Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1898: 1898: Chương 1908
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Tiết Vương và Mã Vương đều bất ngờ nhưng thoáng chốc đã sực tỉnh ngay, có Lưu lão quái ở đây, bọn họ hoàn toàn không cần phải sợ gì.Mặc dù người trăm năm trước được truyền thuyết nói rằng vô cùng thần thông nhưng bây giờ đến Hoàng tộc cũng tham gia vào cuộc chiến xưng Vương ở Yến Đô này, lại có Lưu lão quái ở đây.Nếu họ đến Yến Đô, chắc sẽ không sao.“Được! Bây giờ tôi sẽ đưa cao thủ của gia tộc đến Yến Đô!”Tiết Vương đứng lên nói.Mã Vương cũng cười nói: “Tôi cũng đi chuẩn bị!”Thoáng chốc phòng họp video lại chìm vào bóng tối.Thoáng chốc ba vị Vương của Liên minh Vương tộc đã dẫn theo cao thủ đứng đầu gia tộc nhà mình lao đến sân bay chạy đến Yến Đô.Có Lưu lão quái ra tay, Hoàng tộc Chiêu Châu cũng vậy mà Hiệp hội Võ thuật cũng thế, tuyệt đối không ai sống sót khỏi tay Lưu lão quái để đi khống chế Đế Thôn.Ba vị Vương của Liên minh Vương tộc hoàn toàn không tin khắp Chiêu Châu này lại có người sẽ là đối thủ của Lưu lão quái.Cùng lúc đó, ở võ quán Yến Đô.Mã Siêu và Vương Chiến bắt tay nhau đấu với Lưu lão quái, Lưu lão quái hừng hực sức chiến đấu, mặt đầy sát khí.“Khốn khiếp, các người chết đi!”Lão ta phẫn nộ gần lên, xoè mười ngón tay ra đánh về phía hai người.“Cẩn thận!”Vương Chiến kinh hãi, lão ta biết mười ngón tay của Lưu lão quái đều có cổ độc, một khi bị cào trúng là sẽ trúng độc.Lúc trước mười cao thủ Thần Cảnh của các thế lực hàng đầu không biết Lưu lão quái là đại sư cổ thuật nên mới bị Lưu lão quái đánh bại chỉ trong một chiêu.Vương Chiến hét lên rồi tấn công về phía Lưu lão quái.Bởi vì mười ngón tay của Lưu lão quái chuẩn bị đụng lên người Mã Siêu.Tất nhiên Mã Siêu cũng hiểu rõ, mắt thấy hai bàn tay của Lưu lão quái chộp đến, chuẩn bị đụng lên người anh ta, anh ta giãm mạnh xuống đất.“Âm!”Mặt đất dưới chân anh ta nứt toạc, cơ thể lùi thẳng ra sau.“Chết đi cho tôi!”Nhưng đúng lúc này, vốn dĩ đã chộp trúng Mã Siêu, mắt Lưu lão quái loé sát khí, bỗng vung hai bàn tay lại ra phía sau.“Phụt!”Ngực Vương Chiến bị cào hai vết máu.“Ông Chiến!”Mã Siêu thấy Vương Chiến bị Lưu lão quái đánh bay, mặt tái mét vì kinh hãi, người như bùng nổ bay thẳng sang chỗ Lưu lão quái.Khoảnh khắc Dương Thanh thấy Vương Chiến bị đánh bay, ánh mắt loé lên sự tức giận.Giờ phút này, anh cảm giác cơn phẫn nộ mạnh mẽ đang mâu thuẫn với phong ấn trong người anh.Phùng Tiểu Uyển dùng đại pháp phong ấn huyệt vị mới khống chế được hơi thở điên cuồng trong cơ thể anh.Một khi anh mất kiểm soát, có lẽ toàn bộ võ quán Yến Đô này sẽ máu chảy thành sông.Anh cũng cố chịu đựng không để mình bùng nổ nhưng lửa giận trong người cứ bùng lên dữ dội.Mã Siêu cũng chìm trong điên cuồng, tấn công về phía Lưu lão quái hệt như một con dã thú..
Tiết Vương và Mã Vương đều bất ngờ nhưng thoáng chốc đã sực tỉnh ngay, có Lưu lão quái ở đây, bọn họ hoàn toàn không cần phải sợ gì.
Mặc dù người trăm năm trước được truyền thuyết nói rằng vô cùng thần thông nhưng bây giờ đến Hoàng tộc cũng tham gia vào cuộc chiến xưng Vương ở Yến Đô này, lại có Lưu lão quái ở đây.
Nếu họ đến Yến Đô, chắc sẽ không sao.
“Được! Bây giờ tôi sẽ đưa cao thủ của gia tộc đến Yến Đô!”
Tiết Vương đứng lên nói.
Mã Vương cũng cười nói: “Tôi cũng đi chuẩn bị!”
Thoáng chốc phòng họp video lại chìm vào bóng tối.
Thoáng chốc ba vị Vương của Liên minh Vương tộc đã dẫn theo cao thủ đứng đầu gia tộc nhà mình lao đến sân bay chạy đến Yến Đô.
Có Lưu lão quái ra tay, Hoàng tộc Chiêu Châu cũng vậy mà Hiệp hội Võ thuật cũng thế, tuyệt đối không ai sống sót khỏi tay Lưu lão quái để đi khống chế Đế Thôn.
Ba vị Vương của Liên minh Vương tộc hoàn toàn không tin khắp Chiêu Châu này lại có người sẽ là đối thủ của Lưu lão quái.
Cùng lúc đó, ở võ quán Yến Đô.
Mã Siêu và Vương Chiến bắt tay nhau đấu với Lưu lão quái, Lưu lão quái hừng hực sức chiến đấu, mặt đầy sát khí.
“Khốn khiếp, các người chết đi!”
Lão ta phẫn nộ gần lên, xoè mười ngón tay ra đánh về phía hai người.
“Cẩn thận!”
Vương Chiến kinh hãi, lão ta biết mười ngón tay của Lưu lão quái đều có cổ độc, một khi bị cào trúng là sẽ trúng độc.
Lúc trước mười cao thủ Thần Cảnh của các thế lực hàng đầu không biết Lưu lão quái là đại sư cổ thuật nên mới bị Lưu lão quái đánh bại chỉ trong một chiêu.
Vương Chiến hét lên rồi tấn công về phía Lưu lão quái.
Bởi vì mười ngón tay của Lưu lão quái chuẩn bị đụng lên người Mã Siêu.
Tất nhiên Mã Siêu cũng hiểu rõ, mắt thấy hai bàn tay của Lưu lão quái chộp đến, chuẩn bị đụng lên người anh ta, anh ta giãm mạnh xuống đất.
“Âm!”
Mặt đất dưới chân anh ta nứt toạc, cơ thể lùi thẳng ra sau.
“Chết đi cho tôi!”
Nhưng đúng lúc này, vốn dĩ đã chộp trúng Mã Siêu, mắt Lưu lão quái loé sát khí, bỗng vung hai bàn tay lại ra phía sau.
“Phụt!”
Ngực Vương Chiến bị cào hai vết máu.
“Ông Chiến!”
Mã Siêu thấy Vương Chiến bị Lưu lão quái đánh bay, mặt tái mét vì kinh hãi, người như bùng nổ bay thẳng sang chỗ Lưu lão quái.
Khoảnh khắc Dương Thanh thấy Vương Chiến bị đánh bay, ánh mắt loé lên sự tức giận.
Giờ phút này, anh cảm giác cơn phẫn nộ mạnh mẽ đang mâu thuẫn với phong ấn trong người anh.
Phùng Tiểu Uyển dùng đại pháp phong ấn huyệt vị mới khống chế được hơi thở điên cuồng trong cơ thể anh.
Một khi anh mất kiểm soát, có lẽ toàn bộ võ quán Yến Đô này sẽ máu chảy thành sông.
Anh cũng cố chịu đựng không để mình bùng nổ nhưng lửa giận trong người cứ bùng lên dữ dội.
Mã Siêu cũng chìm trong điên cuồng, tấn công về phía Lưu lão quái hệt như một con dã thú..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Tiết Vương và Mã Vương đều bất ngờ nhưng thoáng chốc đã sực tỉnh ngay, có Lưu lão quái ở đây, bọn họ hoàn toàn không cần phải sợ gì.Mặc dù người trăm năm trước được truyền thuyết nói rằng vô cùng thần thông nhưng bây giờ đến Hoàng tộc cũng tham gia vào cuộc chiến xưng Vương ở Yến Đô này, lại có Lưu lão quái ở đây.Nếu họ đến Yến Đô, chắc sẽ không sao.“Được! Bây giờ tôi sẽ đưa cao thủ của gia tộc đến Yến Đô!”Tiết Vương đứng lên nói.Mã Vương cũng cười nói: “Tôi cũng đi chuẩn bị!”Thoáng chốc phòng họp video lại chìm vào bóng tối.Thoáng chốc ba vị Vương của Liên minh Vương tộc đã dẫn theo cao thủ đứng đầu gia tộc nhà mình lao đến sân bay chạy đến Yến Đô.Có Lưu lão quái ra tay, Hoàng tộc Chiêu Châu cũng vậy mà Hiệp hội Võ thuật cũng thế, tuyệt đối không ai sống sót khỏi tay Lưu lão quái để đi khống chế Đế Thôn.Ba vị Vương của Liên minh Vương tộc hoàn toàn không tin khắp Chiêu Châu này lại có người sẽ là đối thủ của Lưu lão quái.Cùng lúc đó, ở võ quán Yến Đô.Mã Siêu và Vương Chiến bắt tay nhau đấu với Lưu lão quái, Lưu lão quái hừng hực sức chiến đấu, mặt đầy sát khí.“Khốn khiếp, các người chết đi!”Lão ta phẫn nộ gần lên, xoè mười ngón tay ra đánh về phía hai người.“Cẩn thận!”Vương Chiến kinh hãi, lão ta biết mười ngón tay của Lưu lão quái đều có cổ độc, một khi bị cào trúng là sẽ trúng độc.Lúc trước mười cao thủ Thần Cảnh của các thế lực hàng đầu không biết Lưu lão quái là đại sư cổ thuật nên mới bị Lưu lão quái đánh bại chỉ trong một chiêu.Vương Chiến hét lên rồi tấn công về phía Lưu lão quái.Bởi vì mười ngón tay của Lưu lão quái chuẩn bị đụng lên người Mã Siêu.Tất nhiên Mã Siêu cũng hiểu rõ, mắt thấy hai bàn tay của Lưu lão quái chộp đến, chuẩn bị đụng lên người anh ta, anh ta giãm mạnh xuống đất.“Âm!”Mặt đất dưới chân anh ta nứt toạc, cơ thể lùi thẳng ra sau.“Chết đi cho tôi!”Nhưng đúng lúc này, vốn dĩ đã chộp trúng Mã Siêu, mắt Lưu lão quái loé sát khí, bỗng vung hai bàn tay lại ra phía sau.“Phụt!”Ngực Vương Chiến bị cào hai vết máu.“Ông Chiến!”Mã Siêu thấy Vương Chiến bị Lưu lão quái đánh bay, mặt tái mét vì kinh hãi, người như bùng nổ bay thẳng sang chỗ Lưu lão quái.Khoảnh khắc Dương Thanh thấy Vương Chiến bị đánh bay, ánh mắt loé lên sự tức giận.Giờ phút này, anh cảm giác cơn phẫn nộ mạnh mẽ đang mâu thuẫn với phong ấn trong người anh.Phùng Tiểu Uyển dùng đại pháp phong ấn huyệt vị mới khống chế được hơi thở điên cuồng trong cơ thể anh.Một khi anh mất kiểm soát, có lẽ toàn bộ võ quán Yến Đô này sẽ máu chảy thành sông.Anh cũng cố chịu đựng không để mình bùng nổ nhưng lửa giận trong người cứ bùng lên dữ dội.Mã Siêu cũng chìm trong điên cuồng, tấn công về phía Lưu lão quái hệt như một con dã thú..