Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1928: 1928: Chương 1938
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Bằng không, chắc chăn anh không thể tỉnh lại, và người phải chết hôm nay, chính là anh.Vương Chiến đã dùng tính mạng của mình để đổi lấy một cơ hội cho anh tỉnh lại.Chỉ là một cơ hội mà thôi, nhưng Vương Chiến lại cam lòng dâng ra cả mạng sống của mình.“Đúng rồi, cháu có một viên thuốc giữ mạng mà Tiểu Uyển đưa cho, ông mau nuốt đi, Tiểu Uyến nói, chỉ cần còn thở được, em ấy đều cứu được”.Dương Thanh vừa nói vừa nhét vào miệng Vương Chiến một viên thuốc màu đen.Nhưng mặc dù Vương Chiến đã nuốt viên thuốc giữ mạng này, vết thương trong cơ thể vẫn hoàn toàn không hề chuyển biến tốt hơn, sức sống vấn đang dần dần tiêu tan.Máu tươi vẫn ồng ộc tuôn trào từ miệng lão ta như không thể ngừng lại.SA….truyện đam mỹDương Thanh hét lớn một tiếng, như muốn phát tiết cơn phẫn nộ trong lòng, anh muốn cứu người này, nhưng lại bất lực.Viên thuốc giữ mạng Tiểu Uyển cho anh cũng không có tác dụng gì với Vương Chiến nữa.“Ông Chiến!”Mã Siêu chạy tới, thấy tình trạng thảm thiết của Vương Chiến lúc này, nước mắt bất chợt chảy xuống.“Ông Chiến, ông làm sao vậy? Chẳng phải ông đã nói sau này còn trông con cho cháu cơ mà?”“Ông Chiến, cháu xin ông, mau khỏe lại! Xin ông!”“Con của cháu chỉ còn hai tháng nữa sẽ chào đời, chỉ còn hai tháng nữa, ông sẽ được bế nó rồi, ông không thể nuốt lời như thế, mau đứng dậy đi!”Mã Siêu gọi trong vô vọng.Tuy mới quen biết Vương Chiến chưa lâu nhưng anh ta lại luôn có cảm giác quen thuộc như thể người này chính là ông nội mình, như thể đã chung sống cùng nhau hai chục năm rồi.Mỗi lần Vương Chiến nhìn về phía anh ta, ánh mắt luôn chứa chan tình thương, như đang nhìn đứa cháu nhà mình.“Đừng… Đừng trách… mình…”Vương Chiến khó khăn nói được một câu sau cùng, hai mắt châm chậm nhắm lại.“Ông Chiến…”Dương Thanh ngây dại nhìn lão ta, nhẹ giọng gọi như thể sợ làm lão giật mình, nhưng Vương Chiến đã không còn phản ứng gì nữa, mắt đã khép lại, khóe miệng còn vương một nụ cười ấm áp.“Ông Chiến!”Dương Thanh hét lên một tiếng như xé gan đứt ruột.Giây phút này, một hơi thở bi thương tột cùng đột nhiên tràn ra từ trên người anh, lan tỏa xung quanh.Dưới ánh nhìn khiếp sợ của tất cả mọi người, mái tóc đen của Dương Thanh từ từ biến thành màu bạc trắng.Chớp mắt đã bạc đầu!“Anh… Anh ThanhI”Mã Siêu chứng kiến sự thay đổi trên người Dương Thanh cũng liền ngây ra.Lúc này, anh ta có thể cảm nhận được một mối nguy hiểm cực lớn từ trên người Dương Thanh, mà bản thân Dương Thanh như đã biến thành một tảng băng ngàn năm, lạnh lẽo đến đáng sợ.“Cậu… Cậu Thanh, cậu… không sao chứ?”Thượng Quan Nhu là người tới gần nơi này cùng lúc với Mã Siêu, cô ta đang nhìn Dương Thanh đầy sợ hãi..
Bằng không, chắc chăn anh không thể tỉnh lại, và người phải chết hôm nay, chính là anh.
Vương Chiến đã dùng tính mạng của mình để đổi lấy một cơ hội cho anh tỉnh lại.
Chỉ là một cơ hội mà thôi, nhưng Vương Chiến lại cam lòng dâng ra cả mạng sống của mình.
“Đúng rồi, cháu có một viên thuốc giữ mạng mà Tiểu Uyển đưa cho, ông mau nuốt đi, Tiểu Uyến nói, chỉ cần còn thở được, em ấy đều cứu được”.
Dương Thanh vừa nói vừa nhét vào miệng Vương Chiến một viên thuốc màu đen.
Nhưng mặc dù Vương Chiến đã nuốt viên thuốc giữ mạng này, vết thương trong cơ thể vẫn hoàn toàn không hề chuyển biến tốt hơn, sức sống vấn đang dần dần tiêu tan.
Máu tươi vẫn ồng ộc tuôn trào từ miệng lão ta như không thể ngừng lại.
SA….
truyện đam mỹ
Dương Thanh hét lớn một tiếng, như muốn phát tiết cơn phẫn nộ trong lòng, anh muốn cứu người này, nhưng lại bất lực.
Viên thuốc giữ mạng Tiểu Uyển cho anh cũng không có tác dụng gì với Vương Chiến nữa.
“Ông Chiến!”
Mã Siêu chạy tới, thấy tình trạng thảm thiết của Vương Chiến lúc này, nước mắt bất chợt chảy xuống.
“Ông Chiến, ông làm sao vậy? Chẳng phải ông đã nói sau này còn trông con cho cháu cơ mà?”
“Ông Chiến, cháu xin ông, mau khỏe lại! Xin ông!”
“Con của cháu chỉ còn hai tháng nữa sẽ chào đời, chỉ còn hai tháng nữa, ông sẽ được bế nó rồi, ông không thể nuốt lời như thế, mau đứng dậy đi!”
Mã Siêu gọi trong vô vọng.
Tuy mới quen biết Vương Chiến chưa lâu nhưng anh ta lại luôn có cảm giác quen thuộc như thể người này chính là ông nội mình, như thể đã chung sống cùng nhau hai chục năm rồi.
Mỗi lần Vương Chiến nhìn về phía anh ta, ánh mắt luôn chứa chan tình thương, như đang nhìn đứa cháu nhà mình.
“Đừng… Đừng trách… mình…”
Vương Chiến khó khăn nói được một câu sau cùng, hai mắt châm chậm nhắm lại.
“Ông Chiến…”
Dương Thanh ngây dại nhìn lão ta, nhẹ giọng gọi như thể sợ làm lão giật mình, nhưng Vương Chiến đã không còn phản ứng gì nữa, mắt đã khép lại, khóe miệng còn vương một nụ cười ấm áp.
“Ông Chiến!”
Dương Thanh hét lên một tiếng như xé gan đứt ruột.
Giây phút này, một hơi thở bi thương tột cùng đột nhiên tràn ra từ trên người anh, lan tỏa xung quanh.
Dưới ánh nhìn khiếp sợ của tất cả mọi người, mái tóc đen của Dương Thanh từ từ biến thành màu bạc trắng.
Chớp mắt đã bạc đầu!
“Anh… Anh ThanhI”
Mã Siêu chứng kiến sự thay đổi trên người Dương Thanh cũng liền ngây ra.
Lúc này, anh ta có thể cảm nhận được một mối nguy hiểm cực lớn từ trên người Dương Thanh, mà bản thân Dương Thanh như đã biến thành một tảng băng ngàn năm, lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Cậu… Cậu Thanh, cậu… không sao chứ?”
Thượng Quan Nhu là người tới gần nơi này cùng lúc với Mã Siêu, cô ta đang nhìn Dương Thanh đầy sợ hãi..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Bằng không, chắc chăn anh không thể tỉnh lại, và người phải chết hôm nay, chính là anh.Vương Chiến đã dùng tính mạng của mình để đổi lấy một cơ hội cho anh tỉnh lại.Chỉ là một cơ hội mà thôi, nhưng Vương Chiến lại cam lòng dâng ra cả mạng sống của mình.“Đúng rồi, cháu có một viên thuốc giữ mạng mà Tiểu Uyển đưa cho, ông mau nuốt đi, Tiểu Uyến nói, chỉ cần còn thở được, em ấy đều cứu được”.Dương Thanh vừa nói vừa nhét vào miệng Vương Chiến một viên thuốc màu đen.Nhưng mặc dù Vương Chiến đã nuốt viên thuốc giữ mạng này, vết thương trong cơ thể vẫn hoàn toàn không hề chuyển biến tốt hơn, sức sống vấn đang dần dần tiêu tan.Máu tươi vẫn ồng ộc tuôn trào từ miệng lão ta như không thể ngừng lại.SA….truyện đam mỹDương Thanh hét lớn một tiếng, như muốn phát tiết cơn phẫn nộ trong lòng, anh muốn cứu người này, nhưng lại bất lực.Viên thuốc giữ mạng Tiểu Uyển cho anh cũng không có tác dụng gì với Vương Chiến nữa.“Ông Chiến!”Mã Siêu chạy tới, thấy tình trạng thảm thiết của Vương Chiến lúc này, nước mắt bất chợt chảy xuống.“Ông Chiến, ông làm sao vậy? Chẳng phải ông đã nói sau này còn trông con cho cháu cơ mà?”“Ông Chiến, cháu xin ông, mau khỏe lại! Xin ông!”“Con của cháu chỉ còn hai tháng nữa sẽ chào đời, chỉ còn hai tháng nữa, ông sẽ được bế nó rồi, ông không thể nuốt lời như thế, mau đứng dậy đi!”Mã Siêu gọi trong vô vọng.Tuy mới quen biết Vương Chiến chưa lâu nhưng anh ta lại luôn có cảm giác quen thuộc như thể người này chính là ông nội mình, như thể đã chung sống cùng nhau hai chục năm rồi.Mỗi lần Vương Chiến nhìn về phía anh ta, ánh mắt luôn chứa chan tình thương, như đang nhìn đứa cháu nhà mình.“Đừng… Đừng trách… mình…”Vương Chiến khó khăn nói được một câu sau cùng, hai mắt châm chậm nhắm lại.“Ông Chiến…”Dương Thanh ngây dại nhìn lão ta, nhẹ giọng gọi như thể sợ làm lão giật mình, nhưng Vương Chiến đã không còn phản ứng gì nữa, mắt đã khép lại, khóe miệng còn vương một nụ cười ấm áp.“Ông Chiến!”Dương Thanh hét lên một tiếng như xé gan đứt ruột.Giây phút này, một hơi thở bi thương tột cùng đột nhiên tràn ra từ trên người anh, lan tỏa xung quanh.Dưới ánh nhìn khiếp sợ của tất cả mọi người, mái tóc đen của Dương Thanh từ từ biến thành màu bạc trắng.Chớp mắt đã bạc đầu!“Anh… Anh ThanhI”Mã Siêu chứng kiến sự thay đổi trên người Dương Thanh cũng liền ngây ra.Lúc này, anh ta có thể cảm nhận được một mối nguy hiểm cực lớn từ trên người Dương Thanh, mà bản thân Dương Thanh như đã biến thành một tảng băng ngàn năm, lạnh lẽo đến đáng sợ.“Cậu… Cậu Thanh, cậu… không sao chứ?”Thượng Quan Nhu là người tới gần nơi này cùng lúc với Mã Siêu, cô ta đang nhìn Dương Thanh đầy sợ hãi..