Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1938: 1938: Chương 1948

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chỉ sau vài tích tắc, các cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật lại lùi về phía sau vài trăm mét.Lúc này ở chiến trường, trên người gã trung niên cao to kia lại bùng nổ một hơi thở cực kh*ng b*, đá sỏi bốn phía cũng phải nảy khỏi mặt đất.Bấy giờ, Dương Thanh cũng nghiêm nghị hẳn.Anh biết, người này đang phát huy trạng thái mạnh nhất, lần này ông ta thật sự muốn lấy mạng anh.Nhưng anh vấn không hề sợ hãi, chỉ ánh mắt trở nên tập trung hơn.Anh tự biết rất rõ tình hình của bản thân mình, dù gã đàn ông trung niên này có mạnh hơn nữa thì cũng rất khó lòng mà giết được anh.Không một ai hay, anh nhất quyết muốn giữ Lưu lão quái lại không phải chỉ để báo thù mà còn vì bất ngờ trước cảnh giới võ thuật của gã đàn ông cao lớn kia.Siêu Phàm Cảnh không phải là trình độ có thể cố găng là vươn tới được, thực lực của anh đã đạt tới trình độ như ngày hôm nay, muốn tăng mạnh hơn nữa chỉ có thể so đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác.“Ranh con, đỡ đòn này của tao đi!”Gã trung niên cao lớn kia quát to một tiếng, nháy mắt đã biến mất khỏi vị trí.Đột nhiên, một cảm giác nguy hiểm tột cùng ập tới, Dương Thanh lập tức hiểu được, gã đàn ông trung niên kia đã tung đòn tấn công.Anh không hề do dự bắt chéo hai tay trước ngực để phòng ngự.“Uỳnh!”Một giây sau đó, một quyền của ông ta giáng xuống, trúng giữa vị trí giao nhau của hai cánh tay Dương Thanh.“Xet…Chân Dương Thanh trượt về sau hơn chục mét.Anh cảm thấy xương cánh tay mình gần như gãy ra, anh không kịp nghĩ nhiều, chân phải đạp mạnh xuống mặt đất, mượn lực này đẩy mình lao về phía trước.Gã đàn ông trung niên kia cau mày nhìn, ông †a không ngờ Dương Thanh có thể đỡ được chiêu vừa rồi, thậm chí còn có thể tiếp tục tấn công mình lần nữa.Điều này làm ông ta có cảm giác mình đang bị khiêu khích.“Hừ!”Ông ta quát lạnh một tiếng, nhìn Dương Thanh đang lao về phía mình tấn công, tay chém ra một đòn thật mạnh.“Uỳnh uỳnh uỳnh!”Trong khoảnh khảc, đòn tấn công của hai người chạm nhau.Sức mạnh đáng sợ của nó khiến phế tích dưới chân hai người lập tức tan thành tro bụi, nên đường lõm xuống thật sâu.““Uỳnh!”Gã đàn ông trung niên chém ra một quyền nữa, trúng giữa ngực Dương Thanh.Lần này, Dương Thanh không thể tránh né, anh hộc máu tươi, thân thể bay ngược ra sau như diều đứt dây.Bay ra xa mấy chục mét, anh nặng nề rơi xuống mặt tuyết.Hơi thở võ thuật của anh chớp mắt đã biến biến mất..

Chỉ sau vài tích tắc, các cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật lại lùi về phía sau vài trăm mét.

Lúc này ở chiến trường, trên người gã trung niên cao to kia lại bùng nổ một hơi thở cực kh*ng b*, đá sỏi bốn phía cũng phải nảy khỏi mặt đất.

Bấy giờ, Dương Thanh cũng nghiêm nghị hẳn.

Anh biết, người này đang phát huy trạng thái mạnh nhất, lần này ông ta thật sự muốn lấy mạng anh.

Nhưng anh vấn không hề sợ hãi, chỉ ánh mắt trở nên tập trung hơn.

Anh tự biết rất rõ tình hình của bản thân mình, dù gã đàn ông trung niên này có mạnh hơn nữa thì cũng rất khó lòng mà giết được anh.

Không một ai hay, anh nhất quyết muốn giữ Lưu lão quái lại không phải chỉ để báo thù mà còn vì bất ngờ trước cảnh giới võ thuật của gã đàn ông cao lớn kia.

Siêu Phàm Cảnh không phải là trình độ có thể cố găng là vươn tới được, thực lực của anh đã đạt tới trình độ như ngày hôm nay, muốn tăng mạnh hơn nữa chỉ có thể so đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác.

“Ranh con, đỡ đòn này của tao đi!”

Gã trung niên cao lớn kia quát to một tiếng, nháy mắt đã biến mất khỏi vị trí.

Đột nhiên, một cảm giác nguy hiểm tột cùng ập tới, Dương Thanh lập tức hiểu được, gã đàn ông trung niên kia đã tung đòn tấn công.

Anh không hề do dự bắt chéo hai tay trước ngực để phòng ngự.

“Uỳnh!”

Một giây sau đó, một quyền của ông ta giáng xuống, trúng giữa vị trí giao nhau của hai cánh tay Dương Thanh.

“Xet…

Chân Dương Thanh trượt về sau hơn chục mét.

Anh cảm thấy xương cánh tay mình gần như gãy ra, anh không kịp nghĩ nhiều, chân phải đạp mạnh xuống mặt đất, mượn lực này đẩy mình lao về phía trước.

Gã đàn ông trung niên kia cau mày nhìn, ông †a không ngờ Dương Thanh có thể đỡ được chiêu vừa rồi, thậm chí còn có thể tiếp tục tấn công mình lần nữa.

Điều này làm ông ta có cảm giác mình đang bị khiêu khích.

“Hừ!”

Ông ta quát lạnh một tiếng, nhìn Dương Thanh đang lao về phía mình tấn công, tay chém ra một đòn thật mạnh.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Trong khoảnh khảc, đòn tấn công của hai người chạm nhau.

Sức mạnh đáng sợ của nó khiến phế tích dưới chân hai người lập tức tan thành tro bụi, nên đường lõm xuống thật sâu.

““Uỳnh!”

Gã đàn ông trung niên chém ra một quyền nữa, trúng giữa ngực Dương Thanh.

Lần này, Dương Thanh không thể tránh né, anh hộc máu tươi, thân thể bay ngược ra sau như diều đứt dây.

Bay ra xa mấy chục mét, anh nặng nề rơi xuống mặt tuyết.

Hơi thở võ thuật của anh chớp mắt đã biến biến mất..

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chỉ sau vài tích tắc, các cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật lại lùi về phía sau vài trăm mét.Lúc này ở chiến trường, trên người gã trung niên cao to kia lại bùng nổ một hơi thở cực kh*ng b*, đá sỏi bốn phía cũng phải nảy khỏi mặt đất.Bấy giờ, Dương Thanh cũng nghiêm nghị hẳn.Anh biết, người này đang phát huy trạng thái mạnh nhất, lần này ông ta thật sự muốn lấy mạng anh.Nhưng anh vấn không hề sợ hãi, chỉ ánh mắt trở nên tập trung hơn.Anh tự biết rất rõ tình hình của bản thân mình, dù gã đàn ông trung niên này có mạnh hơn nữa thì cũng rất khó lòng mà giết được anh.Không một ai hay, anh nhất quyết muốn giữ Lưu lão quái lại không phải chỉ để báo thù mà còn vì bất ngờ trước cảnh giới võ thuật của gã đàn ông cao lớn kia.Siêu Phàm Cảnh không phải là trình độ có thể cố găng là vươn tới được, thực lực của anh đã đạt tới trình độ như ngày hôm nay, muốn tăng mạnh hơn nữa chỉ có thể so đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác.“Ranh con, đỡ đòn này của tao đi!”Gã trung niên cao lớn kia quát to một tiếng, nháy mắt đã biến mất khỏi vị trí.Đột nhiên, một cảm giác nguy hiểm tột cùng ập tới, Dương Thanh lập tức hiểu được, gã đàn ông trung niên kia đã tung đòn tấn công.Anh không hề do dự bắt chéo hai tay trước ngực để phòng ngự.“Uỳnh!”Một giây sau đó, một quyền của ông ta giáng xuống, trúng giữa vị trí giao nhau của hai cánh tay Dương Thanh.“Xet…Chân Dương Thanh trượt về sau hơn chục mét.Anh cảm thấy xương cánh tay mình gần như gãy ra, anh không kịp nghĩ nhiều, chân phải đạp mạnh xuống mặt đất, mượn lực này đẩy mình lao về phía trước.Gã đàn ông trung niên kia cau mày nhìn, ông †a không ngờ Dương Thanh có thể đỡ được chiêu vừa rồi, thậm chí còn có thể tiếp tục tấn công mình lần nữa.Điều này làm ông ta có cảm giác mình đang bị khiêu khích.“Hừ!”Ông ta quát lạnh một tiếng, nhìn Dương Thanh đang lao về phía mình tấn công, tay chém ra một đòn thật mạnh.“Uỳnh uỳnh uỳnh!”Trong khoảnh khảc, đòn tấn công của hai người chạm nhau.Sức mạnh đáng sợ của nó khiến phế tích dưới chân hai người lập tức tan thành tro bụi, nên đường lõm xuống thật sâu.““Uỳnh!”Gã đàn ông trung niên chém ra một quyền nữa, trúng giữa ngực Dương Thanh.Lần này, Dương Thanh không thể tránh né, anh hộc máu tươi, thân thể bay ngược ra sau như diều đứt dây.Bay ra xa mấy chục mét, anh nặng nề rơi xuống mặt tuyết.Hơi thở võ thuật của anh chớp mắt đã biến biến mất..

Chương 1938: 1938: Chương 1948