Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1953: 1953: Chương 1963
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Không biết vì sao, câu nói này của Dương Thanh lại khiến Đoàn Vô Nhai thoáng chốc cảm thấy nhiệt huyết trong người đang sôi trào.“Có gì không dám chứ?”Đoàn Vô Nhai cười ha ha, hơi thở võ thuật Thần Cảnh hậu kỳ, gần đến Thần Cảnh đỉnh phong bỗng nhiên bộc phát.Không đợi Dương Thanh lên tiếng, ông ta đã chủ động xông về phía sáu cao thủ Thần Cảnh.Đoàn Vô Nhai không hề do dự lao tới sáu cao thủ Thần Cảnh khiến Dương Thanh khá bất ngờ và hài lòng.“Đúng là cậu ta đã kiệt sức, còn phải nhờ Đoàn Vô Nhai giúp mình chống lại sáu cao thủ Thần Cảnh để tranh thủ thời gian khôi phục, quá hèn hại”.Ngôn Tình Sắc“Tôi cứ tưởng cậu ta đã lợi hại đến mức có thể đánh lại cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thì ra chỉ là tạm thời”.“Chẳng qua hội trưởng Hoa chủ quan mới bị cậu ta chọn đúng thời cơ loại khỏi vòng quyết chiến.Nếu không với thực lực của ông ta muốn giết cậu ta dễ như trở bàn tay”.Đám cao thủ đã bị loại đều tỏ vẻ khinh thường.Dường như bọn họ đã quên vừa rồi chính bọn họ ỷ đông h**p yếu vây đánh Dương Thanh.Con người luôn tiêu chuẩn kép như vậy, lúc mình làm chuyện xấu xa thì thấy rất bình thường, nhưng khi người khác làm vậy lại thấy không ổn.“Cậu Thanh, thế này…”Thượng Quan Nhu đứng cạnh Mã Siêu nghi hoặc lên tiếng.Cô ta không tin Dương Thanh thực sự không còn sức chiến đấu nên mới để Đoàn Vô Nhai nghênh chiến.Nếu cậu ấy kiệt sức sao còn có thể đánh Hoa Anh Kiệt bay ra ngoài vòng quyết chiến?Mã Siêu nhếch miệng cười nói: “Đoàn Vô Nhai gặp may đấy!”“Hả?2”Thượng Quan Nhu lại càng hoài nghi.Đương nhiên Mã Siêu biết lý do, nhưng anh ta không nói cô ta cũng không thể ép buộc, chỉ có thể tiếp tục quan sát.Lúc này, Đoàn Vô Nhai bộc phát ý chí chiến đấu, khí tức của Thần Cảnh hậu kỳ tràn ra.Sáu cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long liên thủ cũng chỉ có thể miễn cưỡng khống chế, không thể lấy mạng Đoàn Vô Nhai.Sắc mặt Hoa Anh Kiệt âm trầm đáng sợ, không ngờ Đoàn Vô Nhai lại mạnh như vậy.Lão †a thấy Dương Thanh chỉ đang muốn mượn tay Đoàn Vô Nhai để tranh thủ khôi phục thực lực.Lão ta không sợ Đoàn Vô Nhai có thể đánh bại sáu cao thủ Thần Cảnh, mà là sợ Dương Thanh khôi phục sẽ đánh bại bọn họ.“Các người chỉ có chút thực lực thế này thôi hả? Mau đánh hết sức đi! Ha ha ha…”Đoàn Vô Nhai bộc phát toàn bộ sức chiến đấu, nhiệt huyết trong người sôi trào.Trông ông ta như một vị chiến thần lao vào giữa sáu cao thủ Thần Cảnh, mỗi đòn tấn công đều là đòn mạnh nhất.Dù sao đối thủ của ông ta cũng là sáu cao thủ Thần Cảnh, trong đó còn có hai người cùng cảnh giới với ông ta, áp lực rất lớn.Nhưng ông ta không hề sợ hãi, cảm thấy chỉ cần mình đánh hết sức sẽ không thất bại.Quan trọng nhất là, ông ta tin Dương Thanh sẽ không để mình gặp nguy hiểm.“Bịch bịch bịch!”Ông ta liên tiếp tung ra các đòn tấn công mạnh nhất..
Không biết vì sao, câu nói này của Dương Thanh lại khiến Đoàn Vô Nhai thoáng chốc cảm thấy nhiệt huyết trong người đang sôi trào.
“Có gì không dám chứ?”
Đoàn Vô Nhai cười ha ha, hơi thở võ thuật Thần Cảnh hậu kỳ, gần đến Thần Cảnh đỉnh phong bỗng nhiên bộc phát.
Không đợi Dương Thanh lên tiếng, ông ta đã chủ động xông về phía sáu cao thủ Thần Cảnh.
Đoàn Vô Nhai không hề do dự lao tới sáu cao thủ Thần Cảnh khiến Dương Thanh khá bất ngờ và hài lòng.
“Đúng là cậu ta đã kiệt sức, còn phải nhờ Đoàn Vô Nhai giúp mình chống lại sáu cao thủ Thần Cảnh để tranh thủ thời gian khôi phục, quá hèn hại”.
Ngôn Tình Sắc
“Tôi cứ tưởng cậu ta đã lợi hại đến mức có thể đánh lại cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thì ra chỉ là tạm thời”.
“Chẳng qua hội trưởng Hoa chủ quan mới bị cậu ta chọn đúng thời cơ loại khỏi vòng quyết chiến.
Nếu không với thực lực của ông ta muốn giết cậu ta dễ như trở bàn tay”.
Đám cao thủ đã bị loại đều tỏ vẻ khinh thường.
Dường như bọn họ đã quên vừa rồi chính bọn họ ỷ đông h**p yếu vây đánh Dương Thanh.
Con người luôn tiêu chuẩn kép như vậy, lúc mình làm chuyện xấu xa thì thấy rất bình thường, nhưng khi người khác làm vậy lại thấy không ổn.
“Cậu Thanh, thế này…”
Thượng Quan Nhu đứng cạnh Mã Siêu nghi hoặc lên tiếng.
Cô ta không tin Dương Thanh thực sự không còn sức chiến đấu nên mới để Đoàn Vô Nhai nghênh chiến.
Nếu cậu ấy kiệt sức sao còn có thể đánh Hoa Anh Kiệt bay ra ngoài vòng quyết chiến?
Mã Siêu nhếch miệng cười nói: “Đoàn Vô Nhai gặp may đấy!”
“Hả?2”
Thượng Quan Nhu lại càng hoài nghi.
Đương nhiên Mã Siêu biết lý do, nhưng anh ta không nói cô ta cũng không thể ép buộc, chỉ có thể tiếp tục quan sát.
Lúc này, Đoàn Vô Nhai bộc phát ý chí chiến đấu, khí tức của Thần Cảnh hậu kỳ tràn ra.
Sáu cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long liên thủ cũng chỉ có thể miễn cưỡng khống chế, không thể lấy mạng Đoàn Vô Nhai.
Sắc mặt Hoa Anh Kiệt âm trầm đáng sợ, không ngờ Đoàn Vô Nhai lại mạnh như vậy.
Lão †a thấy Dương Thanh chỉ đang muốn mượn tay Đoàn Vô Nhai để tranh thủ khôi phục thực lực.
Lão ta không sợ Đoàn Vô Nhai có thể đánh bại sáu cao thủ Thần Cảnh, mà là sợ Dương Thanh khôi phục sẽ đánh bại bọn họ.
“Các người chỉ có chút thực lực thế này thôi hả? Mau đánh hết sức đi! Ha ha ha…”
Đoàn Vô Nhai bộc phát toàn bộ sức chiến đấu, nhiệt huyết trong người sôi trào.
Trông ông ta như một vị chiến thần lao vào giữa sáu cao thủ Thần Cảnh, mỗi đòn tấn công đều là đòn mạnh nhất.
Dù sao đối thủ của ông ta cũng là sáu cao thủ Thần Cảnh, trong đó còn có hai người cùng cảnh giới với ông ta, áp lực rất lớn.
Nhưng ông ta không hề sợ hãi, cảm thấy chỉ cần mình đánh hết sức sẽ không thất bại.
Quan trọng nhất là, ông ta tin Dương Thanh sẽ không để mình gặp nguy hiểm.
“Bịch bịch bịch!”
Ông ta liên tiếp tung ra các đòn tấn công mạnh nhất..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Không biết vì sao, câu nói này của Dương Thanh lại khiến Đoàn Vô Nhai thoáng chốc cảm thấy nhiệt huyết trong người đang sôi trào.“Có gì không dám chứ?”Đoàn Vô Nhai cười ha ha, hơi thở võ thuật Thần Cảnh hậu kỳ, gần đến Thần Cảnh đỉnh phong bỗng nhiên bộc phát.Không đợi Dương Thanh lên tiếng, ông ta đã chủ động xông về phía sáu cao thủ Thần Cảnh.Đoàn Vô Nhai không hề do dự lao tới sáu cao thủ Thần Cảnh khiến Dương Thanh khá bất ngờ và hài lòng.“Đúng là cậu ta đã kiệt sức, còn phải nhờ Đoàn Vô Nhai giúp mình chống lại sáu cao thủ Thần Cảnh để tranh thủ thời gian khôi phục, quá hèn hại”.Ngôn Tình Sắc“Tôi cứ tưởng cậu ta đã lợi hại đến mức có thể đánh lại cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thì ra chỉ là tạm thời”.“Chẳng qua hội trưởng Hoa chủ quan mới bị cậu ta chọn đúng thời cơ loại khỏi vòng quyết chiến.Nếu không với thực lực của ông ta muốn giết cậu ta dễ như trở bàn tay”.Đám cao thủ đã bị loại đều tỏ vẻ khinh thường.Dường như bọn họ đã quên vừa rồi chính bọn họ ỷ đông h**p yếu vây đánh Dương Thanh.Con người luôn tiêu chuẩn kép như vậy, lúc mình làm chuyện xấu xa thì thấy rất bình thường, nhưng khi người khác làm vậy lại thấy không ổn.“Cậu Thanh, thế này…”Thượng Quan Nhu đứng cạnh Mã Siêu nghi hoặc lên tiếng.Cô ta không tin Dương Thanh thực sự không còn sức chiến đấu nên mới để Đoàn Vô Nhai nghênh chiến.Nếu cậu ấy kiệt sức sao còn có thể đánh Hoa Anh Kiệt bay ra ngoài vòng quyết chiến?Mã Siêu nhếch miệng cười nói: “Đoàn Vô Nhai gặp may đấy!”“Hả?2”Thượng Quan Nhu lại càng hoài nghi.Đương nhiên Mã Siêu biết lý do, nhưng anh ta không nói cô ta cũng không thể ép buộc, chỉ có thể tiếp tục quan sát.Lúc này, Đoàn Vô Nhai bộc phát ý chí chiến đấu, khí tức của Thần Cảnh hậu kỳ tràn ra.Sáu cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Long liên thủ cũng chỉ có thể miễn cưỡng khống chế, không thể lấy mạng Đoàn Vô Nhai.Sắc mặt Hoa Anh Kiệt âm trầm đáng sợ, không ngờ Đoàn Vô Nhai lại mạnh như vậy.Lão †a thấy Dương Thanh chỉ đang muốn mượn tay Đoàn Vô Nhai để tranh thủ khôi phục thực lực.Lão ta không sợ Đoàn Vô Nhai có thể đánh bại sáu cao thủ Thần Cảnh, mà là sợ Dương Thanh khôi phục sẽ đánh bại bọn họ.“Các người chỉ có chút thực lực thế này thôi hả? Mau đánh hết sức đi! Ha ha ha…”Đoàn Vô Nhai bộc phát toàn bộ sức chiến đấu, nhiệt huyết trong người sôi trào.Trông ông ta như một vị chiến thần lao vào giữa sáu cao thủ Thần Cảnh, mỗi đòn tấn công đều là đòn mạnh nhất.Dù sao đối thủ của ông ta cũng là sáu cao thủ Thần Cảnh, trong đó còn có hai người cùng cảnh giới với ông ta, áp lực rất lớn.Nhưng ông ta không hề sợ hãi, cảm thấy chỉ cần mình đánh hết sức sẽ không thất bại.Quan trọng nhất là, ông ta tin Dương Thanh sẽ không để mình gặp nguy hiểm.“Bịch bịch bịch!”Ông ta liên tiếp tung ra các đòn tấn công mạnh nhất..