưng đúng lúc này, một hơi thở kinh khủng khác lại đi trước Dương Thanh một bước, xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, đồng thời còn quát to: “Muốn động đến anh Thanh thì phải bước qua xác tôi trước!”Người đó không phải ai khác mà chính là Mã Siêu.Mã Siêu của lúc này, toàn thân toát ra hơi thở Thần Cảnh sơ kỳ, chỉ thấy anh ra giãm mạnh xuống đất, rống to: “Phá giải phong ấn!”Giây tiếp theo, một luồng hơi thở võ thuật kinh khủng phát ra từ người anh ta.“Giết!”Anh ta rống lên rồi xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen.Lúc anh ta đang ở cảnh giới Vương Cảnh trung kỳ, sau khi phá giải phong ấn sức chiến đấu thì có thể bộc phát đến bán bộ Thần Cảnh.Bây giờ anh ta đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, lại phá giải phong ấn nữa, một luồng hơi thở võ thuật cao hơn Thần Cảnh hậu kỳ toát ra từ người anh ta.Nhưng đây vẫn chưa phải là trạng thái mạnh nhất của anh ta, lúc anh ta xông về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, anh ta nuốt viên thuốc màu đen, hiển nhiên đó là viên thuốc Phùng Tiểu Uyển cho anh ta.Phá giải phong ấn sức chiến đấu cộng thêm viên thuốc tăng thực lực, sau vài giây ngắn ngủi hơi thở võ thuật trên người Mã Siêu đã vọt thẳng lên Thần Cảnh đỉnh phong..
Người khác không nhìn ra, nhưng anh lại nhìn thấy rõ ràng vừa rồi có mười con cổ trùng bay ra từ mười đầu ngón tay của cao thủ áo đen.
Hiện giờ, mười cao thủ Thần Cảnh ngã lăn ra đất không dậy nổi kia đều đã trúng cổ độc nên vẻ mặt mới đau đớn như vậy.
“Gao thủ Miêu Thành cũng không nhãn nại được nữa rồi sao?”
Dương Thanh bỗng đứng dậy, đẳng đằng sát khí nhìn cao thủ áo đen.
Anh đã từng tiếp xúc với cao thủ Quỷ Môn của Miêu Thành, đương nhiên biết rõ cao thủ áo đen chính là đại sư cổ thuật của Miêu Thành, còn có thực lực rất mạnh.
Lúc trước anh đã từng giết một cao thủ Miêu Thành, tên Miêu Vân Nghiễm.
Miêu Vân Nghiêm cũng là một đại sư cổ thuật, chỉ là ông ta thua xa lão già mặc áo đạo sĩ đen trước mặt.
Đây cũng là lý do tại sao Dương Thanh chỉ liếc mắt thôi là đã nhận ra đây là cao thủ Miêu Thành.
Bởi vì hơi thở trên người Miêu Vân Nghiễm đã bị anh giết giống hệt hơi thở của lão già mặc áo đạo sĩ đen này, có lẽ hai người là người cùng sư môn.
“Dương Thanhl”
Đúng lúc này, lão già mặc áo đạo sĩ đen nhìn sang Dương Thanh.
Đó là một gương mặt cực kỳ già nua và gầy gò, gương mặt nhăn nheo.
Lúc này, đôi mắt đen nhánh đó toả ra luồng sát khí mãnh liệt.
Dương Thanh nhíu mày: “Miêu Vân Nghiễm là gì của ông?”
Hơi thở trên người lão già mặc áo đạo sĩ đen cực kỳ giống Miêu Vân Nghiềễm, lúc này ánh mắt nhìn Dương Thanh cũng đầy sát khí.
Dương Thanh gần như có thể xác định được lão già mặc áo đạo sĩ đen này là người rất thân với Miêu Vân Nghiễm.
Căn cứ theo sự chênh lệch tuổi tác của hai người thì Miêu Vân Nghiễm có thể là đồ đệ hoặc con cháu của lão ta.
“Lăn đến đây chịu chết đi!”
Lão già mặc áo đạo sĩ đen rống lên phần nộ.
Trong nháy mắt, một luồng hơi thở kinh khủng của Thần Cảnh đỉnh phong không ngừng toát ra từ người lão ta.
“Nếu ông đã muốn chết thì tôi tác thành cho ông!”
Dương Thanh nói rồi bước ra.
Nhưng đúng lúc này, một hơi thở kinh khủng khác lại đi trước Dương Thanh một bước, xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, đồng thời còn quát to: “Muốn động đến anh Thanh thì phải bước qua xác tôi trước!”
Người đó không phải ai khác mà chính là Mã Siêu.
Mã Siêu của lúc này, toàn thân toát ra hơi thở Thần Cảnh sơ kỳ, chỉ thấy anh ra giãm mạnh xuống đất, rống to: “Phá giải phong ấn!”
Giây tiếp theo, một luồng hơi thở võ thuật kinh khủng phát ra từ người anh ta.
“Giết!”
Anh ta rống lên rồi xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen.
Lúc anh ta đang ở cảnh giới Vương Cảnh trung kỳ, sau khi phá giải phong ấn sức chiến đấu thì có thể bộc phát đến bán bộ Thần Cảnh.
Bây giờ anh ta đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, lại phá giải phong ấn nữa, một luồng hơi thở võ thuật cao hơn Thần Cảnh hậu kỳ toát ra từ người anh ta.
Nhưng đây vẫn chưa phải là trạng thái mạnh nhất của anh ta, lúc anh ta xông về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, anh ta nuốt viên thuốc màu đen, hiển nhiên đó là viên thuốc Phùng Tiểu Uyển cho anh ta.
Phá giải phong ấn sức chiến đấu cộng thêm viên thuốc tăng thực lực, sau vài giây ngắn ngủi hơi thở võ thuật trên người Mã Siêu đã vọt thẳng lên Thần Cảnh đỉnh phong..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Người khác không nhìn ra, nhưng anh lại nhìn thấy rõ ràng vừa rồi có mười con cổ trùng bay ra từ mười đầu ngón tay của cao thủ áo đen.Hiện giờ, mười cao thủ Thần Cảnh ngã lăn ra đất không dậy nổi kia đều đã trúng cổ độc nên vẻ mặt mới đau đớn như vậy.“Gao thủ Miêu Thành cũng không nhãn nại được nữa rồi sao?”Dương Thanh bỗng đứng dậy, đẳng đằng sát khí nhìn cao thủ áo đen.Anh đã từng tiếp xúc với cao thủ Quỷ Môn của Miêu Thành, đương nhiên biết rõ cao thủ áo đen chính là đại sư cổ thuật của Miêu Thành, còn có thực lực rất mạnh.Lúc trước anh đã từng giết một cao thủ Miêu Thành, tên Miêu Vân Nghiễm.Miêu Vân Nghiêm cũng là một đại sư cổ thuật, chỉ là ông ta thua xa lão già mặc áo đạo sĩ đen trước mặt.Đây cũng là lý do tại sao Dương Thanh chỉ liếc mắt thôi là đã nhận ra đây là cao thủ Miêu Thành.Bởi vì hơi thở trên người Miêu Vân Nghiễm đã bị anh giết giống hệt hơi thở của lão già mặc áo đạo sĩ đen này, có lẽ hai người là người cùng sư môn.“Dương Thanhl”Đúng lúc này, lão già mặc áo đạo sĩ đen nhìn sang Dương Thanh.Đó là một gương mặt cực kỳ già nua và gầy gò, gương mặt nhăn nheo.Lúc này, đôi mắt đen nhánh đó toả ra luồng sát khí mãnh liệt.Dương Thanh nhíu mày: “Miêu Vân Nghiễm là gì của ông?”Hơi thở trên người lão già mặc áo đạo sĩ đen cực kỳ giống Miêu Vân Nghiềễm, lúc này ánh mắt nhìn Dương Thanh cũng đầy sát khí.Dương Thanh gần như có thể xác định được lão già mặc áo đạo sĩ đen này là người rất thân với Miêu Vân Nghiễm.Căn cứ theo sự chênh lệch tuổi tác của hai người thì Miêu Vân Nghiễm có thể là đồ đệ hoặc con cháu của lão ta.“Lăn đến đây chịu chết đi!”Lão già mặc áo đạo sĩ đen rống lên phần nộ.Trong nháy mắt, một luồng hơi thở kinh khủng của Thần Cảnh đỉnh phong không ngừng toát ra từ người lão ta.“Nếu ông đã muốn chết thì tôi tác thành cho ông!”Dương Thanh nói rồi bước ra.Nhưng đúng lúc này, một hơi thở kinh khủng khác lại đi trước Dương Thanh một bước, xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, đồng thời còn quát to: “Muốn động đến anh Thanh thì phải bước qua xác tôi trước!”Người đó không phải ai khác mà chính là Mã Siêu.Mã Siêu của lúc này, toàn thân toát ra hơi thở Thần Cảnh sơ kỳ, chỉ thấy anh ra giãm mạnh xuống đất, rống to: “Phá giải phong ấn!”Giây tiếp theo, một luồng hơi thở võ thuật kinh khủng phát ra từ người anh ta.“Giết!”Anh ta rống lên rồi xông thẳng về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen.Lúc anh ta đang ở cảnh giới Vương Cảnh trung kỳ, sau khi phá giải phong ấn sức chiến đấu thì có thể bộc phát đến bán bộ Thần Cảnh.Bây giờ anh ta đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, lại phá giải phong ấn nữa, một luồng hơi thở võ thuật cao hơn Thần Cảnh hậu kỳ toát ra từ người anh ta.Nhưng đây vẫn chưa phải là trạng thái mạnh nhất của anh ta, lúc anh ta xông về phía lão già mặc áo đạo sĩ đen, anh ta nuốt viên thuốc màu đen, hiển nhiên đó là viên thuốc Phùng Tiểu Uyển cho anh ta.Phá giải phong ấn sức chiến đấu cộng thêm viên thuốc tăng thực lực, sau vài giây ngắn ngủi hơi thở võ thuật trên người Mã Siêu đã vọt thẳng lên Thần Cảnh đỉnh phong..