Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2020: 2020: Chương 2030
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Ánh mắt Dương Thanh thoáng lóe lên một tia sáng lạnh, trông về phía hai gã cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đang tới gần, lạnh lẽo nói: “Rốt cuộc có phải hay không, đợi chút là biết ngay kết quả”.Đoàn Ngữ Yên cũng khẩn trương ra mặt, cô ấy níu chặt tay bố mình, nói: “Bố, chúng ta rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn đi thôi, ông nội sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu”.Đoàn Vô Nhai cản chặt răng, một hơi thở võ thuật của cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đột ngột bùng nổ từ trên người ông ta.Cơn giận ngập trời khiến ông ta gần như lâm vào điên cuồng.“Âm!”Một giây tiếp đó, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đồng loạt hạ xuống nơi này.Mặt đất chấn động kịch liệt, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong hờ hững nhìn về phía Đoàn Vô Nhai.“Đoàn Hoàng ra lệnh cho chúng tôi đưa Nhị hoàng tử và Dương Thanh tới gặp ngài ấy!”Một cao thủ đột nhiên cất lời, ánh mắt nhìn Đoàn Vô Nhai hoàn toàn không có chút kính cẩn.Cho đến lúc này, niềm hi vọng của Đoàn Vô Nhai đã hoàn toàn tắt lịm.Ông ta chưa từng gặp hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong trước mặt bao giờ.Nếu không phải bọn họ tự xác nhận, có lẽ ông †a còn hoài nghi, hai người này liệu có phải là kẻ địch tấn công vào Hoàng tộc họ Đoàn hay chăng, nhưng hiển nhiên không phải.Đối phương nói “Đoàn Hoàng ra lệnh”, vậy có nghĩa, bọn họ là do Đoàn Hoàng phái tới.Đoàn Vô Nhai vốn chính là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, nhưng ông ta lại không biết trong Hoàng tộc họ Đoàn còn có hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.Điều này chứng tỏ, Đoàn Hoàng không hề tin tưởng ông ta.“Bố tôi bảo các ông áp giải chúng tôi về đúng không?”Đoàn Vô Nhai lạnh nhạt hỏi.“Nhị hoàng tử câu kết với Dương Thanh, đánh chết La Tu và Ngũ hoàng tử, Đoàn Hoàng vô cùng phân nộ, xin Nhị hoàng tử đừng làm khó chúng tôi, tự giác đi cùng chúng tôi về giải thích rõ ràng mọi chuyện cho Đoàn Hoàng đi”.Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cầm đầu lạnh lẽo đáp.“Cậu Thanh, xin nhờ cậu đưa Ngữ Yên với Độc Du rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn!”Đoàn Vô Nhai đứng quay lưng lại với bọn Dương Thanh, ánh mắt nhìn chằm chằm hai cao thủ Thân Cảnh kia, nói.Lúc này, hơi thở võ thuật trên người ông ta chợt bùng lên, đáy mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.“Tôi không đi!”Độc Du tiến lên một bước, hơi thở võ thuật của cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ cũng bùng nổ trong nháy mắt.“Độc Dul”Đoàn Vô Nhai quát lớn: ‘Đây là mệnh lệnh! Rời khỏi nơi này cùng cậu Thanh ngay!”“Từ năm đó, khi ngài cứu tôi, cái mạng này của tôi chỉ thuộc về ngài, dù bị g**t ch*t ở Hoàng tộc họ Đoàn, tôi cũng tuyệt đối không bỏ lại ngài một mình!”Độc Du bình thản nói: “Trước đây tôi luôn nghe theo ý ngài, nhưng hôm nay, tôi không thể tuân theo mệnh lệnh của ngài, xin Nhị hoàng tử thứ tội!”“Bố, con cũng không đi đâu! Dù có chết, con cũng muốn chết bên cạnh bốt”Đoàn Ngữ Yên kiên định nói, đáy mắt hoàn toàn không có chút sợ hãi nào..
Ánh mắt Dương Thanh thoáng lóe lên một tia sáng lạnh, trông về phía hai gã cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đang tới gần, lạnh lẽo nói: “Rốt cuộc có phải hay không, đợi chút là biết ngay kết quả”.
Đoàn Ngữ Yên cũng khẩn trương ra mặt, cô ấy níu chặt tay bố mình, nói: “Bố, chúng ta rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn đi thôi, ông nội sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu”.
Đoàn Vô Nhai cản chặt răng, một hơi thở võ thuật của cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đột ngột bùng nổ từ trên người ông ta.
Cơn giận ngập trời khiến ông ta gần như lâm vào điên cuồng.
“Âm!”
Một giây tiếp đó, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đồng loạt hạ xuống nơi này.
Mặt đất chấn động kịch liệt, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong hờ hững nhìn về phía Đoàn Vô Nhai.
“Đoàn Hoàng ra lệnh cho chúng tôi đưa Nhị hoàng tử và Dương Thanh tới gặp ngài ấy!”
Một cao thủ đột nhiên cất lời, ánh mắt nhìn Đoàn Vô Nhai hoàn toàn không có chút kính cẩn.
Cho đến lúc này, niềm hi vọng của Đoàn Vô Nhai đã hoàn toàn tắt lịm.
Ông ta chưa từng gặp hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong trước mặt bao giờ.
Nếu không phải bọn họ tự xác nhận, có lẽ ông †a còn hoài nghi, hai người này liệu có phải là kẻ địch tấn công vào Hoàng tộc họ Đoàn hay chăng, nhưng hiển nhiên không phải.
Đối phương nói “Đoàn Hoàng ra lệnh”, vậy có nghĩa, bọn họ là do Đoàn Hoàng phái tới.
Đoàn Vô Nhai vốn chính là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, nhưng ông ta lại không biết trong Hoàng tộc họ Đoàn còn có hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.
Điều này chứng tỏ, Đoàn Hoàng không hề tin tưởng ông ta.
“Bố tôi bảo các ông áp giải chúng tôi về đúng không?”
Đoàn Vô Nhai lạnh nhạt hỏi.
“Nhị hoàng tử câu kết với Dương Thanh, đánh chết La Tu và Ngũ hoàng tử, Đoàn Hoàng vô cùng phân nộ, xin Nhị hoàng tử đừng làm khó chúng tôi, tự giác đi cùng chúng tôi về giải thích rõ ràng mọi chuyện cho Đoàn Hoàng đi”.
Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cầm đầu lạnh lẽo đáp.
“Cậu Thanh, xin nhờ cậu đưa Ngữ Yên với Độc Du rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn!”
Đoàn Vô Nhai đứng quay lưng lại với bọn Dương Thanh, ánh mắt nhìn chằm chằm hai cao thủ Thân Cảnh kia, nói.
Lúc này, hơi thở võ thuật trên người ông ta chợt bùng lên, đáy mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.
“Tôi không đi!”
Độc Du tiến lên một bước, hơi thở võ thuật của cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ cũng bùng nổ trong nháy mắt.
“Độc Dul”
Đoàn Vô Nhai quát lớn: ‘Đây là mệnh lệnh! Rời khỏi nơi này cùng cậu Thanh ngay!”
“Từ năm đó, khi ngài cứu tôi, cái mạng này của tôi chỉ thuộc về ngài, dù bị g**t ch*t ở Hoàng tộc họ Đoàn, tôi cũng tuyệt đối không bỏ lại ngài một mình!”
Độc Du bình thản nói: “Trước đây tôi luôn nghe theo ý ngài, nhưng hôm nay, tôi không thể tuân theo mệnh lệnh của ngài, xin Nhị hoàng tử thứ tội!”
“Bố, con cũng không đi đâu! Dù có chết, con cũng muốn chết bên cạnh bốt”
Đoàn Ngữ Yên kiên định nói, đáy mắt hoàn toàn không có chút sợ hãi nào..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Ánh mắt Dương Thanh thoáng lóe lên một tia sáng lạnh, trông về phía hai gã cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đang tới gần, lạnh lẽo nói: “Rốt cuộc có phải hay không, đợi chút là biết ngay kết quả”.Đoàn Ngữ Yên cũng khẩn trương ra mặt, cô ấy níu chặt tay bố mình, nói: “Bố, chúng ta rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn đi thôi, ông nội sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu”.Đoàn Vô Nhai cản chặt răng, một hơi thở võ thuật của cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đột ngột bùng nổ từ trên người ông ta.Cơn giận ngập trời khiến ông ta gần như lâm vào điên cuồng.“Âm!”Một giây tiếp đó, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đồng loạt hạ xuống nơi này.Mặt đất chấn động kịch liệt, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong hờ hững nhìn về phía Đoàn Vô Nhai.“Đoàn Hoàng ra lệnh cho chúng tôi đưa Nhị hoàng tử và Dương Thanh tới gặp ngài ấy!”Một cao thủ đột nhiên cất lời, ánh mắt nhìn Đoàn Vô Nhai hoàn toàn không có chút kính cẩn.Cho đến lúc này, niềm hi vọng của Đoàn Vô Nhai đã hoàn toàn tắt lịm.Ông ta chưa từng gặp hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong trước mặt bao giờ.Nếu không phải bọn họ tự xác nhận, có lẽ ông †a còn hoài nghi, hai người này liệu có phải là kẻ địch tấn công vào Hoàng tộc họ Đoàn hay chăng, nhưng hiển nhiên không phải.Đối phương nói “Đoàn Hoàng ra lệnh”, vậy có nghĩa, bọn họ là do Đoàn Hoàng phái tới.Đoàn Vô Nhai vốn chính là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, nhưng ông ta lại không biết trong Hoàng tộc họ Đoàn còn có hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.Điều này chứng tỏ, Đoàn Hoàng không hề tin tưởng ông ta.“Bố tôi bảo các ông áp giải chúng tôi về đúng không?”Đoàn Vô Nhai lạnh nhạt hỏi.“Nhị hoàng tử câu kết với Dương Thanh, đánh chết La Tu và Ngũ hoàng tử, Đoàn Hoàng vô cùng phân nộ, xin Nhị hoàng tử đừng làm khó chúng tôi, tự giác đi cùng chúng tôi về giải thích rõ ràng mọi chuyện cho Đoàn Hoàng đi”.Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cầm đầu lạnh lẽo đáp.“Cậu Thanh, xin nhờ cậu đưa Ngữ Yên với Độc Du rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn!”Đoàn Vô Nhai đứng quay lưng lại với bọn Dương Thanh, ánh mắt nhìn chằm chằm hai cao thủ Thân Cảnh kia, nói.Lúc này, hơi thở võ thuật trên người ông ta chợt bùng lên, đáy mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.“Tôi không đi!”Độc Du tiến lên một bước, hơi thở võ thuật của cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ cũng bùng nổ trong nháy mắt.“Độc Dul”Đoàn Vô Nhai quát lớn: ‘Đây là mệnh lệnh! Rời khỏi nơi này cùng cậu Thanh ngay!”“Từ năm đó, khi ngài cứu tôi, cái mạng này của tôi chỉ thuộc về ngài, dù bị g**t ch*t ở Hoàng tộc họ Đoàn, tôi cũng tuyệt đối không bỏ lại ngài một mình!”Độc Du bình thản nói: “Trước đây tôi luôn nghe theo ý ngài, nhưng hôm nay, tôi không thể tuân theo mệnh lệnh của ngài, xin Nhị hoàng tử thứ tội!”“Bố, con cũng không đi đâu! Dù có chết, con cũng muốn chết bên cạnh bốt”Đoàn Ngữ Yên kiên định nói, đáy mắt hoàn toàn không có chút sợ hãi nào..