Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2008: 2008: Chương 2018
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Đoàn Vô Nhai, mau tự phế võ công đi, nếu không tôi sẽ giết con gái anh!”Đoàn Vô Viêm giận dữ rống lên.“Được, tôi làm!”Đoàn Vô Nhai nghiến răng nghiến lợi nói.Tuy Đoàn Ngữ Yên bị Đoàn Vô Viêm khống chế nhưng ánh mắt cô ấy nhìn Đoàn Vô Nhai tràn đầy đau khổ, khẩn cầu ông ta đừng quan tâm tới mình.“Ha ha ha ha…”Đoàn Vô Viêm nghe thấy thế, điên cuồng cười lớn.“Phập!”Đúng lúc này, một cánh tay đâm xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm.Tiếng cười của Đoàn Vô Viêm lập tức im bặt.“Tôi nhịn ông lâu lắm rồi đấy!”Giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên sau lưng ông ta.Lúc này, xung quanh đều chìm trong yên tĩnh!Mọi người trố mắt nhìn bàn tay xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm, máu chảy đầm đìa, lòng bàn †ay còn năm một trái tim.“Phốc!”Cánh tay kia đột nhiên dùng sức, trái tim của Đoàn Vô Viêm lập tức vỡ vụn.Ông ta ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người.“Cậu Thanh!”Đoàn Vô Nhai thấy bóng dáng quen thuộc sau lưng Đoàn Vô Viêm, lập tức kinh ngạc hô lên.Dương Thanh nhìn ông ta, nở nụ cười ấm áp, gật đầu đáp: “Chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”Mấy ngày này, anh vẫn nằm trong Hoàng tộc họ Đoàn, tuy không thể tỉnh lại nhưng vẫn luôn có ý thức.Anh biết rõ những chuyện xảy ra ở bên ngoài.Vừa nãy anh cũng cực kỳ lo lắng, nào ngờ Độc Du cõng mình bị bốn cao thủ Thần Cảnh đánh bay ra ngoài, anh bị văng ra đất rồi tỉnh lại.Nếu để đám thần y của Hoàng tộc họ Đoàn từng khám bệnh cho Dương Thanh biết anh bị ngã một cái liền tỉnh lại, chắc chăn bọn họ sẽ buồn bực chết mất.“Vô Viêm!”La Tu cũng lấy lại tinh thần, hét toáng lên, chạy vọt tới bên cạnh Đoàn Vô Viêm.Nhưng tim của ông ta đã bị Dương Thanh bóp nát, hoàn toàn tắt thở.Đến tận lúc này, các cao thủ còn lại của Hoàng tộc họ Đoàn mới kịp phản ứng lại, khiếp sợ nhìn Dương Thanh.Ngày mai Đoàn Vô Viêm sẽ được phong làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, vậy mà lại bị chàng trai trẻ tóc trắng này bóp nát tim.Tất cả hít sâu một hơi, sống lưng lạnh toát.Đoàn Ngữ Yên cũng sợ hãi nhìn Dương Thanh.Cô ấy đã chăm sóc cho anh suốt mấy ngày qua, không ngờ chàng trai tuấn tú nhìn như vô hại này lại mạnh tới vậy.Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bị anh một đòn lấy mạng..
“Đoàn Vô Nhai, mau tự phế võ công đi, nếu không tôi sẽ giết con gái anh!”
Đoàn Vô Viêm giận dữ rống lên.
“Được, tôi làm!”
Đoàn Vô Nhai nghiến răng nghiến lợi nói.
Tuy Đoàn Ngữ Yên bị Đoàn Vô Viêm khống chế nhưng ánh mắt cô ấy nhìn Đoàn Vô Nhai tràn đầy đau khổ, khẩn cầu ông ta đừng quan tâm tới mình.
“Ha ha ha ha…”
Đoàn Vô Viêm nghe thấy thế, điên cuồng cười lớn.
“Phập!”
Đúng lúc này, một cánh tay đâm xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm.
Tiếng cười của Đoàn Vô Viêm lập tức im bặt.
“Tôi nhịn ông lâu lắm rồi đấy!”
Giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên sau lưng ông ta.
Lúc này, xung quanh đều chìm trong yên tĩnh!
Mọi người trố mắt nhìn bàn tay xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm, máu chảy đầm đìa, lòng bàn †ay còn năm một trái tim.
“Phốc!”
Cánh tay kia đột nhiên dùng sức, trái tim của Đoàn Vô Viêm lập tức vỡ vụn.
Ông ta ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người.
“Cậu Thanh!”
Đoàn Vô Nhai thấy bóng dáng quen thuộc sau lưng Đoàn Vô Viêm, lập tức kinh ngạc hô lên.
Dương Thanh nhìn ông ta, nở nụ cười ấm áp, gật đầu đáp: “Chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”
Mấy ngày này, anh vẫn nằm trong Hoàng tộc họ Đoàn, tuy không thể tỉnh lại nhưng vẫn luôn có ý thức.
Anh biết rõ những chuyện xảy ra ở bên ngoài.
Vừa nãy anh cũng cực kỳ lo lắng, nào ngờ Độc Du cõng mình bị bốn cao thủ Thần Cảnh đánh bay ra ngoài, anh bị văng ra đất rồi tỉnh lại.
Nếu để đám thần y của Hoàng tộc họ Đoàn từng khám bệnh cho Dương Thanh biết anh bị ngã một cái liền tỉnh lại, chắc chăn bọn họ sẽ buồn bực chết mất.
“Vô Viêm!”
La Tu cũng lấy lại tinh thần, hét toáng lên, chạy vọt tới bên cạnh Đoàn Vô Viêm.
Nhưng tim của ông ta đã bị Dương Thanh bóp nát, hoàn toàn tắt thở.
Đến tận lúc này, các cao thủ còn lại của Hoàng tộc họ Đoàn mới kịp phản ứng lại, khiếp sợ nhìn Dương Thanh.
Ngày mai Đoàn Vô Viêm sẽ được phong làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, vậy mà lại bị chàng trai trẻ tóc trắng này bóp nát tim.
Tất cả hít sâu một hơi, sống lưng lạnh toát.
Đoàn Ngữ Yên cũng sợ hãi nhìn Dương Thanh.
Cô ấy đã chăm sóc cho anh suốt mấy ngày qua, không ngờ chàng trai tuấn tú nhìn như vô hại này lại mạnh tới vậy.
Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bị anh một đòn lấy mạng..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Đoàn Vô Nhai, mau tự phế võ công đi, nếu không tôi sẽ giết con gái anh!”Đoàn Vô Viêm giận dữ rống lên.“Được, tôi làm!”Đoàn Vô Nhai nghiến răng nghiến lợi nói.Tuy Đoàn Ngữ Yên bị Đoàn Vô Viêm khống chế nhưng ánh mắt cô ấy nhìn Đoàn Vô Nhai tràn đầy đau khổ, khẩn cầu ông ta đừng quan tâm tới mình.“Ha ha ha ha…”Đoàn Vô Viêm nghe thấy thế, điên cuồng cười lớn.“Phập!”Đúng lúc này, một cánh tay đâm xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm.Tiếng cười của Đoàn Vô Viêm lập tức im bặt.“Tôi nhịn ông lâu lắm rồi đấy!”Giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên sau lưng ông ta.Lúc này, xung quanh đều chìm trong yên tĩnh!Mọi người trố mắt nhìn bàn tay xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm, máu chảy đầm đìa, lòng bàn †ay còn năm một trái tim.“Phốc!”Cánh tay kia đột nhiên dùng sức, trái tim của Đoàn Vô Viêm lập tức vỡ vụn.Ông ta ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người.“Cậu Thanh!”Đoàn Vô Nhai thấy bóng dáng quen thuộc sau lưng Đoàn Vô Viêm, lập tức kinh ngạc hô lên.Dương Thanh nhìn ông ta, nở nụ cười ấm áp, gật đầu đáp: “Chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”Mấy ngày này, anh vẫn nằm trong Hoàng tộc họ Đoàn, tuy không thể tỉnh lại nhưng vẫn luôn có ý thức.Anh biết rõ những chuyện xảy ra ở bên ngoài.Vừa nãy anh cũng cực kỳ lo lắng, nào ngờ Độc Du cõng mình bị bốn cao thủ Thần Cảnh đánh bay ra ngoài, anh bị văng ra đất rồi tỉnh lại.Nếu để đám thần y của Hoàng tộc họ Đoàn từng khám bệnh cho Dương Thanh biết anh bị ngã một cái liền tỉnh lại, chắc chăn bọn họ sẽ buồn bực chết mất.“Vô Viêm!”La Tu cũng lấy lại tinh thần, hét toáng lên, chạy vọt tới bên cạnh Đoàn Vô Viêm.Nhưng tim của ông ta đã bị Dương Thanh bóp nát, hoàn toàn tắt thở.Đến tận lúc này, các cao thủ còn lại của Hoàng tộc họ Đoàn mới kịp phản ứng lại, khiếp sợ nhìn Dương Thanh.Ngày mai Đoàn Vô Viêm sẽ được phong làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, vậy mà lại bị chàng trai trẻ tóc trắng này bóp nát tim.Tất cả hít sâu một hơi, sống lưng lạnh toát.Đoàn Ngữ Yên cũng sợ hãi nhìn Dương Thanh.Cô ấy đã chăm sóc cho anh suốt mấy ngày qua, không ngờ chàng trai tuấn tú nhìn như vô hại này lại mạnh tới vậy.Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bị anh một đòn lấy mạng..