Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2011: 2011: Chương 2021
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Lúc này, trong mắt La Tu tràn đầy sát khí, khóe miệng rướm máu.Dương Thanh bỗng nhìn Đoàn Vô Nhai: “Chắc ông biết rõ, giữ ông ta lại là tai họa ngầm rất lớn với ông”.Đoàn Vô Nhai ngạo nghề nhìn La Tu: “Tôi chắc chăn có thể khống chế ông tai”“Được, vậy thì tạm thời tha cho ông ta một mạng!”Nói xong, Dương Thanh bình thản đi tới bên cạnh Đoàn Vô Nhai.Đoàn Vô Nhai đã uống thuốc trị thương: Dương Thanh cho, vết thương đang dần hồi phục.Dương Thanh có thể cảm giác được, khí tức trong người ông ta sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, chỉ còn thiếu một chút nữa.“Uống viên thuốc này đi!”Dương Thanh xòe tay ném cho Đoàn Vô Nhai một bình ngọc làm bằng chất liệu cao cấp.“Luyện Thể Đan!”Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn trông thấy đều giật mình kinh hãi.Bởi vì lúc trước trong cuộc họp khẩn cấp, Đoàn Hoàng đã ban Luyện Thể Đan cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại rơi vào tay Dương Thanh, còn bị anh trả lại cho Đoàn Vô Nhai.Dương Thanh không biết Luyện Thể Đan, chỉ cảm giác được trong viên thuốc này chứa một nguồn năng lượng rất lớn.Đoàn Vô Nhai sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.Chác là nguồn năng lượng trong viên thuốc này đủ để ông ta đột phá thành công.“Được!”Đoàn Vô Nhai không hề khách sáo, lập tức mở bình đổ ra một viên thuốc màu đen.Mùi thuốc nồng nặc tỏa ra từ miệng bình.Đoàn Vô Nhai không chút do dự uống vào.Viên thuốc lập tức biến thành một dòng nước ấm chảy xuống ruột gan ông ta.Đồng thời, một nguồn năng lượng kh*ng b* bùng nổ trong người ông ta.Nguồn năng lượng này rất thuần khiết, giống như ánh nắng bao phủ khiến Đoàn Vô Nhai cảm thấy người mình ấm áp dễ chịu.Nguồn năng lượng trong viên thuốc tràn vào lục phủ ngũ tạng của ông ta.Cơ thể Đoàn Vô Nhai như một miếng xốp, Luyện Thể Đan lại như nước lã bị ông ta hấp thụ.Không chỉ vậy, vết thương nặng trên người ông ta cũng dần hồi phục lại.“Hiệu quả thật mạnh!”€ó người hoảng sợ thốt lên, vẻ mặt khó tin.La Tu thấy vậy lại càng nổi giận.Bởi vì Luyện Thể Đan này vốn là Đoàn Hoàng ban cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại bị Đoàn Vô Nhai uống mất.Từ nhỏ Đoàn Vô Viêm đã là đồ đệ của lão ta, sớm chiều ở chung.Đoàn Vô Viêm chết thảm trong tay Dương Thanh, đến cả Luyện Thể Đan vốn thuộc vê Đoàn Vô Viêm cũng bị Dương Thanh đưa cho Đoàn Vô Nhai.Lão ta rất không cam lòng.Đúng lúc này, một luồng khí tức võ thuật kh*ng b* dần bộc phát từ người Đoàn Vô Nhai.“Nhị hoàng tử sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong rồi sao?”.
Lúc này, trong mắt La Tu tràn đầy sát khí, khóe miệng rướm máu.
Dương Thanh bỗng nhìn Đoàn Vô Nhai: “Chắc ông biết rõ, giữ ông ta lại là tai họa ngầm rất lớn với ông”.
Đoàn Vô Nhai ngạo nghề nhìn La Tu: “Tôi chắc chăn có thể khống chế ông tai”
“Được, vậy thì tạm thời tha cho ông ta một mạng!”
Nói xong, Dương Thanh bình thản đi tới bên cạnh Đoàn Vô Nhai.
Đoàn Vô Nhai đã uống thuốc trị thương: Dương Thanh cho, vết thương đang dần hồi phục.
Dương Thanh có thể cảm giác được, khí tức trong người ông ta sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, chỉ còn thiếu một chút nữa.
“Uống viên thuốc này đi!”
Dương Thanh xòe tay ném cho Đoàn Vô Nhai một bình ngọc làm bằng chất liệu cao cấp.
“Luyện Thể Đan!”
Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn trông thấy đều giật mình kinh hãi.
Bởi vì lúc trước trong cuộc họp khẩn cấp, Đoàn Hoàng đã ban Luyện Thể Đan cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại rơi vào tay Dương Thanh, còn bị anh trả lại cho Đoàn Vô Nhai.
Dương Thanh không biết Luyện Thể Đan, chỉ cảm giác được trong viên thuốc này chứa một nguồn năng lượng rất lớn.
Đoàn Vô Nhai sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.
Chác là nguồn năng lượng trong viên thuốc này đủ để ông ta đột phá thành công.
“Được!”
Đoàn Vô Nhai không hề khách sáo, lập tức mở bình đổ ra một viên thuốc màu đen.
Mùi thuốc nồng nặc tỏa ra từ miệng bình.
Đoàn Vô Nhai không chút do dự uống vào.
Viên thuốc lập tức biến thành một dòng nước ấm chảy xuống ruột gan ông ta.
Đồng thời, một nguồn năng lượng kh*ng b* bùng nổ trong người ông ta.
Nguồn năng lượng này rất thuần khiết, giống như ánh nắng bao phủ khiến Đoàn Vô Nhai cảm thấy người mình ấm áp dễ chịu.
Nguồn năng lượng trong viên thuốc tràn vào lục phủ ngũ tạng của ông ta.
Cơ thể Đoàn Vô Nhai như một miếng xốp, Luyện Thể Đan lại như nước lã bị ông ta hấp thụ.
Không chỉ vậy, vết thương nặng trên người ông ta cũng dần hồi phục lại.
“Hiệu quả thật mạnh!”
€ó người hoảng sợ thốt lên, vẻ mặt khó tin.
La Tu thấy vậy lại càng nổi giận.
Bởi vì Luyện Thể Đan này vốn là Đoàn Hoàng ban cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại bị Đoàn Vô Nhai uống mất.
Từ nhỏ Đoàn Vô Viêm đã là đồ đệ của lão ta, sớm chiều ở chung.
Đoàn Vô Viêm chết thảm trong tay Dương Thanh, đến cả Luyện Thể Đan vốn thuộc vê Đoàn Vô Viêm cũng bị Dương Thanh đưa cho Đoàn Vô Nhai.
Lão ta rất không cam lòng.
Đúng lúc này, một luồng khí tức võ thuật kh*ng b* dần bộc phát từ người Đoàn Vô Nhai.
“Nhị hoàng tử sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong rồi sao?”.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Lúc này, trong mắt La Tu tràn đầy sát khí, khóe miệng rướm máu.Dương Thanh bỗng nhìn Đoàn Vô Nhai: “Chắc ông biết rõ, giữ ông ta lại là tai họa ngầm rất lớn với ông”.Đoàn Vô Nhai ngạo nghề nhìn La Tu: “Tôi chắc chăn có thể khống chế ông tai”“Được, vậy thì tạm thời tha cho ông ta một mạng!”Nói xong, Dương Thanh bình thản đi tới bên cạnh Đoàn Vô Nhai.Đoàn Vô Nhai đã uống thuốc trị thương: Dương Thanh cho, vết thương đang dần hồi phục.Dương Thanh có thể cảm giác được, khí tức trong người ông ta sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, chỉ còn thiếu một chút nữa.“Uống viên thuốc này đi!”Dương Thanh xòe tay ném cho Đoàn Vô Nhai một bình ngọc làm bằng chất liệu cao cấp.“Luyện Thể Đan!”Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn trông thấy đều giật mình kinh hãi.Bởi vì lúc trước trong cuộc họp khẩn cấp, Đoàn Hoàng đã ban Luyện Thể Đan cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại rơi vào tay Dương Thanh, còn bị anh trả lại cho Đoàn Vô Nhai.Dương Thanh không biết Luyện Thể Đan, chỉ cảm giác được trong viên thuốc này chứa một nguồn năng lượng rất lớn.Đoàn Vô Nhai sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.Chác là nguồn năng lượng trong viên thuốc này đủ để ông ta đột phá thành công.“Được!”Đoàn Vô Nhai không hề khách sáo, lập tức mở bình đổ ra một viên thuốc màu đen.Mùi thuốc nồng nặc tỏa ra từ miệng bình.Đoàn Vô Nhai không chút do dự uống vào.Viên thuốc lập tức biến thành một dòng nước ấm chảy xuống ruột gan ông ta.Đồng thời, một nguồn năng lượng kh*ng b* bùng nổ trong người ông ta.Nguồn năng lượng này rất thuần khiết, giống như ánh nắng bao phủ khiến Đoàn Vô Nhai cảm thấy người mình ấm áp dễ chịu.Nguồn năng lượng trong viên thuốc tràn vào lục phủ ngũ tạng của ông ta.Cơ thể Đoàn Vô Nhai như một miếng xốp, Luyện Thể Đan lại như nước lã bị ông ta hấp thụ.Không chỉ vậy, vết thương nặng trên người ông ta cũng dần hồi phục lại.“Hiệu quả thật mạnh!”€ó người hoảng sợ thốt lên, vẻ mặt khó tin.La Tu thấy vậy lại càng nổi giận.Bởi vì Luyện Thể Đan này vốn là Đoàn Hoàng ban cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại bị Đoàn Vô Nhai uống mất.Từ nhỏ Đoàn Vô Viêm đã là đồ đệ của lão ta, sớm chiều ở chung.Đoàn Vô Viêm chết thảm trong tay Dương Thanh, đến cả Luyện Thể Đan vốn thuộc vê Đoàn Vô Viêm cũng bị Dương Thanh đưa cho Đoàn Vô Nhai.Lão ta rất không cam lòng.Đúng lúc này, một luồng khí tức võ thuật kh*ng b* dần bộc phát từ người Đoàn Vô Nhai.“Nhị hoàng tử sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong rồi sao?”.