Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2014: 2014: Chương 2024

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chỉ Dương Thanh lại nhếch miệng cười, đoán được ý đồ của Đoàn Vô Nhai.Anh phải thừa nhận, Đoàn Vô Nhai không chỉ có thiên phú võ thuật xuất chúng mà còn có trí tuệ siêu phàm.Người như ông ta đã đủ tư cách trở thành Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Đoàn.La Tu cũng sững sờ.Lão ta biết rõ ràng Đoàn.Vô Nhai có thể giết mình, sao lại đột nhiên buông †ay để mình đâm trúng?“La Tu dám ám sát hoàng tử, tội đáng chém!”Bỗng Đoàn Vô Nhai lạnh lùng lên tiếng.Giọng nói của ông ta như viên đá khổng lồ rơi xuống biển, càn quét bốn phương.Câu nói này vang vọng khắp Hoàng tộc họ Đoàn.“Bịch!”Ngay sau đó, ông ta tung chưởng đánh vào đầu La Tu.Đám người chỉ nghe thấy tiếng va đập nặng nề vang lên.Cơ thể La Tu bay ngược ra ngoài rồi rơi xuống đất, lập tức mất mạng.Cả không gian lặng ngắt như tờ.Ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Đoàn Vô Nhai một chưởng tiêu diệt La Tu!Dù Dương Thanh đã đánh La Tu bị thương nặng từ trước nhưng lão ta vẫn là cao thủ có thực lực chỉ đứng sau Đoàn Hoàng trong Hoàng tộc họ Đoàn.Giờ đây lại bị Đoàn Vô Nhai vừa mới đột phá Thần Cảnh đỉnh phong g**t ch*t chỉ bằng một chưởng!Dương Thanh rất hài lòng.Đoàn Vô Nhai chịu một vết thương nhẹ đổi lấy cái chết của La Tu đúng là có lời.La Tu là cao thủ được Đoàn Hoàng tin tưởng nhất, nếu Đoàn Vô Nhai tùy tiện giết lão ta, e là sẽ bị Đoàn Hoàng truy cứu.Nhưng bây giờ thì khác.La Tu chủ động tấn công Đoàn Vô Nhai, đâm ông ta bị thương nên ông ta mới giết lại La Tu.Dù La Tu có mất mạng, ông ta cũng không có tội.La Tu vốn nhắm vào tỉm của Đoàn Vô Nhai, nhưng lúc ông ta thả tay La Tu ra đã cố tình dùng sức làm chệch hướng lưỡi dao.Trông có vẻ Đoàn Vô Nhai bị đâm trúng nhưng thực ra chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.Đối với cao thủ luyện võ, vết thương này chẳng đáng là bao, mấy ngày sau là có thể khôi phục như cũ, “La Tu có ý đồ ám sát Nhị hoàng tử, giết hay lắm!”“Nhị hoàng tử mới là thiên tài võ thuật số một _ của Hoàng tộc họ Đoàn.Trong gia tộc chỉ ngài mới có tư cách trở thành người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn”.“Chúc mừng Nhị hoàng tử đột phá Thần Cảnh đỉnh phong!”Đám cao thủ Thần Cảnh vốn tới để đối phó với Đoàn Vô Nhai đều thi nhau lấy lòng, giống như bọn họ tới đấy không phải để đối phó ông ta.Đoàn Vô Nhai lạnh lùng nhìn bọn họ, híp mắt nói: “Đoàn Vô Viêm bị La Tu ngộ sát, thật đáng tiếc!”Nghe vậy, ai nấy đều sững sờ.Nhưng bọn họ nhanh chóng phản ứng lại.Đoàn Vô Nhai đang định đổ tội lỗi giết Đoàn Vô Viêm lên đầu La Tu.Vậy thì Đoàn Hoàng không còn lý do đối phó Dương Thanh nữa..

Chỉ Dương Thanh lại nhếch miệng cười, đoán được ý đồ của Đoàn Vô Nhai.

Anh phải thừa nhận, Đoàn Vô Nhai không chỉ có thiên phú võ thuật xuất chúng mà còn có trí tuệ siêu phàm.

Người như ông ta đã đủ tư cách trở thành Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Đoàn.

La Tu cũng sững sờ.

Lão ta biết rõ ràng Đoàn.

Vô Nhai có thể giết mình, sao lại đột nhiên buông †ay để mình đâm trúng?

“La Tu dám ám sát hoàng tử, tội đáng chém!”

Bỗng Đoàn Vô Nhai lạnh lùng lên tiếng.

Giọng nói của ông ta như viên đá khổng lồ rơi xuống biển, càn quét bốn phương.

Câu nói này vang vọng khắp Hoàng tộc họ Đoàn.

“Bịch!”

Ngay sau đó, ông ta tung chưởng đánh vào đầu La Tu.

Đám người chỉ nghe thấy tiếng va đập nặng nề vang lên.

Cơ thể La Tu bay ngược ra ngoài rồi rơi xuống đất, lập tức mất mạng.

Cả không gian lặng ngắt như tờ.

Ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Đoàn Vô Nhai một chưởng tiêu diệt La Tu!

Dù Dương Thanh đã đánh La Tu bị thương nặng từ trước nhưng lão ta vẫn là cao thủ có thực lực chỉ đứng sau Đoàn Hoàng trong Hoàng tộc họ Đoàn.

Giờ đây lại bị Đoàn Vô Nhai vừa mới đột phá Thần Cảnh đỉnh phong g**t ch*t chỉ bằng một chưởng!

Dương Thanh rất hài lòng.

Đoàn Vô Nhai chịu một vết thương nhẹ đổi lấy cái chết của La Tu đúng là có lời.

La Tu là cao thủ được Đoàn Hoàng tin tưởng nhất, nếu Đoàn Vô Nhai tùy tiện giết lão ta, e là sẽ bị Đoàn Hoàng truy cứu.

Nhưng bây giờ thì khác.

La Tu chủ động tấn công Đoàn Vô Nhai, đâm ông ta bị thương nên ông ta mới giết lại La Tu.

Dù La Tu có mất mạng, ông ta cũng không có tội.

La Tu vốn nhắm vào tỉm của Đoàn Vô Nhai, nhưng lúc ông ta thả tay La Tu ra đã cố tình dùng sức làm chệch hướng lưỡi dao.

Trông có vẻ Đoàn Vô Nhai bị đâm trúng nhưng thực ra chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.

Đối với cao thủ luyện võ, vết thương này chẳng đáng là bao, mấy ngày sau là có thể khôi phục như cũ, “La Tu có ý đồ ám sát Nhị hoàng tử, giết hay lắm!”

“Nhị hoàng tử mới là thiên tài võ thuật số một _ của Hoàng tộc họ Đoàn.

Trong gia tộc chỉ ngài mới có tư cách trở thành người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Chúc mừng Nhị hoàng tử đột phá Thần Cảnh đỉnh phong!”

Đám cao thủ Thần Cảnh vốn tới để đối phó với Đoàn Vô Nhai đều thi nhau lấy lòng, giống như bọn họ tới đấy không phải để đối phó ông ta.

Đoàn Vô Nhai lạnh lùng nhìn bọn họ, híp mắt nói: “Đoàn Vô Viêm bị La Tu ngộ sát, thật đáng tiếc!”

Nghe vậy, ai nấy đều sững sờ.

Nhưng bọn họ nhanh chóng phản ứng lại.

Đoàn Vô Nhai đang định đổ tội lỗi giết Đoàn Vô Viêm lên đầu La Tu.

Vậy thì Đoàn Hoàng không còn lý do đối phó Dương Thanh nữa..

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chỉ Dương Thanh lại nhếch miệng cười, đoán được ý đồ của Đoàn Vô Nhai.Anh phải thừa nhận, Đoàn Vô Nhai không chỉ có thiên phú võ thuật xuất chúng mà còn có trí tuệ siêu phàm.Người như ông ta đã đủ tư cách trở thành Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Đoàn.La Tu cũng sững sờ.Lão ta biết rõ ràng Đoàn.Vô Nhai có thể giết mình, sao lại đột nhiên buông †ay để mình đâm trúng?“La Tu dám ám sát hoàng tử, tội đáng chém!”Bỗng Đoàn Vô Nhai lạnh lùng lên tiếng.Giọng nói của ông ta như viên đá khổng lồ rơi xuống biển, càn quét bốn phương.Câu nói này vang vọng khắp Hoàng tộc họ Đoàn.“Bịch!”Ngay sau đó, ông ta tung chưởng đánh vào đầu La Tu.Đám người chỉ nghe thấy tiếng va đập nặng nề vang lên.Cơ thể La Tu bay ngược ra ngoài rồi rơi xuống đất, lập tức mất mạng.Cả không gian lặng ngắt như tờ.Ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Đoàn Vô Nhai một chưởng tiêu diệt La Tu!Dù Dương Thanh đã đánh La Tu bị thương nặng từ trước nhưng lão ta vẫn là cao thủ có thực lực chỉ đứng sau Đoàn Hoàng trong Hoàng tộc họ Đoàn.Giờ đây lại bị Đoàn Vô Nhai vừa mới đột phá Thần Cảnh đỉnh phong g**t ch*t chỉ bằng một chưởng!Dương Thanh rất hài lòng.Đoàn Vô Nhai chịu một vết thương nhẹ đổi lấy cái chết của La Tu đúng là có lời.La Tu là cao thủ được Đoàn Hoàng tin tưởng nhất, nếu Đoàn Vô Nhai tùy tiện giết lão ta, e là sẽ bị Đoàn Hoàng truy cứu.Nhưng bây giờ thì khác.La Tu chủ động tấn công Đoàn Vô Nhai, đâm ông ta bị thương nên ông ta mới giết lại La Tu.Dù La Tu có mất mạng, ông ta cũng không có tội.La Tu vốn nhắm vào tỉm của Đoàn Vô Nhai, nhưng lúc ông ta thả tay La Tu ra đã cố tình dùng sức làm chệch hướng lưỡi dao.Trông có vẻ Đoàn Vô Nhai bị đâm trúng nhưng thực ra chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.Đối với cao thủ luyện võ, vết thương này chẳng đáng là bao, mấy ngày sau là có thể khôi phục như cũ, “La Tu có ý đồ ám sát Nhị hoàng tử, giết hay lắm!”“Nhị hoàng tử mới là thiên tài võ thuật số một _ của Hoàng tộc họ Đoàn.Trong gia tộc chỉ ngài mới có tư cách trở thành người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn”.“Chúc mừng Nhị hoàng tử đột phá Thần Cảnh đỉnh phong!”Đám cao thủ Thần Cảnh vốn tới để đối phó với Đoàn Vô Nhai đều thi nhau lấy lòng, giống như bọn họ tới đấy không phải để đối phó ông ta.Đoàn Vô Nhai lạnh lùng nhìn bọn họ, híp mắt nói: “Đoàn Vô Viêm bị La Tu ngộ sát, thật đáng tiếc!”Nghe vậy, ai nấy đều sững sờ.Nhưng bọn họ nhanh chóng phản ứng lại.Đoàn Vô Nhai đang định đổ tội lỗi giết Đoàn Vô Viêm lên đầu La Tu.Vậy thì Đoàn Hoàng không còn lý do đối phó Dương Thanh nữa..

Chương 2014: 2014: Chương 2024